Andrea Pirlo: 20 mét - một tầm nhìn
Gianluigi Buffon từng nói về chàng tiền vệ hào hoa ấy với những từ ngữ không thể ngưỡng mộ hơn: “Nhìn anh ấy thi đấu trước hàng phòng ngự, tôi nhận ra là Chúa có tồn tại”. Trong tiềm thức của đồng đội, Pirlo giống như Chúa, giống như người bảo hộ, che chở cho cả đoàn quân áo thiên thanh trên mọi đấu trường. Người Ý gọi Pirlo là “Il genio” (thiên tài), anh được mệnh danh như một Baggio của tuyển Ý thời hiện tại. Cũng có lối chơi hào hoa, cũng kiểu ngoại hình lãng tử như cơn gió, cũng là một trong số ít những cầu thủ từng chơi cho cả 3 CLB hàng đầu nước Ý là JUV, MILAN và INTER. Điểm khác nhau duy nhất giữa họ đó là, Pirlo bị kéo xuống đá thấp hơn hẳn nên những ánh sáng chói lọi rọi đến anh không thể bằng bậc đàn anh Baggio. Tuy nhiên, không vì thế mà tài năng âm thầm ấy bị lãng quên, anh đang thực sự chứng minh rằng, trái tim của AZZURRI, nó nằm ở tận phía dưới, nơi mà người cầm trịch trận đấu mang tên Andrea Pirlo đang ngự trị.

undefined
Khi mà tất cả đều lu mờ thì anh vẫn tỏa sáng, vì anh là Andrea Pirlo, Ảnh: Internet

Ngược trở lại về thời điểm nhiều năm trước, chàng trai trẻ mang tên Pirlo đã vô cùng vất vả để tìm chỗ đứng cho mình trong thế giới bóng đá Calcio quá ư khắc nghiệt. Ngay cả khi anh giúp U21 Italia vô địch châu Âu năm 2000 với danh hiệu vua phá lưới, anh vẫn không có chỗ trong đội hình Inter và bị đẩy đến Reggina. Đó là lúc anh đã nghĩ về một kết thúc cho cuộc hành trình rong ruổi theo trái bóng trong vô vọng của mình. Nhưng rồi, anh gặp Carlo Mazzone, “gã hói” đã nói với Pirlo rằng: “Cậu hãy hạ thấp xuống 20m nữa để quan sát và hỗ trợ đồng đội thay vì đá quá cao”. Kể từ đó, anh không bao giờ tiến sát đến vòng cấm địa đối thủ. Một vua phá lưới bỗng lùi lại phía sau, một đôi chân săn bàn lại không tiếp cận mành lưới… người ta có lẽ đã nghĩ về một tương lai bóng đá không mấy sáng sủa cho Pirlo.

Nhưng, con người giàu nghị lực ấy đã làm hết sức để khẳng định thương hiệu của mình. Bây giờ, không chỉ trong nền bóng đá Ý mà trên toàn thế giới, anh là mẫu cầu thủ đặc biệt và tất nhiên rất khó tìm được một cái tên có thể kế tục anh. Anh không những là một thiên tài về mặt kĩ thuật mà còn là một bộ não kì tài trên sân cỏ. Đã ở cái dốc bên kia của sự nghiệp nhưng những màn trình diễn của anh vẫn không giảm bớt sức hấp dẫn như những năm tháng đỉnh cao. Anh vẫn chơi hay như thể mọi thứ không có gì thay đổi. Người ta vẫn thấy anh chỉ huy đoàn quân một cách mạnh mẽ trong đêm AZZURRI ra sân, người ta vẫn băn khoăn tự hỏi, người thực hiện cú sút thần sầu vào lưới Croatia đêm hôm trước có phải là Pirlo đã 33 tuổi… Mọi thứ vẫn như thế với Pirlo, vẫn khoa học, vẫn chắc chắn, vẫn thăng hoa và không thôi những hoài bão chinh phục khó khăn để xây nên đẳng cấp. Sau mỗi bàn thắng vẫn là cái hôn quen thuộc lên chiếc nhẫn cưới, giản dị mà đáng trân trọng biết bao. Vâng, 20m chính là một tầm nhìn… 20m không phải là khoảng cách để ánh sáng vinh quang không thể chiếu tới anh, 20m không phải là sự lùi xuống để rồi mờ nhạt hơn… mà 20m đó, Pirlo đã tạo ra cả một sự thăng hoa ở phía sau đội hình…
undefined
Pirlo cùng đồng đội sẽ làm tất cả để bước tiếp tại EURO này. Ảnh: Internet

Người ta nói rằng, EURO là khoảnh khắc anh hồi sinh. Không không, người ta chỉ nên dùng từ hồi sinh cho một thứ gì đã chết hoặc lụi tàn bỗng vụt sống lại. Nhưng Pirlo thì khác, anh chưa bao giờ là một tài năng tàn lụi để mà hồi sinh. Ngay cả khi chuyển sang CLB mới, ngay cả khi mùa giải cuối cùng gặp gánh nặng chấn thương và không được trọng dụng, Ancelotti vẫn dành cho anh những lời khen: “Andrea vẫn là cầu thủ hay nhất Milan khi cậu ấy rời khỏi CLB”. Phong độ của Pirlo hiện tại chỉ là sự tiếp nối của những gì đẹp nhất mà anh vẫn thể hiện trong sự nghiệp của mình. Vẫn là anh với kĩ thuật cá nhân siêu đẳng, vẫn là anh với óc quan sát nhạy bén, vẫn là anh với những đường chuyền và kiến tạo không thể đẹp hơn… Vẫn là thương hiệu Pirlo, 20m đá thấp và những pha xử lí bóng vượt qua trí tưởng tượng của tất cả mọi người.

20m đá thấp hơn, 20m lùi sâu gần như thấp nhất hàng tiền vệ, để rồi từ tận phía dưới đó, những tầm nhìn mở ra và những đường phát động tấn công cũng trở thành nỗi ám ảnh của đối thủ. Pirlo rất ít khi dốc bóng nhưng khi anh đã đưa bóng vượt khỏi vạch vôi giữa sân thì tất sẽ có chuyện. Pirlo vẫn luôn như thế, nguy hiểm mọi lúc mọi nơi. Một lần nữa ta lại tin rằng đúng như Buffon đã nói: “Thấy anh đứng trên hàng phòng ngự, tôi nhận ra rằng Chúa có tồn tại…”

(Bạn đọc: Trang Milan)

Italia: Tự cứu mình trước đã

(TT&VH) - Đúng là người Italia đã lo quá xa khi e ngại rằng Tây Ban Nha và Croatia sẽ bắt tay với nhau để loại họ ở lượt trận cuối, bởi vì để được xét tới khả năng đọ chỉ số phụ với hai đối thủ ấy, Italia phải thắng Ireland trước. Mà đó lại là điều mà không ai có thể đảm bảo rằng thầy trò HLV Prandelli sẽ làm được.


Lối chơi 3-5-2 được Prandelli áp dụng cho tuyển Italia đã lộ rõ hầu hết các ưu nhược điểm qua hai trận đầu tiên tại EURO 2012, trong đó điểm yếu lớn nhất là khả năng tấn công tương đối hạn chế. Sự tập trung đến một nửa số nhân sự ở khu vực giữa sân giúp Italia tạo được thế trận an toàn trước Tây Ban Nha và chơi áp đảo Croatia cho đến khi Thiago Motta phải rời sân bất đắc dĩ, nhưng lại không hỗ trợ được cặp tiền đạo Cassano/Giovinco - Balotelli/Di Natale do thiếu một cầu nối giữa hai tuyến tấn công. Cassano hoặc Giovinco thường xuyên phải tự lui về lấy bóng để Balotelli hoặc Di Natale rơi vào trạng thái đơn độc, khiến cho các đường bóng tấn công của Italia thiếu yếu tố tốc độ và đột biến. Cộng thêm khả năng dứt điểm kém cỏi, Italia mới chỉ ghi được 2 bàn ở giải đấu này, kém nhất trong số các đội bóng lớn và chỉ ngang với Hy Lạp, Ba Lan, Ukraina.






Trước khi hy vọng Tây Ban Nha chơi đẹp để không rơi vào "thảm họa 2004", Italia cần phải tự cứu mình trước bằng cách đánh bại Ireland càng đậm càng tốt, và do đó, họ sẽ phải thay đổi để tăng cường sức mạnh tấn công và cải thiện hiệu suất ghi bàn kém cỏi. Prandelli khẳng định sẽ có 3 hoặc 4 sự điều chỉnh cho trận gặp Ireland, nhưng các thay đổi sẽ chỉ thực hiện về mặt nhân sự, còn chiến thuật 3-5-2 vẫn sẽ giữ nguyên bởi 3 ngày là quá ít để tiến hành những xáo trộn mạo hiểm. Sự trở lại sau chấn thương (nhiều khả năng) của trung vệ Andrea Barzagli là sự khích lệ tinh thần lớn lao cho Italia, đồng thời tạo điều kiện để Prandelli trả Daniele De Rossi về vai trò tiền vệ trung tâm, tăng cường sức chiến đấu cho tuyến giữa (dù rằng rất có thể anh vẫn đá trung vệ, còn Barzagli thay cho Bonucci).




Con số


36 - Trọng tài được chỉ định cầm còi trận Italia - Ireland là Cuneyt Cakir, người Thổ Nhĩ Kỳ. Cakir là trọng tài chính trẻ nhất làm việc tại EURO 2012, năm nay mới 36 tuổi. Tiền đạo Mario Balotelli của Italia từng bị Cakir phạt thẻ đỏ trong một trận đấu thuộc Europa League mùa giải trước.


5 - Italia chỉ ghi được vẻn vẹn 5 bàn trong 6 trận đấu gần nhất ở hai giải đấu lớn World Cup và EURO. Họ hòa Tây Ban Nha 0-0 ở tứ kết EURO 2008 (bị loại vì thua penalty); hòa Paraguay 1-1, hòa New Zealand 0-0 và thua Slovakia 2-3 ở vòng bảng World Cup 2010; hòa TBN 1-1 và Croatia 1-1 ở EURO 2012.
Nếu De Rossi không trở lại hàng tiền vệ, vị trí của Thiago Motta, người đã bị đau ở trận hòa Croatia, sẽ được giao cho Nocerino, tiền vệ năng động của Milan. Cái duyên ghi bàn từ tuyến sau của Nocerino (10 bàn Serie A mùa vừa qua) là thứ Italia rất cần trong hoàn cảnh các chân sút thi đấu thiếu hiệu quả, trong khi khả năng tranh chấp bằng sức mạnh là điều có thể đảm bảo ở cầu thủ này. Nếu Prandelli muốn có thêm độ sáng tạo, Montolivo hoặc Diamanti sẽ được trao cơ hội, dù rằng sự bố trí này sẽ làm giảm sức chiến đấu của tuyến giữa (vốn là điểm yếu đã bị Croatia khai thác triệt để ở trận trước). Hai cánh, với Maggio bên phải và Giaccherini bên trái, nhiều khả năng sẽ bị thay mới hoàn toàn bằng Abate (phải) và Balzaretti (trái) để giải quyết bài toán thể lực. Ở hàng công, dù đã chơi thiếu hiệu quả và bị chỉ trích khá nhiều, cặp Cassano - Balotelli vẫn cứ là sự lựa chọn tốt nhất của Italia và nhiều khả năng được tiếp tục giữ lại ở đội hình xuất phát.
Trong khi đó, đối thủ của Italia cũng sẽ thay đổi mạnh mẽ. Ireland đã sớm bị loại và trận cuối là dịp tốt để HLV Trapattoni dành cơ hội cho các cầu thủ dự bị, những người mà ông nói rằng "xứng đáng được có mặt ở giải đấu lớn thế này". Những thay đổi này sẽ làm Ireland yếu đi và Trapattoni chắc chắn không tránh khỏi những cáo buộc rằng cố tình tạo điều kiện giúp Italia đi tiếp, nhưng nhà cầm quân người Italia này khẳng định ông không hề nghĩ tới điều đó và cũng sẽ chẳng quan tâm đến dư luận nói gì.




Nhà cầm quân Slaven Bilic của Croatia tỏ ra hết sức phẫn nộ trước phản ứng của giới truyền thông và người hâm mộ Italia sau kết quả hòa 1-1 giữa Croatia và Italia ở lượt trận thứ hai bảng C, cho rằng Croatia sẽ tìm cách dàn xếp với Tây Ban Nha để kiếm kết quả hòa 2-2 ở lượt cuối, qua đó đá văng Italia về nước sớm.
"Tôi đảm bảo rằng tôi và các cầu thủ của tôi là những nhà thể thao chuyên nghiệp" - Bilic trả lời trên báo Gazzetta dello Sport - "Chúng tôi không bao giờ nghĩ đến việc như vậy. Những cáo buộc đó là sự sỉ nhục đối với tôi, các cầu thủ và cả đất nước Croatia. Với chúng tôi, hòa 2-2 cũng như thắng hoặc thua, chỉ là kết quả của một trận đấu. Trong khi, người Italia đã lo quá xa. Họ còn phải thắng Ireland, nhưng đó không phải là điều dễ dàng, bởi không đội nào muốn ra về với 3 trận thua cả".


Thủ môn Gigi Buffon đã gây nên những tranh cãi khi "đánh cược" rằng kết quả 2-2 chắc chắn sẽ xảy ra, khiến đội trưởng Darijo Srna của Croatia ngạc nhiên: "Chắc Buffon đã đùa khi nói ra điều đó. Tôi nghi ngờ anh ấy thực sự nghĩ đến chuyện dàn xếp tỷ số. Còn nếu anh ấy thích chơi những trò cá cược thì đó chẳng phải việc của chúng tôi".


Tiền vệ Daniel Pranjic khẳng định Croatia sẽ hướng đến trận đấu gặp Tây Ban Nha với mục tiêu chiến thắng và giành ngôi đầu bảng C: "Bất cứ kết quả nào cũng có thể xảy ra, tất nhiên tỷ số 2-2 cũng có trong số đó".

Đơn giản anh là Man-du kích

(BongDa.com.vn) - Kết thúc 96’ ở Miejski, trong tôi trào lên một nỗi buồn man mác xen lẫn một cảm giác tiếc vẩn vơ, hơn một lần cuống họng nghẹn đắng bởi 2 chữ “giá như”: giá như Claudio Marchisio tinh tế hơn trong pha kết thúc ở phút 37, giá như phút 72 Chiellini đừng…, giá như, giá như… giá như đừng xuất hiện cái tên Mario Mandzukic.

Kẻ đánh cướp quyền tự quyết của người Ý

Tôi là một Tifosi, tôi buồn khi Azzurri yêu dấu của mình bị đẩy vào thế khó, lo sợ “nghiệt cảnh” tại EURO 2004 tái diễn (ở lượt trận cuối cùng Đan Mạch và Thụy Điển bắt tay nhau trong trận hòa 2-2 để tiễn Italia về nước do kém về chỉ số đối đầu trực tiếp), nếu ở lượt trận cuối cùng, Tây Ban Nha và Croatia… Tôi chả dám nghĩ nữa và chẳng biết điều gì sẽ xảy ra…

Công bằng mà nói Azzurri đã chơi tốt, tốt trong cả 2 lượt trận. Là một người hâm mộ, tôi hài lòng với những gì mà Pirlo và đồng đội đã thể hiện, đội hình 3-5-2 cổ điển với một “Pirlo da vinci” tài hoa là một ông chủ thực sự ở khu trung tuyến, hàng thủ 3 người giăng ngang mang chất “quái” như một Mafia Ý cộng với sự hỗ trợ tích cực từ những công nhân T. Motta hay C. Marchisio, và không thể không thể kể đến “người nhện” Buffon kinh nghiêm trước khung thành. Có chăng điều băn khoăn nhất chỉ là hàng công với Balotelli “xốc nổi”, Di Natale “tuổi cao sức yếu”, hay Cassano có tài nhưng chưa đạt tầm để xoay vần cục diện cỡ như Paolo Rossi hay R. Baggio năm nào…

Người Ý đã phải trả giá đắt cho sai lầm của mình, trong tình huống chọn vị trí sai của “trung vệ thép” G. Chiellini ở phút thứ 72 (cơ hội thứ 2 kể từ đầu trận, cơ hội đầu tiên là pha đệm bóng bất thành của N. Jelavic ở phút thứ 20), đường treo bóng bên cánh trái của Ivan Strinic đã tìm đến đúng vị trí của Mario Mandžukić, số 17 của Croatia đã xử lý gọn gàng trước khi tung cú mu lai má cháy lưới thủ thành Buffon. Bàn thắng này thắp sáng cơ hội đi tiếp cho Croatia - tước đoạt quyền tự quyết của người Ý, đồng thời cũng nâng tổng số bàn thắng của Mandzukic ở giải đấu lần này lên con số 3, anh vươn lên dẫn đầu danh sách ghi bàn cùng với A. Dzagoev của Nga và M. Gomez của Đức.

Mario Mandžukić - anh là ai?

3 bàn sau 2 trận, 3 trên tổng số 4 bàn của ĐT Croatia, tiền đạo của VFL Wolfsburg nổi lên như một trong những chân sút đáng sợ nhất tại giải lần này. Nhưng với đa số những người hâm mộ trên khắp thế giới, cái tên Mario Mandžukić còn tương đối xa lạ. Vậy Mario Mandžukić - anh là ai?

Lần đầu tiên tôi biết tới cái tên “Mario Mandžukić” là từ trong game Football Manager của nhà sản xuất lừng danh EA Sport. Đây là dòng game quản lý bóng đá rất được ưa chuộng, chỉ số cầu thủ trong game được tổng hợp dựa trên sự đánh giá của hệ thống các nhà tuyển trạch trên toàn thế giới. Theo như những nhà săn lùng chuyên nghiệp thì ngay từ năm 2010, chân sút này đã được đánh giá là khá lợi hại với những chỉ số rất cao dành cho một tiền đạo như: rê dắt 14, dứt điểm 14, khống chế 15, kỹ thuật 16, tốc độ 17, thăng bằng 15, thể lực 17… (điểm tối đa là 20). Có thể nói ở trong game anh chính là một sát thủ.

Ngoài thực tế, qua wikipedia chúng ta có thể tìm hiểu được những thông tin cơ bản về chân sút này. Anh sinh ngày 21/5/1986 tại Slavonski Brod, Croatia, cao 1m86, vị trí sở trường là tiền đạo cánh hoặc trung phong. Madzukic khởi nghiệp ở lò đào tạo trẻ TSF Ditzingen có trụ sở ở Stuttgart-Đức, từng thi đấu cho Marsonia (2004-2005), NK Zagreb (2005-2007), Dinamo Zagreb (2007-20010) và từ năm 2010 đến nay anh thuộc biên chế của Nhà vô địch Bundesliga 2008-2009 VFL Wolfsburg.


Mandzukic gây được sự chú ý thực sự với các nhà tuyển trạch khi anh thi đấu cho đội bóng giàu truyền thống nhất của Croatia, trong 3 năm ở đây anh đã ghi được tới 41 bàn thắng sau 81 lần ra sân. Ngay mùa giải đầu tiên 2007-2008 anh đã ghi được 12 bàn và đóng góp 16 đường chuyền thành bàn, mùa giải tiếp theo anh tiếp tục thể hiện phong độ ấn tượng khi trở thành vua phá lưới 2008–09 Prva HNL với 16 bàn sau 28 trận góp công lớn giúp Dinamo bảo vệ thành công chức vô địch. Sau mùa giải này, anh trở thành mục tiêu của nhiều đội bóng danh tiếng và suýt nữa anh đã là người của Weder Bremen nhưng do không thống nhất được giá trị chuyển nhượng (Bremen ra giá 12 triệu euro trong khi Dinamo đòi 15 triệu euro) anh đành trở lại đội bóng Croatia.

Nhưng chiếc áo của Dinamo Zagreb dường như trở nên quá nhỏ bé so với tầm vóc của “sát thủ” này; chính vì vậy đến mùa giải 2010 anh chính thức trở thành người của đội bóng nước Đức VFL Wolfsburg với một bản hợp đồng có giá trị 8 triệu EURO. Tại đây, anh từng bước tạo lập được vị trí một cách vững chắc, và sau sự ra đi của Edin Dzeko anh trở thành con sói đầu đàn trên hàng công của “Bầy sói”. Tính cho đến thời điểm này anh đã ghi được cho đội bóng chủ sân Volkswagen Arena 20 bàn sau 56 lần ra sân.

Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Madzukic chính thức khoác lên mình chiếc áo caro trong trận đấu với Marcedonia ngày 17 tháng 11 năm 2007. Từ đó đến nay anh đã vinh dự được 31 lần thi đấu cho ĐTQG Croatia. Bàn thắng quân bình tỷ số mà anh vừa ghi trong trận đấu với Italia là bàn thắng thứ 8 của anh cho đội bóng kế tục Nam Tư.

Qua những thông tin trên có thể thấy Mario Mandzukic xứng đáng được kì vọng là Davor Šuker mới của Croatia ở kỳ EURO lần này.

Phong cách thi đấu của Mandzukic không tài hoa sáng tạo như Luka Modric, chẳng lãng tử tinh tế như người đá cặp với anh trên hàng công N. Jelavic nhưng ở anh toát lên một vẻ cần cù, bền bỉ và khả năng chớp thời cơ hết sức nhạy bén. Ở trận mở màn gặp CH Ireland, hay như trận đấu với Nhà vô địch thế giới 2006 Italia, Mario Mandzukic đã tận dụng triệt để những cơ hội được trao, ghi những bàn thắng quí hơn vàng; bên cạnh đó anh còn rất tích cực tham gia phòng ngự và phòng ngự có hiệu quả.

Nhìn Mandzukic di chuyển trên sân ta cảm nhận thấy một lối chơi cần mẫn mà rực lửa, kiên trì nhưng mãnh liệt, đơn giản mà hiệu quả. Hoạt động âm thầm nhưng lúc cần thì sẵn sàng tung ra những đòn đánh chết người, lối chơi bóng của anh bí mật, bất ngờ, táo bạo, dẻo dai như một chiến sĩ du kích quân. Đơn giản tên anh là Man-du-kích!

(Bạn đọc: PavelThao)

Có một con đường không bao giờ tắt nắng…

(BongDa.com.vn) - Một trận hòa nữa lại đi qua, trận hòa thứ hai trong vòng bảng EURO lần này. Tất cả mọi người đều đang liên tưởng về 1 “bóng ma 2004” khi Italia của chúng ta mất quyền tự quyết. Gánh nặng lại đè nặng lên vai những người lính luống tuổi, áp lực lại tràn về và sự lo lắng ùa đến như một điều tất yếu. Chênh vênh giữa mùa gió chướng ư? Hay Italia đang chênh chao giữa những miền kí ức 2004?

Nỗi lo về một ngày mai không đến khiến nhiều người cảm thấy đau lòng, từ những phút thăng hoa đỉnh điểm đến những tiếc nuối khi đánh rơi 2 điểm giữa đường, Italia đưa người hâm mộ vào hai cực quá mạnh của niềm yêu, và dường như vì quá buồn mà người ta đã chợt quên đi rằng với Italia, hi vọng chưa bao giờ là số âm và mọi ngả đường họ đi, dù tăm tối thế nào vẫn luôn có một con đường không bao giờ tắt nắng.

Người ta thường hay thi vị hóa, và trong tình yêu sự thi vị hóa đó lại càng tăng lên gấp bội. Nhưng cái tình là thế, tình yêu và hi vọng là thứ mà không thế lực nào có thể kiểm soát hay kiềm chế nổi, giống như Italia, dù thắng, dù thua, dù là kẻ thất trận hay đứng trên đỉnh vinh quang, hi vọng vẫn là yếu tố không bao giờ biến mất ngay cả trong giây phút này, khi chiếc vé tứ kết không thuộc quyền tự quyết của những người Ý, khi cánh cửa vào vòng trong không đặt chìa khóa trong tay người Italia, thì hi vọng vẫn thuộc về họ và niềm tin là thứ không ai có thể chiếm hữu. Bất chấp định mệnh, bất chấp quá khứ, bất chấp cả tuổi già, những giọt nắng vẫn không tắt trên con đường vất vả đi tìm vinh quang của những chiến binh thiên thanh.
Andrea Pirlo và đồng đội sẽ làm tất cả để vượt qua khó khăn sắp tới. Ảnh: Internet

Nhà văn Gac-xi-a Mac-két từng nói: “Người ta không ngừng theo đuổi những giấc mơ vì mình yếu mà người ta chỉ yếu khi không theo đuổi giấc mơ nữa!” và đến khi ông 77 tuổi vẫn còn viết những tác phẩm vượt thời gian bằng con tim trẻ trung, tràn trề hi vọng trong cái dáng người ốm yếu của mình. Đừng đo tuổi của trái tim bằng những sợi tóc bạc và cũng đừng đo sức mạnh của ý chí bằng những gì chưa diễn ra… sự thăng hoa không gọi tên những gì mang tính cố hữu, sự rung động tột đỉnh và những khoảnh khắc xuất thần chỉ đến khi tiếng còi vang lên và trái bóng bắt đầu lăn, vậy vì lẽ gì mà ta phải lo lắng, vì lẽ gì ta không tiếp tục những ước mơ? Vẫn biết rằng hi vọng cần lắm những cơ sở thực tế, nếu không nó sẽ là mù quáng…nhưng cơ sở của chúng ta vẫn còn ở đó đấy thôi…

Cú sút tuyệt vời của Pirlo đêm qua chẳng phải là nét cọ đang vẽ nên những giấc mơ ư?

Bộ đôi Balo-Cassa đêm qua ,tuy chưa đạt đến những gì đáng mong đợi nhưng chẳng phải cũng đã hoạt động nhanh nhẹn hơn và tích cực dứt điểm hơn so với trận trước rồi hay sao?

ITALIA của tôi, AZZURRI của tôi,
Bay vào mơ không em?
Bay vào mơ trên những đôi chân và cái đầu lãng tử,
Phiêu trong mơ bằng những đường bóng đúng chất Italia.
Và trong khúc thánh ca cuối cùng của vòng bảng, hãy tự tin bước tới,
Bởi trong mọi ngả đường mang tên AZZURRI, vẫn luôn có một con đường không bao giờ tắt nắng giữa bão giông…

(Bạn đọc: Trang Milan)

Italia đã “sexy” hơn nhưng không còn sự tinh tế

(BongDa.com.vn) - Hai trận hòa, một tỷ số, với hai đối thủ ở đẳng cấp khác nhau, Italia dường như đã mất đi sự tinh tế và lạnh lùng vốn có của mình ở quá khứ. Hình ảnh Italia trong kì EURO 2012 cho đến thời điểm hiện tại có thể nói là “sexy” hơn, cống hiến hơn nhưng lại kém hiệu quả hơn.


Đến với kì EURO năm nay, nhiều người tin rằng tuyển Italia của HLV Prandelli sẽ thi đấu với đội hình 4-4-2, lối chơi truyền thống và đã mang đến thành công cho họ tại các kì World Cup và EURO trong quá khứ, tiêu biểu là World Cup 2006. Tuy nhiên, ngay trong trận đấu với Tây Ban Nha, đội bóng màu thiên thanh đã trình làng một bộ mặt mới, chiến thuật 3-5-2. Đây là một bước đột phá nhưng lại vô cùng mạo hiểm của HLV Prandelli. Với đội hình này, Italia sẽ tăng cường được khả năng tấn công với những miếng đánh đa dạng: chuyền dài, mở biên, đập nhả bóng ngắn hay chọc khe… Bên cạnh đó, với lối đá 5 tiền vệ tranh chấp ở khu vực giữa sân sẽ giúp họ kiểm soát bóng tốt hơn và có thể bọc lót cho nhau. Bằng chứng là trận đấu với Tây Ban Nha, hàng tiền vệ tuyển Ý với nhạc trưởng Pirlo đã thi đấu hết sức tuyệt vời, thậm chí có những thời điểm họ đã dồn ép đương kim vô địch thế giới vào thế phòng thủ bị động. Chính họ chứ không phải Tây Ban Nha là đội có nhiều tình huống nguy hiểm thật sự hơn trong cả trận đấu và cũng là đội có bàn thắng vươn lên dẫn trước.


Bước qua trận đấu thứ hai trước Croatia, chiến thuật này lại tiếp tục cho thấy sự hiệu quả khi Italia lại có một thế trận tốt trong hầu hết quãng thời gian của hiệp 1 và nửa đầu hiệp 2. Tuyến giữa là điểm xuất sắc nhất của người Ý trong hai trận đấu vừa qua, đặc biệt là Andrea Pirlo. Tiền vệ 33 tuổi đã cho thấy vai trò thủ lĩnh xuất sắc của mình, khi kiến tạo một bàn cho Di Natale (gặp Tây Ban Nha) và trực tiếp ghi một bàn (gặp Croatia). Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng chính cách bố trí đội hình 3-5-2 của HLV Prandelli là chất xúc tác mạnh mẽ cho Pirlo thăng hoa đến như vậy. Bên cạnh vai trò của Pirlo, các vị trí khác ở tuyến giữa của Italia như: Marchisio, Thiago Motta cũng thi đấu rất hay. Có lẽ sau thời kì hoàng kim vào những năm 90, tuyến giữa của Italia lại chơi thuyết phục và cống hiến đến như vậy.


Nỗi thất vọng mang tên “tinh thần người Ý”


Chơi đẹp mắt và cống hiến nhưng Italia ở thời điểm hiện tại đã mất đi sự lạnh lùng và quyết đoán vốn có của họ. Trong quá khứ, nhắc đến Italia người ta nhớ ngay đến sự hiệu quả, tinh tế và vô cùng chắc chắn. Hàng thủ của Italia luôn được đánh giá rất cao trong bất kì giải đấu nào mà họ tham gia. Thậm chí, nhiều đội tuyển quốc gia hay câu lạc bộ trên thế giới chơi phòng thủ hay thì đều được ví von: “hàng thủ mang thương hiệu Ý”, “hàng thủ đầy chất Ý”… Sự chắc chắn, tổ chức tốt và tinh thần thi đấu luôn tỉnh táo là những yếu tố giúp hàng thủ Italia nổi danh toàn thế giới. Tuy nhiên, tại EURO năm nay, hàng thủ trứ danh của họ đã không còn giữ được hình ảnh của mình trong quá khứ.




Nói như vậy không phải các cầu thủ phòng ngự của họ thi đấu không hay, nhưng điều đáng nhắc tới ở đây là tinh thần thi đấu của họ chưa thật sự ổn. Chưa bao giờ chúng ta thấy tuyển Italia mắc những sai lầm không đáng cứ đến như vậy trong một trận đấu mà họ buộc phải thắng. Rõ ràng đã có sự chủ quan và lơi là trong hệ thống phòng ngự của các cầu thủ Italia. Hai bàn thắng của Tây Ban Nha và Croatia đều được ghi ở quãng thời gian nữa cuối hiệp 2 và đúng vào lúc người Italia tin rằng họ đã có thể “bỏ túi” 3 điểm. Trong khi đó, hàng công của tuyển Italia cũng không đáp ứng được kì vọng của người hâm. Cassano tuy vẫn thể hiện được những phẩm chất kĩ thuật và xoay sở tuyệt vời của mình, nhưng gánh nặng tuổi tác đã khiến cho anh không có được ưu thế trong các tình huống tranh chấp và bức tốc cuối cùng. Còn Baloteli thì lại quá vô duyên và không đủ độ tinh tế của một trung phong khi bỏ lỡ hàng loạt cơ hội ngon ăn.


Hàng thủ chơi chủ quan, hàng công thì phung phí quá nhiều cơ hội. Tuyển Italia đã đánh mất dần hình ảnh chắc chắn, tinh tế cũng như tinh thần thi đấu kiên định của họ. Sẽ chưa nói được gì khi lượt trận cuối cùng của vòng bảng chưa kết thúc. Nhưng nếu Italia không nhận ra và khắc phục những khuyết điểm này, họ sẽ khó có thể tiến sâu vào giải đấu năm nay.


(Bạn đọc: Trường Thi)

Podolski: Nếu anh không phải giấc mơ…


 Trên con đường đi tìm sự khẳng định, chẳng có khi nào là bằng phẳng cả. Trên con đường tiệm cận những vinh quang, chẳng bao giờ là biển lặng gió yên. Cuộc hành trình mang tên Podolski cũng không ngoại lệ… con đường anh đang đi ngoằn nghèo và trắc trở vô cùng… Anh giống như một giấc mơ, rất đẹp nhưng chưa bao giờ chạm đến thực tế… nó giống như con người anh, tài năng có thừa nhưng chưa bao giờ được hiện thực hóa thành những vinh quang rực rỡ nhất…



Lukas Podolski niềm hy vọng của đội tuyển Đức

Nếu lấy World Cup 2006 là mốc khởi hành cho chặng đường mang tên Podi, thì người ta sẽ thấy rằng cuộc đời áo số của anh không ít gian truân. Sau khi nhận danh hiệu “Cầu thủ trẻ hay nhất World Cup 2006”, Podi cũng chia tay Cologne để khoác lên mình chiếc áo Bayern Munich. Một thách thức khắc nghiệt hơn và một môi trường thi đấu rộng lớn hơn là một điều nên làm với những ai muốn trưởng thành trong nghiệp quần đùi áo số.

Podi đến với Bayern, anh như con cá nhỏ theo dòng đến với đại dương bao la… những tưởng anh sẽ vùng vẫy thỏa sức, những tưởng những đối thủ lớn hơn như con những con cá mập sẽ giúp chú cá nhỏ Podi cứng cáp, trưởng thành. Nhưng rồi, Podi dính chấn thương ngay trong mùa giải đầu tiên khoác áo đội bóng mới. Chú cá nhỏ Podi chưa kịp bơi ra với biển đã phải ngồi ngoài cuộc chơi khi có thời điểm anh bị gạt tên khỏi danh sách đăng kí của Hùm Xám.

Khi vết thương về thể xác kịp lành trở lại thì vết thương lòng lại nhức nhối hơn bao giờ hết. Chấn thương phải ngồi dự bị, khi bình phục lại là lúc Bayern thăng hoa trên đôi cánh của Luca Toni và Klose. Podi chỉ là sự lựa chọn sau cùng trên hàng công quá mạnh khi đó của Hùm Xám. Cuối cùng, để được thi đấu và tìm lại cảm giác đôi chân thép, Podi đã quyết định ra đi…

Trở lại Cologne dường như là một quyết định rất khó cho hoàng tử Podi, khi đội bóng ấy có đẳng cấp thấp hơn rất nhiều so với Bayern. Nhưng cũng có sao khi đó là nơi anh bắt đầu lớn lên trong cuộc đời chơi bóng, chính nơi đó đã nuôi nấng giấc mơ anh và bây giờ lại bao dung như bến đợi đón anh trở về. Hai mùa bóng liên tiếp, Hoàng tử trở thành chân sút số 1 của Cologne nhưng chỉ một mình anh thì không đủ để cứu vớt CLB ấy khỏi xuống hạng… đã đến lúc sự nghiệp của anh cần một khúc cua khác, một ngã rẽ khác… và ngã rẽ ấy có tên Arsenal!

Ngày anh đi…

Khói bom và bạo loạn…

Các CĐV tràn xuống sân đối đầu lực lượng an ninh.

Trận đấu cuối cùng, Cologne thua tan tác trước Bayern Munich… một lời chia tay chẳng trọn vẹn với cả Podi lẫn Cologne. Quá nhiều người phẫn nộ đã quăng bom khói khắp nơi khi Cologne xuống hạng. Tất cả mọi người đều nhanh chóng rút xuống đường hầm, chỉ có một người vẫn im lặng trước cửa thoát hiểm… Podi đứng đó, trầm ngâm, có thể vì quá đau lòng, có thể vì thất vọng khi chính anh không thể làm gì cho CLB mà anh rất yêu… Trong khói bom, anh đứng đó, lặng lẽ,có phần bất lực… như vị tướng đau lòng nhìn quân của mình bị tiêu diệt trước mũi giáo kẻ thù mà không thể làm gì khác hơn…

Ngày anh đi…

Lukas Podolski nói lời chia tay với Cologne

Rất nhiều người cologne khóc… (có thể vì anh, cũng có thể vì đội bóng con cưng của họ bị xuống hạng)… nhưng vì lí do gì đi chăng nữa thì vẫn là một cái kết éo le cho Hoàng tử nhỏ… Từ Bayern đến Arsenal, từ “Hùm xám” trở thành “Pháo thủ”, liệu những cái kết éo le như ở Bayern và Cologne có lặp lại tại Emirates?

Cá nhân tôi nhận thấy Lukas Podolski chính là một sự bổ sung cần thiết cho Arsenal lúc này. Sở hữu một lối chơi đầy sức mạnh, anh có thể sẽ là một chất thép hỗ trợ cho lối chơi bay bổng đẹp mắt của Pháo thủ thêm vững vàng. Hàng công của the Gunners hiện tại có Theo Walcott, V.Persie, Chamberlain, Gervinho, B52 và Chamakh nhưng nếu có ưu thế về thể lực thì ngoại trừ Gervinho, rất ít cầu thủ công của pháo thủ đáp ứng được như những cú sút xa uy lực của Prinz Podi. Chất thép từ cánh trái của Podi có thể là một giải pháp không tồi khi những đường đan bóng ngắn của The Gunners gặp bế tắc.

Chắc chắn, mảnh ghép Podi sẽ là một mảnh ghép tuy chưa hẳn là hoàn hảo nhưng cũng rất vừa vặn cho bức tranh Pháo thủ lúc này. Hơn nữa, hơn bao giờ hết, hiện tại những đứa trẻ nhà Wenger đang cần một tấm lá chắn thép che chở cho tinh thần cả đội. Mặc dù anh chơi cho Đức nhưng anh là người gốc Ba Lan, Podolski mang tố chất của một cầu thủ có cái gì đó rất… Đức, nguyên tắc, khoa học và trên hết là chất thép cực chắc chắn, hi vọng rằng anh sẽ nhanh chóng hòa nhập được với guồng quay P.L để cuộc đời anh không phải là những giấc mơ dang dở nữa.

Nếu anh không phải giấc mơ, hãy hiện thực hóa tất cả đi nhé Hoàng tử nhỏ Podi!

(Bạn đọc: Trang Milan)

Hà Lan thua 2 trận liên tiếp: Lỗi của Van Marwijk

Có rất nhiều cách để lý giải cho hai thất bại liên tiếp của ĐT Hà Lan nhưng trên hết là cách áp dụng chiến thuật và dùng người có vấn đề của HLV Bert van Marwijk.

>> Cuộc chiến Lahm và Robben: Người hy sinh, kẻ ích kỷ
>> Vấn đề của Hà Lan: Khi sự ích kỉ trở thành nỗi nhức nhối
>> Van Marwijk chỉ trích hàng thủ “tồi tệ” của Hà Lan
>> Sau Huntelaar, đến Van der Vaart lên báo tố thầy


HLV Van Marwijk đang gặp sự cố vì mối bất hòa với các học trò.

Sau trận thua Đan Mạch mà người Hà Lan đều đổ lỗi cho thiếu may mắn, tất cả đều mong đợi phản ứng mạnh mẽ và khởi sắc hơn của "Cơn lốc màu da Cam" trong trận quyết định với ĐT Đức. Bản thân HLV Van Marwijk cũng hạ quyết tâm phải thắng Á quân EURO 2008 để tự quyết số phận ở bảng tử thần nhưng...90 phút ở sân Oblasny chỉ là sự giả dối khi Hà Lan vẫn chơi dở, tốc độ thi đấu chậm chạp, phối hợp bóng rườm rà. Ngoại trừ một số tình huống phối hợp tấn công sắc nét, Hà Lan chơi một trận quá chán, kể cả khi Robin van Persie ghi bàn đẹp thì....Đức thắng quá xứng đáng.

Cách sắp xếp đội hình của HLV van Marwijk trong hai trận đấu vừa qua, đặc biệt là trận thua Đức thật sự là có vấn đề. Thoạt nhìn thì đội hình của Hà Lan vẫn đầy rẫy sự thận trọng và đảm bảo được yếu tố: hàng thủ là sự kết hợp giữa sức trẻ và kinh nghiệm; phòng ngự từ xa (van Bommel - De Jong) và sức nặng từ hàng công (Afellay - Sneijder, Robben - Van Persie). Nhưng nếu nhìn cách đội hình trên vận hành thì mới thấy mọi tính toán, sắp xếp của Van Marwijk đều thiếu sự chắc chắn và tập trung.


Bằng chứng? Cú đúp mà Gomez ghi vào lưới Stekelenburg đều có lỗi từ khả năng phòng ngự từ xa, đặc biệt là bàn mở tỷ số. Khi Schweinsteiger chọc khe cho Gomez ghi bàn thì những Van Bommel, De Jong đều bất lực trong việc ngăn chặn đường chuyền của tiền vệ Bayern Munich. Trong bàn thứ hai thì lỗi thuộc về hậu vệ trẻ Willems. Anh không kịp thời và can thiệp. Mà đây không phải lần đầu, các hậu vệ Hà Lan tỏ ra quá mất tập trung và sơ hở.

Đáng ra với những cái tên còn lại và đầy kinh nghiệm như Bouma hay Boulahrouz, HLV van Marwijk có thể lựa chọn để mang tới sự chắc chắn cho hàng thủ nhưng không hiểu sao, ông chẳng đưa hai cầu thủ này vào sân dù chỉ một phút. Sự bảo thủ của van Marwijk trong việc xử lý nhân sự hàng thủ giải thích vì sao đội nhà thua ba bàn/2 trận cực kỳ ngớ ngẩn.


Hàng thủ chơi dở, tuyến tấn công của Hà Lan cũng chẳng sáng tạo hơn là mấy. Sneijder chỉ có vài ba cú sút còn lại là mất tích trước những tiền vệ cơ bắp của đối thủ, Robben bị bắt bài còn Afellay thì nỗ lực trong tuyệt vọng. Đáng ra sau màn trình diễn dở tệ của Robben - Afellay ở trận thua Đan Mạch, họ phải được thay bằng cặp cánh khác sáng tạo hơn để làm mới lối chơi của Hà Lan. Rất tiếc van Marwijk ngại thay đổi. Thêm vào đó ở trận này, Hà Lan đá với nhịp độ chậm nên họ không làm sao để buộc người Đức phải cuốn vào lối chơi của mình bởi người Đức bố trí khá đông cầu thủ ở trong và ngay mép ngoài cấm địa để che chắn cho khung thành Neuer.

Chơi nổi bật nhất bên phía Hà Lan là Van Persie nhưng một mình anh là không đủ bởi một mình van Persie chơi cố gắng chẳng được gì khi mà các vệ tinh xung quanh anh lúc mờ, lúc tỏ. "Vua phá lưới" của giải Ngoại hạng mùa trước cần có người chia lửa thay vì một mình anh phải độc lập tác chiến trước rừng hậu vệ đầy sức mạnh của người Đức.


Khi tung cả Van der Vaart lẫn Huntelaar đầu hiệp 2, HLV Marwijk quyết định chơi ván bài lật ngửa nhưng Hà Lan vẫn không thể đảo ngược tình thế. Dù ép sân Đức khá nhiều trong khoảng gần 20 phút cuối trận nhưng họ vẫn phải chấp nhận thất bại. Hai trận thua khiến người Hà Lan đứng ở bờ vực thẳm và tâm lý về nước đang xuất hiện đậm đặc trong tâm trí của các nhà Á quân World Cup 2010 bởi dù có thắng trận cuối gặp Bồ Đào Nha, Hà Lan cũng không còn tự quyết số phận mình được nữa. Ở lượt trận cuối, nếu Hà Lan đánh bại Bồ Đào Nha 2-0, đồng thời Đan Mạch thua Đức, đội bóng áo cam và Cỗ xe tăng Đức sẽ dắt tay nhau vào vòng tứ kết.

Nếu trước giải nói Hà Lan bị loại, sẽ có nhiều người nói đó là điều điên rồ nhưng bây giờ, điều đấy lại hợp lý trong chuỗi những bất hợp lý mà HLV van Marwijk đã và đang tạo dựng.

Andrea Pirlo: Bậc thầy


Andrea Pirlo: Bậc thầy của các bậc thầy

 Không phải Di Natale hay Cesc Fabergas - những người đã ghi bàn. Không phải De Rossi, người chơi cực hay ở vị trí libero, cũng không phải Iniesta, người vờn trái bóng và hoạt động như con thoi trong suốt 90 phút của trận đấu. Càng không phải Buffon hay Casillas với màn trình diễn siêu đẳng ở 2 cầu môn, mà Andrea Pirlo mới là cầu thủ xuất sắc nhất trong trận đấu đỉnh cao giữa Ý và Tây Ban Nha đêm qua.
undefined

Andrea Pirlo (trái) trong một pha tranh bóng với Xavi - Ảnh: Getty
Cesare Prandelli đã đưa ra sân một đội hình mới lạ 3-5-2, với việc đẩy De Rossi xuống đá trung vệ, và xếp “tân binh” Giaccherini đá lệch trái trên hàng tiền vệ 5 người, một quyết định khá mạo hiểm, nhưng phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của Italia. Quan trọng hơn, hệ thống đó gần giống với hệ thống mà Juventus đã vận hành suốt mùa giải qua, đồng nghĩa với việc lối chơi của Azzurri sẽ tạo điều kiện tối đa cho Andrea Pirlo tỏa sáng. Và tiền vệ 33 tuổi này đã không phụ sự kì vọng của Prandelli cũng như các đồng đội.
Pirlo xuất hiện trong hầu hết các đường bóng tấn công của Italia, anh hiếm khi nào phải giữ bóng đến hai nhịp để tìm điểm đến tiếp theo của nó. Những đường chuyền của Pirlo luôn đặt các đồng đội vào vị trí lí tưởng nhất để nhận bóng. Có thể dễ dàng nhận thấy điều đấy trong hiệp một, khi Pirlo tập trung phất bóng ra hai cánh của Italia tạo điều kiện cho Cassano quấy rối hàng phòng ngự của đối phương.
Ngược lại với Xavi, người chơi cần mẫn nhưng chỉ dừng lại ở mức tròn vai trong trận này trên hàng tiền vệ của Tây Ban Nha, Pirlo luôn tìm kiếm các sơ hở của đối thủ và sẵn sàng trừng phạt họ ngay khi có cơ hội. Và không có gì ngạc nhiên, khi anh là trung tâm trong bàn thắng mở tỉ số của Italia ở phút 61. Pirlo đã làm hàng tiền vệ của TBN bất ngờ bằng một pha lừa bóng và bứt tốc vượt qua Sergio Busquets, ngay sau đó là cú chọc khe hoàn hảo bằng chân trái cho Di Natale thoát xuống ghi bàn. Trong thế trận giằng co căng thẳng giữa 2 ông lớn, mà Italia đang có phần lép vế hơn, thì điểm nhấn mà Pirlo tạo ra xứng đáng được gọi là khoảnh khắc của thiên tài.
Trước trận đấu, người ta nghi ngờ nhận định của Luis Suarez (huyền thoại của Barca) khi ông cho rằng Pirlo toàn diện hơn Xavi. Sau trận đấu, không ai có thể cãi lại quan điểm đó. Tất nhiên, để có một Pirlo vượt trội như thế trên sân, người Italia đã cần đến khá nhiều “chiến binh thầm lặng”, đó là Thiago Motta và Claudio Marchisio, và phần nào là De Rossi, những người bao bọc xung quanh và giải phóng Pirlo khỏi nhiệm vụ phòng ngự.
Cuối cùng, dù không thể giúp đội nhà giành trọn 3 điểm trước nhà ĐKVĐ, Pirlo vẫn chứng tỏ mình là bậc thầy về phân phối bóng và điều chỉnh thế trận, dù cho các đối thủ của anh là những tên tuổi lẫy lừng như Xavi, Iniesta, Farbegas hay Silva.
Tiểu Phi (tieuphi@manutd.com.vn)

Torres: đẳng cấp thế giới hay là…


Cầu thủ xuất sắc

El Nino - Thằng nhóc, cách mà CĐV Atletico Madrid âu yếm gọi Torres, là tài năng trẻ đầy hứa hẹn ở Atletico, là tiền đạo thượng hạng trong 3 mùa đầu khoác áo Liverpool, là người hùng trong trận chung kết EURO 2008 khi ghi bàn thắng quyết định mang về chức Vô địch châu Âu cho Tây Ban Nha.

Bàn thắng đỉnh cao trong sự nghiệp của Torres. Ảnh: Internet.

Ở Tây Ban Nha, anh là biểu tượng của Atletico với khả năng ghi bàn cực kì ấn tượng và đeo băng đội trưởng của CLB khi mới 19 tuổi. Liverpool đã phải chồng ra 25 triệu bảng cộng thêm Luis Garcia để đưa anh về và ở đây, anh trở thành thần tượng không chỉ là của CĐV Liverpool mà còn làm đắm say biết bao con tim đam mê bóng đá trên khắp hành tinh. Anh biến Vidic, một trong những trung vệ xuất sắc nhất thế giới, thành thằng hề, anh liên tục xuyên thủng hàng phòng ngự trứ danh của Chelsea một cách đơn giản, anh gieo rắc nỗi kinh hoàng cho các hàng phòng ngự ở Premier League. Với khả năng chạy chỗ thông minh, tốc độ tuyệt hảo, những pha ngoặt bóng bất ngờ cùng với khả năng kết thúc điêu luyện, Torres hội tụ đầy đủ phẩm chất của 1 tay săn bàn đẳng cấp, và tất cả những phẩm chất siêu hạng ấy đã được bộc lộ rõ nét qua bàn thắng trong trận Chung kết EURO 2008.

Mê mẩn trước những phẩm chất và thành tích ghi bàn của Torres, chủ tịch Abramovich đã 2 lần quyết chi 50 triệu Bảng để đưa anh về Chelsea, nhưng phải đến năm 2011 ông mới thành công.

Đánh mất phong độ

Khi bỏ ra 50 triệu Bảng, vị chủ tịch giàu có của Chelsea có lẽ đã không lưu ý kỹ phong độ của Torres trong nửa mùa bóng cuối cùng khoác áo Liverpool, đó là một Torres đánh mất cảm giác bóng cũng như khả năng ghi bàn, 9 bàn thắng của anh hầu như là những pha bóng đồng đội tạo điều kiện tối đa cho anh khi hoặc là họ đối mặt thủ môn nhưng không sút mà chuyền sang cho anh, hoặc là nhường anh đá Pen. Anh lại tiếp tục mang phong độ tệ hại đó đến Chelsea, anh khiến các CĐV Chelsea và những người hâm mộ anh thở dài khi thường xuyên đỡ bóng nảy xa vài mét, những cú đi bóng vô vọng khi anh luôn húc thẳng vào 2-3 hậu vệ trước mặt, những pha bỏ lỡ khó tin khi có cơ hội. 12 bàn thắng sau 67 trận đấu, hầu hết là những bàn thắng không có nhiều ý nghĩa cho CLB, Torres trên đường trở thành một phiên bản của Shevchenko.

Sự thất vọng của Torres trong một tình huống sút ra ngoài, đó cũng là hình ảnh thường thấy ở anh trong hơn 2 năm qua. Ảnh: Internet.

Ở CLB như vậy, về tuyển quốc gia anh cũng không khá hơn, ở EURO 2008, anh đã làm mọi người quên đi phong độ tệ hại ở những trận đấu trước nhờ bàn thắng trong trận Chung kết, nhưng ở World Cup 2010 đóng góp của anh là con số 0 khi chơi cực kỳ mờ nhạt và không ghi nổi một bàn thắng nào. Từ sau đêm chung kết lịch sử ở Viên (Áo), anh chỉ ghi vẻn vẹn 5 bàn trong 21 trận đấu chính thức cho ĐTQG, đó là hattrick trong chiến thắng 5-0 trước New Zeland và 1 cú đúp trong chiến thắng 4-0 trước Liechtenstein.

Những người yêu mến anh vẫn đổ lỗi cho Chelsea khi các cầu thủ ít chuyền bóng cho Torres, họ quên mất rằng anh sút bóng ra ngoài sau khi đi qua thủ môn, anh đệm bóng lên trời khi cách khung thành 3 mét, anh dễ dàng mất bóng trong các pha đột phá, và anh phung phí vô số cơ hội khi lên ĐTQG. Họ cũng đổ lỗi cho chấn thương đã khiến anh đánh mất phong độ, nhưng phàm là trung phong, ít ai là không dính chấn thương, có những người dính chấn thương khủng khiếp như Larsson, như Ro béo, có những người năm nào cũng dính chấn thương nặng có, nhẹ có như Rooney, Drogba, Van Persie,… đã là đẳng cấp thế giới, họ cần phải nhanh chóng lấy lại phong độ cao sau khi bình phục.

Đã 4 năm kể từ EURO 2008 và cũng ngần ấy năm kể từ ngày anh thể hiện phong độ xuất sắc trong màu áo Liverpool, phong độ của Torres đi xuống theo chiều thẳng đứng. Không thể kết luận một cầu thủ qua vài trận đấu, nhưng 3 năm duy trì phong độ xuất sắc và hơn 2 năm chơi cực kỳ tệ hại, có thể kết luận, cho đến thời điểm hiện tại anh không phải là một trung phong đẳng cấp thế giới, anh chỉ đã từng là một tiền đạo đạt phong độ cao mà thôi.
kẹo lạc

Monday, June 18, 2012


Andrea Pirlo: 20 mét - một tầm nhìn
Gianluigi Buffon từng nói về chàng tiền vệ hào hoa ấy với những từ ngữ không thể ngưỡng mộ hơn: “Nhìn anh ấy thi đấu trước hàng phòng ngự, tôi nhận ra là Chúa có tồn tại”. Trong tiềm thức của đồng đội, Pirlo giống như Chúa, giống như người bảo hộ, che chở cho cả đoàn quân áo thiên thanh trên mọi đấu trường. Người Ý gọi Pirlo là “Il genio” (thiên tài), anh được mệnh danh như một Baggio của tuyển Ý thời hiện tại. Cũng có lối chơi hào hoa, cũng kiểu ngoại hình lãng tử như cơn gió, cũng là một trong số ít những cầu thủ từng chơi cho cả 3 CLB hàng đầu nước Ý là JUV, MILAN và INTER. Điểm khác nhau duy nhất giữa họ đó là, Pirlo bị kéo xuống đá thấp hơn hẳn nên những ánh sáng chói lọi rọi đến anh không thể bằng bậc đàn anh Baggio. Tuy nhiên, không vì thế mà tài năng âm thầm ấy bị lãng quên, anh đang thực sự chứng minh rằng, trái tim của AZZURRI, nó nằm ở tận phía dưới, nơi mà người cầm trịch trận đấu mang tên Andrea Pirlo đang ngự trị.

undefined
Khi mà tất cả đều lu mờ thì anh vẫn tỏa sáng, vì anh là Andrea Pirlo, Ảnh: Internet

Ngược trở lại về thời điểm nhiều năm trước, chàng trai trẻ mang tên Pirlo đã vô cùng vất vả để tìm chỗ đứng cho mình trong thế giới bóng đá Calcio quá ư khắc nghiệt. Ngay cả khi anh giúp U21 Italia vô địch châu Âu năm 2000 với danh hiệu vua phá lưới, anh vẫn không có chỗ trong đội hình Inter và bị đẩy đến Reggina. Đó là lúc anh đã nghĩ về một kết thúc cho cuộc hành trình rong ruổi theo trái bóng trong vô vọng của mình. Nhưng rồi, anh gặp Carlo Mazzone, “gã hói” đã nói với Pirlo rằng: “Cậu hãy hạ thấp xuống 20m nữa để quan sát và hỗ trợ đồng đội thay vì đá quá cao”. Kể từ đó, anh không bao giờ tiến sát đến vòng cấm địa đối thủ. Một vua phá lưới bỗng lùi lại phía sau, một đôi chân săn bàn lại không tiếp cận mành lưới… người ta có lẽ đã nghĩ về một tương lai bóng đá không mấy sáng sủa cho Pirlo.

Nhưng, con người giàu nghị lực ấy đã làm hết sức để khẳng định thương hiệu của mình. Bây giờ, không chỉ trong nền bóng đá Ý mà trên toàn thế giới, anh là mẫu cầu thủ đặc biệt và tất nhiên rất khó tìm được một cái tên có thể kế tục anh. Anh không những là một thiên tài về mặt kĩ thuật mà còn là một bộ não kì tài trên sân cỏ. Đã ở cái dốc bên kia của sự nghiệp nhưng những màn trình diễn của anh vẫn không giảm bớt sức hấp dẫn như những năm tháng đỉnh cao. Anh vẫn chơi hay như thể mọi thứ không có gì thay đổi. Người ta vẫn thấy anh chỉ huy đoàn quân một cách mạnh mẽ trong đêm AZZURRI ra sân, người ta vẫn băn khoăn tự hỏi, người thực hiện cú sút thần sầu vào lưới Croatia đêm hôm trước có phải là Pirlo đã 33 tuổi… Mọi thứ vẫn như thế với Pirlo, vẫn khoa học, vẫn chắc chắn, vẫn thăng hoa và không thôi những hoài bão chinh phục khó khăn để xây nên đẳng cấp. Sau mỗi bàn thắng vẫn là cái hôn quen thuộc lên chiếc nhẫn cưới, giản dị mà đáng trân trọng biết bao. Vâng, 20m chính là một tầm nhìn… 20m không phải là khoảng cách để ánh sáng vinh quang không thể chiếu tới anh, 20m không phải là sự lùi xuống để rồi mờ nhạt hơn… mà 20m đó, Pirlo đã tạo ra cả một sự thăng hoa ở phía sau đội hình…
undefined
Pirlo cùng đồng đội sẽ làm tất cả để bước tiếp tại EURO này. Ảnh: Internet

Người ta nói rằng, EURO là khoảnh khắc anh hồi sinh. Không không, người ta chỉ nên dùng từ hồi sinh cho một thứ gì đã chết hoặc lụi tàn bỗng vụt sống lại. Nhưng Pirlo thì khác, anh chưa bao giờ là một tài năng tàn lụi để mà hồi sinh. Ngay cả khi chuyển sang CLB mới, ngay cả khi mùa giải cuối cùng gặp gánh nặng chấn thương và không được trọng dụng, Ancelotti vẫn dành cho anh những lời khen: “Andrea vẫn là cầu thủ hay nhất Milan khi cậu ấy rời khỏi CLB”. Phong độ của Pirlo hiện tại chỉ là sự tiếp nối của những gì đẹp nhất mà anh vẫn thể hiện trong sự nghiệp của mình. Vẫn là anh với kĩ thuật cá nhân siêu đẳng, vẫn là anh với óc quan sát nhạy bén, vẫn là anh với những đường chuyền và kiến tạo không thể đẹp hơn… Vẫn là thương hiệu Pirlo, 20m đá thấp và những pha xử lí bóng vượt qua trí tưởng tượng của tất cả mọi người.

20m đá thấp hơn, 20m lùi sâu gần như thấp nhất hàng tiền vệ, để rồi từ tận phía dưới đó, những tầm nhìn mở ra và những đường phát động tấn công cũng trở thành nỗi ám ảnh của đối thủ. Pirlo rất ít khi dốc bóng nhưng khi anh đã đưa bóng vượt khỏi vạch vôi giữa sân thì tất sẽ có chuyện. Pirlo vẫn luôn như thế, nguy hiểm mọi lúc mọi nơi. Một lần nữa ta lại tin rằng đúng như Buffon đã nói: “Thấy anh đứng trên hàng phòng ngự, tôi nhận ra rằng Chúa có tồn tại…”

(Bạn đọc: Trang Milan)

Italia: Tự cứu mình trước đã

(TT&VH) - Đúng là người Italia đã lo quá xa khi e ngại rằng Tây Ban Nha và Croatia sẽ bắt tay với nhau để loại họ ở lượt trận cuối, bởi vì để được xét tới khả năng đọ chỉ số phụ với hai đối thủ ấy, Italia phải thắng Ireland trước. Mà đó lại là điều mà không ai có thể đảm bảo rằng thầy trò HLV Prandelli sẽ làm được.


Lối chơi 3-5-2 được Prandelli áp dụng cho tuyển Italia đã lộ rõ hầu hết các ưu nhược điểm qua hai trận đầu tiên tại EURO 2012, trong đó điểm yếu lớn nhất là khả năng tấn công tương đối hạn chế. Sự tập trung đến một nửa số nhân sự ở khu vực giữa sân giúp Italia tạo được thế trận an toàn trước Tây Ban Nha và chơi áp đảo Croatia cho đến khi Thiago Motta phải rời sân bất đắc dĩ, nhưng lại không hỗ trợ được cặp tiền đạo Cassano/Giovinco - Balotelli/Di Natale do thiếu một cầu nối giữa hai tuyến tấn công. Cassano hoặc Giovinco thường xuyên phải tự lui về lấy bóng để Balotelli hoặc Di Natale rơi vào trạng thái đơn độc, khiến cho các đường bóng tấn công của Italia thiếu yếu tố tốc độ và đột biến. Cộng thêm khả năng dứt điểm kém cỏi, Italia mới chỉ ghi được 2 bàn ở giải đấu này, kém nhất trong số các đội bóng lớn và chỉ ngang với Hy Lạp, Ba Lan, Ukraina.






Trước khi hy vọng Tây Ban Nha chơi đẹp để không rơi vào "thảm họa 2004", Italia cần phải tự cứu mình trước bằng cách đánh bại Ireland càng đậm càng tốt, và do đó, họ sẽ phải thay đổi để tăng cường sức mạnh tấn công và cải thiện hiệu suất ghi bàn kém cỏi. Prandelli khẳng định sẽ có 3 hoặc 4 sự điều chỉnh cho trận gặp Ireland, nhưng các thay đổi sẽ chỉ thực hiện về mặt nhân sự, còn chiến thuật 3-5-2 vẫn sẽ giữ nguyên bởi 3 ngày là quá ít để tiến hành những xáo trộn mạo hiểm. Sự trở lại sau chấn thương (nhiều khả năng) của trung vệ Andrea Barzagli là sự khích lệ tinh thần lớn lao cho Italia, đồng thời tạo điều kiện để Prandelli trả Daniele De Rossi về vai trò tiền vệ trung tâm, tăng cường sức chiến đấu cho tuyến giữa (dù rằng rất có thể anh vẫn đá trung vệ, còn Barzagli thay cho Bonucci).




Con số


36 - Trọng tài được chỉ định cầm còi trận Italia - Ireland là Cuneyt Cakir, người Thổ Nhĩ Kỳ. Cakir là trọng tài chính trẻ nhất làm việc tại EURO 2012, năm nay mới 36 tuổi. Tiền đạo Mario Balotelli của Italia từng bị Cakir phạt thẻ đỏ trong một trận đấu thuộc Europa League mùa giải trước.


5 - Italia chỉ ghi được vẻn vẹn 5 bàn trong 6 trận đấu gần nhất ở hai giải đấu lớn World Cup và EURO. Họ hòa Tây Ban Nha 0-0 ở tứ kết EURO 2008 (bị loại vì thua penalty); hòa Paraguay 1-1, hòa New Zealand 0-0 và thua Slovakia 2-3 ở vòng bảng World Cup 2010; hòa TBN 1-1 và Croatia 1-1 ở EURO 2012.
Nếu De Rossi không trở lại hàng tiền vệ, vị trí của Thiago Motta, người đã bị đau ở trận hòa Croatia, sẽ được giao cho Nocerino, tiền vệ năng động của Milan. Cái duyên ghi bàn từ tuyến sau của Nocerino (10 bàn Serie A mùa vừa qua) là thứ Italia rất cần trong hoàn cảnh các chân sút thi đấu thiếu hiệu quả, trong khi khả năng tranh chấp bằng sức mạnh là điều có thể đảm bảo ở cầu thủ này. Nếu Prandelli muốn có thêm độ sáng tạo, Montolivo hoặc Diamanti sẽ được trao cơ hội, dù rằng sự bố trí này sẽ làm giảm sức chiến đấu của tuyến giữa (vốn là điểm yếu đã bị Croatia khai thác triệt để ở trận trước). Hai cánh, với Maggio bên phải và Giaccherini bên trái, nhiều khả năng sẽ bị thay mới hoàn toàn bằng Abate (phải) và Balzaretti (trái) để giải quyết bài toán thể lực. Ở hàng công, dù đã chơi thiếu hiệu quả và bị chỉ trích khá nhiều, cặp Cassano - Balotelli vẫn cứ là sự lựa chọn tốt nhất của Italia và nhiều khả năng được tiếp tục giữ lại ở đội hình xuất phát.
Trong khi đó, đối thủ của Italia cũng sẽ thay đổi mạnh mẽ. Ireland đã sớm bị loại và trận cuối là dịp tốt để HLV Trapattoni dành cơ hội cho các cầu thủ dự bị, những người mà ông nói rằng "xứng đáng được có mặt ở giải đấu lớn thế này". Những thay đổi này sẽ làm Ireland yếu đi và Trapattoni chắc chắn không tránh khỏi những cáo buộc rằng cố tình tạo điều kiện giúp Italia đi tiếp, nhưng nhà cầm quân người Italia này khẳng định ông không hề nghĩ tới điều đó và cũng sẽ chẳng quan tâm đến dư luận nói gì.




Nhà cầm quân Slaven Bilic của Croatia tỏ ra hết sức phẫn nộ trước phản ứng của giới truyền thông và người hâm mộ Italia sau kết quả hòa 1-1 giữa Croatia và Italia ở lượt trận thứ hai bảng C, cho rằng Croatia sẽ tìm cách dàn xếp với Tây Ban Nha để kiếm kết quả hòa 2-2 ở lượt cuối, qua đó đá văng Italia về nước sớm.
"Tôi đảm bảo rằng tôi và các cầu thủ của tôi là những nhà thể thao chuyên nghiệp" - Bilic trả lời trên báo Gazzetta dello Sport - "Chúng tôi không bao giờ nghĩ đến việc như vậy. Những cáo buộc đó là sự sỉ nhục đối với tôi, các cầu thủ và cả đất nước Croatia. Với chúng tôi, hòa 2-2 cũng như thắng hoặc thua, chỉ là kết quả của một trận đấu. Trong khi, người Italia đã lo quá xa. Họ còn phải thắng Ireland, nhưng đó không phải là điều dễ dàng, bởi không đội nào muốn ra về với 3 trận thua cả".


Thủ môn Gigi Buffon đã gây nên những tranh cãi khi "đánh cược" rằng kết quả 2-2 chắc chắn sẽ xảy ra, khiến đội trưởng Darijo Srna của Croatia ngạc nhiên: "Chắc Buffon đã đùa khi nói ra điều đó. Tôi nghi ngờ anh ấy thực sự nghĩ đến chuyện dàn xếp tỷ số. Còn nếu anh ấy thích chơi những trò cá cược thì đó chẳng phải việc của chúng tôi".


Tiền vệ Daniel Pranjic khẳng định Croatia sẽ hướng đến trận đấu gặp Tây Ban Nha với mục tiêu chiến thắng và giành ngôi đầu bảng C: "Bất cứ kết quả nào cũng có thể xảy ra, tất nhiên tỷ số 2-2 cũng có trong số đó".

Saturday, June 16, 2012

Đơn giản anh là Man-du kích

(BongDa.com.vn) - Kết thúc 96’ ở Miejski, trong tôi trào lên một nỗi buồn man mác xen lẫn một cảm giác tiếc vẩn vơ, hơn một lần cuống họng nghẹn đắng bởi 2 chữ “giá như”: giá như Claudio Marchisio tinh tế hơn trong pha kết thúc ở phút 37, giá như phút 72 Chiellini đừng…, giá như, giá như… giá như đừng xuất hiện cái tên Mario Mandzukic.

Kẻ đánh cướp quyền tự quyết của người Ý

Tôi là một Tifosi, tôi buồn khi Azzurri yêu dấu của mình bị đẩy vào thế khó, lo sợ “nghiệt cảnh” tại EURO 2004 tái diễn (ở lượt trận cuối cùng Đan Mạch và Thụy Điển bắt tay nhau trong trận hòa 2-2 để tiễn Italia về nước do kém về chỉ số đối đầu trực tiếp), nếu ở lượt trận cuối cùng, Tây Ban Nha và Croatia… Tôi chả dám nghĩ nữa và chẳng biết điều gì sẽ xảy ra…

Công bằng mà nói Azzurri đã chơi tốt, tốt trong cả 2 lượt trận. Là một người hâm mộ, tôi hài lòng với những gì mà Pirlo và đồng đội đã thể hiện, đội hình 3-5-2 cổ điển với một “Pirlo da vinci” tài hoa là một ông chủ thực sự ở khu trung tuyến, hàng thủ 3 người giăng ngang mang chất “quái” như một Mafia Ý cộng với sự hỗ trợ tích cực từ những công nhân T. Motta hay C. Marchisio, và không thể không thể kể đến “người nhện” Buffon kinh nghiêm trước khung thành. Có chăng điều băn khoăn nhất chỉ là hàng công với Balotelli “xốc nổi”, Di Natale “tuổi cao sức yếu”, hay Cassano có tài nhưng chưa đạt tầm để xoay vần cục diện cỡ như Paolo Rossi hay R. Baggio năm nào…

Người Ý đã phải trả giá đắt cho sai lầm của mình, trong tình huống chọn vị trí sai của “trung vệ thép” G. Chiellini ở phút thứ 72 (cơ hội thứ 2 kể từ đầu trận, cơ hội đầu tiên là pha đệm bóng bất thành của N. Jelavic ở phút thứ 20), đường treo bóng bên cánh trái của Ivan Strinic đã tìm đến đúng vị trí của Mario Mandžukić, số 17 của Croatia đã xử lý gọn gàng trước khi tung cú mu lai má cháy lưới thủ thành Buffon. Bàn thắng này thắp sáng cơ hội đi tiếp cho Croatia - tước đoạt quyền tự quyết của người Ý, đồng thời cũng nâng tổng số bàn thắng của Mandzukic ở giải đấu lần này lên con số 3, anh vươn lên dẫn đầu danh sách ghi bàn cùng với A. Dzagoev của Nga và M. Gomez của Đức.

Mario Mandžukić - anh là ai?

3 bàn sau 2 trận, 3 trên tổng số 4 bàn của ĐT Croatia, tiền đạo của VFL Wolfsburg nổi lên như một trong những chân sút đáng sợ nhất tại giải lần này. Nhưng với đa số những người hâm mộ trên khắp thế giới, cái tên Mario Mandžukić còn tương đối xa lạ. Vậy Mario Mandžukić - anh là ai?

Lần đầu tiên tôi biết tới cái tên “Mario Mandžukić” là từ trong game Football Manager của nhà sản xuất lừng danh EA Sport. Đây là dòng game quản lý bóng đá rất được ưa chuộng, chỉ số cầu thủ trong game được tổng hợp dựa trên sự đánh giá của hệ thống các nhà tuyển trạch trên toàn thế giới. Theo như những nhà săn lùng chuyên nghiệp thì ngay từ năm 2010, chân sút này đã được đánh giá là khá lợi hại với những chỉ số rất cao dành cho một tiền đạo như: rê dắt 14, dứt điểm 14, khống chế 15, kỹ thuật 16, tốc độ 17, thăng bằng 15, thể lực 17… (điểm tối đa là 20). Có thể nói ở trong game anh chính là một sát thủ.

Ngoài thực tế, qua wikipedia chúng ta có thể tìm hiểu được những thông tin cơ bản về chân sút này. Anh sinh ngày 21/5/1986 tại Slavonski Brod, Croatia, cao 1m86, vị trí sở trường là tiền đạo cánh hoặc trung phong. Madzukic khởi nghiệp ở lò đào tạo trẻ TSF Ditzingen có trụ sở ở Stuttgart-Đức, từng thi đấu cho Marsonia (2004-2005), NK Zagreb (2005-2007), Dinamo Zagreb (2007-20010) và từ năm 2010 đến nay anh thuộc biên chế của Nhà vô địch Bundesliga 2008-2009 VFL Wolfsburg.


Mandzukic gây được sự chú ý thực sự với các nhà tuyển trạch khi anh thi đấu cho đội bóng giàu truyền thống nhất của Croatia, trong 3 năm ở đây anh đã ghi được tới 41 bàn thắng sau 81 lần ra sân. Ngay mùa giải đầu tiên 2007-2008 anh đã ghi được 12 bàn và đóng góp 16 đường chuyền thành bàn, mùa giải tiếp theo anh tiếp tục thể hiện phong độ ấn tượng khi trở thành vua phá lưới 2008–09 Prva HNL với 16 bàn sau 28 trận góp công lớn giúp Dinamo bảo vệ thành công chức vô địch. Sau mùa giải này, anh trở thành mục tiêu của nhiều đội bóng danh tiếng và suýt nữa anh đã là người của Weder Bremen nhưng do không thống nhất được giá trị chuyển nhượng (Bremen ra giá 12 triệu euro trong khi Dinamo đòi 15 triệu euro) anh đành trở lại đội bóng Croatia.

Nhưng chiếc áo của Dinamo Zagreb dường như trở nên quá nhỏ bé so với tầm vóc của “sát thủ” này; chính vì vậy đến mùa giải 2010 anh chính thức trở thành người của đội bóng nước Đức VFL Wolfsburg với một bản hợp đồng có giá trị 8 triệu EURO. Tại đây, anh từng bước tạo lập được vị trí một cách vững chắc, và sau sự ra đi của Edin Dzeko anh trở thành con sói đầu đàn trên hàng công của “Bầy sói”. Tính cho đến thời điểm này anh đã ghi được cho đội bóng chủ sân Volkswagen Arena 20 bàn sau 56 lần ra sân.

Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Madzukic chính thức khoác lên mình chiếc áo caro trong trận đấu với Marcedonia ngày 17 tháng 11 năm 2007. Từ đó đến nay anh đã vinh dự được 31 lần thi đấu cho ĐTQG Croatia. Bàn thắng quân bình tỷ số mà anh vừa ghi trong trận đấu với Italia là bàn thắng thứ 8 của anh cho đội bóng kế tục Nam Tư.

Qua những thông tin trên có thể thấy Mario Mandzukic xứng đáng được kì vọng là Davor Šuker mới của Croatia ở kỳ EURO lần này.

Phong cách thi đấu của Mandzukic không tài hoa sáng tạo như Luka Modric, chẳng lãng tử tinh tế như người đá cặp với anh trên hàng công N. Jelavic nhưng ở anh toát lên một vẻ cần cù, bền bỉ và khả năng chớp thời cơ hết sức nhạy bén. Ở trận mở màn gặp CH Ireland, hay như trận đấu với Nhà vô địch thế giới 2006 Italia, Mario Mandzukic đã tận dụng triệt để những cơ hội được trao, ghi những bàn thắng quí hơn vàng; bên cạnh đó anh còn rất tích cực tham gia phòng ngự và phòng ngự có hiệu quả.

Nhìn Mandzukic di chuyển trên sân ta cảm nhận thấy một lối chơi cần mẫn mà rực lửa, kiên trì nhưng mãnh liệt, đơn giản mà hiệu quả. Hoạt động âm thầm nhưng lúc cần thì sẵn sàng tung ra những đòn đánh chết người, lối chơi bóng của anh bí mật, bất ngờ, táo bạo, dẻo dai như một chiến sĩ du kích quân. Đơn giản tên anh là Man-du-kích!

(Bạn đọc: PavelThao)

Có một con đường không bao giờ tắt nắng…

(BongDa.com.vn) - Một trận hòa nữa lại đi qua, trận hòa thứ hai trong vòng bảng EURO lần này. Tất cả mọi người đều đang liên tưởng về 1 “bóng ma 2004” khi Italia của chúng ta mất quyền tự quyết. Gánh nặng lại đè nặng lên vai những người lính luống tuổi, áp lực lại tràn về và sự lo lắng ùa đến như một điều tất yếu. Chênh vênh giữa mùa gió chướng ư? Hay Italia đang chênh chao giữa những miền kí ức 2004?

Nỗi lo về một ngày mai không đến khiến nhiều người cảm thấy đau lòng, từ những phút thăng hoa đỉnh điểm đến những tiếc nuối khi đánh rơi 2 điểm giữa đường, Italia đưa người hâm mộ vào hai cực quá mạnh của niềm yêu, và dường như vì quá buồn mà người ta đã chợt quên đi rằng với Italia, hi vọng chưa bao giờ là số âm và mọi ngả đường họ đi, dù tăm tối thế nào vẫn luôn có một con đường không bao giờ tắt nắng.

Người ta thường hay thi vị hóa, và trong tình yêu sự thi vị hóa đó lại càng tăng lên gấp bội. Nhưng cái tình là thế, tình yêu và hi vọng là thứ mà không thế lực nào có thể kiểm soát hay kiềm chế nổi, giống như Italia, dù thắng, dù thua, dù là kẻ thất trận hay đứng trên đỉnh vinh quang, hi vọng vẫn là yếu tố không bao giờ biến mất ngay cả trong giây phút này, khi chiếc vé tứ kết không thuộc quyền tự quyết của những người Ý, khi cánh cửa vào vòng trong không đặt chìa khóa trong tay người Italia, thì hi vọng vẫn thuộc về họ và niềm tin là thứ không ai có thể chiếm hữu. Bất chấp định mệnh, bất chấp quá khứ, bất chấp cả tuổi già, những giọt nắng vẫn không tắt trên con đường vất vả đi tìm vinh quang của những chiến binh thiên thanh.
Andrea Pirlo và đồng đội sẽ làm tất cả để vượt qua khó khăn sắp tới. Ảnh: Internet

Nhà văn Gac-xi-a Mac-két từng nói: “Người ta không ngừng theo đuổi những giấc mơ vì mình yếu mà người ta chỉ yếu khi không theo đuổi giấc mơ nữa!” và đến khi ông 77 tuổi vẫn còn viết những tác phẩm vượt thời gian bằng con tim trẻ trung, tràn trề hi vọng trong cái dáng người ốm yếu của mình. Đừng đo tuổi của trái tim bằng những sợi tóc bạc và cũng đừng đo sức mạnh của ý chí bằng những gì chưa diễn ra… sự thăng hoa không gọi tên những gì mang tính cố hữu, sự rung động tột đỉnh và những khoảnh khắc xuất thần chỉ đến khi tiếng còi vang lên và trái bóng bắt đầu lăn, vậy vì lẽ gì mà ta phải lo lắng, vì lẽ gì ta không tiếp tục những ước mơ? Vẫn biết rằng hi vọng cần lắm những cơ sở thực tế, nếu không nó sẽ là mù quáng…nhưng cơ sở của chúng ta vẫn còn ở đó đấy thôi…

Cú sút tuyệt vời của Pirlo đêm qua chẳng phải là nét cọ đang vẽ nên những giấc mơ ư?

Bộ đôi Balo-Cassa đêm qua ,tuy chưa đạt đến những gì đáng mong đợi nhưng chẳng phải cũng đã hoạt động nhanh nhẹn hơn và tích cực dứt điểm hơn so với trận trước rồi hay sao?

ITALIA của tôi, AZZURRI của tôi,
Bay vào mơ không em?
Bay vào mơ trên những đôi chân và cái đầu lãng tử,
Phiêu trong mơ bằng những đường bóng đúng chất Italia.
Và trong khúc thánh ca cuối cùng của vòng bảng, hãy tự tin bước tới,
Bởi trong mọi ngả đường mang tên AZZURRI, vẫn luôn có một con đường không bao giờ tắt nắng giữa bão giông…

(Bạn đọc: Trang Milan)

Italia đã “sexy” hơn nhưng không còn sự tinh tế

(BongDa.com.vn) - Hai trận hòa, một tỷ số, với hai đối thủ ở đẳng cấp khác nhau, Italia dường như đã mất đi sự tinh tế và lạnh lùng vốn có của mình ở quá khứ. Hình ảnh Italia trong kì EURO 2012 cho đến thời điểm hiện tại có thể nói là “sexy” hơn, cống hiến hơn nhưng lại kém hiệu quả hơn.


Đến với kì EURO năm nay, nhiều người tin rằng tuyển Italia của HLV Prandelli sẽ thi đấu với đội hình 4-4-2, lối chơi truyền thống và đã mang đến thành công cho họ tại các kì World Cup và EURO trong quá khứ, tiêu biểu là World Cup 2006. Tuy nhiên, ngay trong trận đấu với Tây Ban Nha, đội bóng màu thiên thanh đã trình làng một bộ mặt mới, chiến thuật 3-5-2. Đây là một bước đột phá nhưng lại vô cùng mạo hiểm của HLV Prandelli. Với đội hình này, Italia sẽ tăng cường được khả năng tấn công với những miếng đánh đa dạng: chuyền dài, mở biên, đập nhả bóng ngắn hay chọc khe… Bên cạnh đó, với lối đá 5 tiền vệ tranh chấp ở khu vực giữa sân sẽ giúp họ kiểm soát bóng tốt hơn và có thể bọc lót cho nhau. Bằng chứng là trận đấu với Tây Ban Nha, hàng tiền vệ tuyển Ý với nhạc trưởng Pirlo đã thi đấu hết sức tuyệt vời, thậm chí có những thời điểm họ đã dồn ép đương kim vô địch thế giới vào thế phòng thủ bị động. Chính họ chứ không phải Tây Ban Nha là đội có nhiều tình huống nguy hiểm thật sự hơn trong cả trận đấu và cũng là đội có bàn thắng vươn lên dẫn trước.


Bước qua trận đấu thứ hai trước Croatia, chiến thuật này lại tiếp tục cho thấy sự hiệu quả khi Italia lại có một thế trận tốt trong hầu hết quãng thời gian của hiệp 1 và nửa đầu hiệp 2. Tuyến giữa là điểm xuất sắc nhất của người Ý trong hai trận đấu vừa qua, đặc biệt là Andrea Pirlo. Tiền vệ 33 tuổi đã cho thấy vai trò thủ lĩnh xuất sắc của mình, khi kiến tạo một bàn cho Di Natale (gặp Tây Ban Nha) và trực tiếp ghi một bàn (gặp Croatia). Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng chính cách bố trí đội hình 3-5-2 của HLV Prandelli là chất xúc tác mạnh mẽ cho Pirlo thăng hoa đến như vậy. Bên cạnh vai trò của Pirlo, các vị trí khác ở tuyến giữa của Italia như: Marchisio, Thiago Motta cũng thi đấu rất hay. Có lẽ sau thời kì hoàng kim vào những năm 90, tuyến giữa của Italia lại chơi thuyết phục và cống hiến đến như vậy.


Nỗi thất vọng mang tên “tinh thần người Ý”


Chơi đẹp mắt và cống hiến nhưng Italia ở thời điểm hiện tại đã mất đi sự lạnh lùng và quyết đoán vốn có của họ. Trong quá khứ, nhắc đến Italia người ta nhớ ngay đến sự hiệu quả, tinh tế và vô cùng chắc chắn. Hàng thủ của Italia luôn được đánh giá rất cao trong bất kì giải đấu nào mà họ tham gia. Thậm chí, nhiều đội tuyển quốc gia hay câu lạc bộ trên thế giới chơi phòng thủ hay thì đều được ví von: “hàng thủ mang thương hiệu Ý”, “hàng thủ đầy chất Ý”… Sự chắc chắn, tổ chức tốt và tinh thần thi đấu luôn tỉnh táo là những yếu tố giúp hàng thủ Italia nổi danh toàn thế giới. Tuy nhiên, tại EURO năm nay, hàng thủ trứ danh của họ đã không còn giữ được hình ảnh của mình trong quá khứ.




Nói như vậy không phải các cầu thủ phòng ngự của họ thi đấu không hay, nhưng điều đáng nhắc tới ở đây là tinh thần thi đấu của họ chưa thật sự ổn. Chưa bao giờ chúng ta thấy tuyển Italia mắc những sai lầm không đáng cứ đến như vậy trong một trận đấu mà họ buộc phải thắng. Rõ ràng đã có sự chủ quan và lơi là trong hệ thống phòng ngự của các cầu thủ Italia. Hai bàn thắng của Tây Ban Nha và Croatia đều được ghi ở quãng thời gian nữa cuối hiệp 2 và đúng vào lúc người Italia tin rằng họ đã có thể “bỏ túi” 3 điểm. Trong khi đó, hàng công của tuyển Italia cũng không đáp ứng được kì vọng của người hâm. Cassano tuy vẫn thể hiện được những phẩm chất kĩ thuật và xoay sở tuyệt vời của mình, nhưng gánh nặng tuổi tác đã khiến cho anh không có được ưu thế trong các tình huống tranh chấp và bức tốc cuối cùng. Còn Baloteli thì lại quá vô duyên và không đủ độ tinh tế của một trung phong khi bỏ lỡ hàng loạt cơ hội ngon ăn.


Hàng thủ chơi chủ quan, hàng công thì phung phí quá nhiều cơ hội. Tuyển Italia đã đánh mất dần hình ảnh chắc chắn, tinh tế cũng như tinh thần thi đấu kiên định của họ. Sẽ chưa nói được gì khi lượt trận cuối cùng của vòng bảng chưa kết thúc. Nhưng nếu Italia không nhận ra và khắc phục những khuyết điểm này, họ sẽ khó có thể tiến sâu vào giải đấu năm nay.


(Bạn đọc: Trường Thi)

Thursday, June 14, 2012

Podolski: Nếu anh không phải giấc mơ…


 Trên con đường đi tìm sự khẳng định, chẳng có khi nào là bằng phẳng cả. Trên con đường tiệm cận những vinh quang, chẳng bao giờ là biển lặng gió yên. Cuộc hành trình mang tên Podolski cũng không ngoại lệ… con đường anh đang đi ngoằn nghèo và trắc trở vô cùng… Anh giống như một giấc mơ, rất đẹp nhưng chưa bao giờ chạm đến thực tế… nó giống như con người anh, tài năng có thừa nhưng chưa bao giờ được hiện thực hóa thành những vinh quang rực rỡ nhất…



Lukas Podolski niềm hy vọng của đội tuyển Đức

Nếu lấy World Cup 2006 là mốc khởi hành cho chặng đường mang tên Podi, thì người ta sẽ thấy rằng cuộc đời áo số của anh không ít gian truân. Sau khi nhận danh hiệu “Cầu thủ trẻ hay nhất World Cup 2006”, Podi cũng chia tay Cologne để khoác lên mình chiếc áo Bayern Munich. Một thách thức khắc nghiệt hơn và một môi trường thi đấu rộng lớn hơn là một điều nên làm với những ai muốn trưởng thành trong nghiệp quần đùi áo số.

Podi đến với Bayern, anh như con cá nhỏ theo dòng đến với đại dương bao la… những tưởng anh sẽ vùng vẫy thỏa sức, những tưởng những đối thủ lớn hơn như con những con cá mập sẽ giúp chú cá nhỏ Podi cứng cáp, trưởng thành. Nhưng rồi, Podi dính chấn thương ngay trong mùa giải đầu tiên khoác áo đội bóng mới. Chú cá nhỏ Podi chưa kịp bơi ra với biển đã phải ngồi ngoài cuộc chơi khi có thời điểm anh bị gạt tên khỏi danh sách đăng kí của Hùm Xám.

Khi vết thương về thể xác kịp lành trở lại thì vết thương lòng lại nhức nhối hơn bao giờ hết. Chấn thương phải ngồi dự bị, khi bình phục lại là lúc Bayern thăng hoa trên đôi cánh của Luca Toni và Klose. Podi chỉ là sự lựa chọn sau cùng trên hàng công quá mạnh khi đó của Hùm Xám. Cuối cùng, để được thi đấu và tìm lại cảm giác đôi chân thép, Podi đã quyết định ra đi…

Trở lại Cologne dường như là một quyết định rất khó cho hoàng tử Podi, khi đội bóng ấy có đẳng cấp thấp hơn rất nhiều so với Bayern. Nhưng cũng có sao khi đó là nơi anh bắt đầu lớn lên trong cuộc đời chơi bóng, chính nơi đó đã nuôi nấng giấc mơ anh và bây giờ lại bao dung như bến đợi đón anh trở về. Hai mùa bóng liên tiếp, Hoàng tử trở thành chân sút số 1 của Cologne nhưng chỉ một mình anh thì không đủ để cứu vớt CLB ấy khỏi xuống hạng… đã đến lúc sự nghiệp của anh cần một khúc cua khác, một ngã rẽ khác… và ngã rẽ ấy có tên Arsenal!

Ngày anh đi…

Khói bom và bạo loạn…

Các CĐV tràn xuống sân đối đầu lực lượng an ninh.

Trận đấu cuối cùng, Cologne thua tan tác trước Bayern Munich… một lời chia tay chẳng trọn vẹn với cả Podi lẫn Cologne. Quá nhiều người phẫn nộ đã quăng bom khói khắp nơi khi Cologne xuống hạng. Tất cả mọi người đều nhanh chóng rút xuống đường hầm, chỉ có một người vẫn im lặng trước cửa thoát hiểm… Podi đứng đó, trầm ngâm, có thể vì quá đau lòng, có thể vì thất vọng khi chính anh không thể làm gì cho CLB mà anh rất yêu… Trong khói bom, anh đứng đó, lặng lẽ,có phần bất lực… như vị tướng đau lòng nhìn quân của mình bị tiêu diệt trước mũi giáo kẻ thù mà không thể làm gì khác hơn…

Ngày anh đi…

Lukas Podolski nói lời chia tay với Cologne

Rất nhiều người cologne khóc… (có thể vì anh, cũng có thể vì đội bóng con cưng của họ bị xuống hạng)… nhưng vì lí do gì đi chăng nữa thì vẫn là một cái kết éo le cho Hoàng tử nhỏ… Từ Bayern đến Arsenal, từ “Hùm xám” trở thành “Pháo thủ”, liệu những cái kết éo le như ở Bayern và Cologne có lặp lại tại Emirates?

Cá nhân tôi nhận thấy Lukas Podolski chính là một sự bổ sung cần thiết cho Arsenal lúc này. Sở hữu một lối chơi đầy sức mạnh, anh có thể sẽ là một chất thép hỗ trợ cho lối chơi bay bổng đẹp mắt của Pháo thủ thêm vững vàng. Hàng công của the Gunners hiện tại có Theo Walcott, V.Persie, Chamberlain, Gervinho, B52 và Chamakh nhưng nếu có ưu thế về thể lực thì ngoại trừ Gervinho, rất ít cầu thủ công của pháo thủ đáp ứng được như những cú sút xa uy lực của Prinz Podi. Chất thép từ cánh trái của Podi có thể là một giải pháp không tồi khi những đường đan bóng ngắn của The Gunners gặp bế tắc.

Chắc chắn, mảnh ghép Podi sẽ là một mảnh ghép tuy chưa hẳn là hoàn hảo nhưng cũng rất vừa vặn cho bức tranh Pháo thủ lúc này. Hơn nữa, hơn bao giờ hết, hiện tại những đứa trẻ nhà Wenger đang cần một tấm lá chắn thép che chở cho tinh thần cả đội. Mặc dù anh chơi cho Đức nhưng anh là người gốc Ba Lan, Podolski mang tố chất của một cầu thủ có cái gì đó rất… Đức, nguyên tắc, khoa học và trên hết là chất thép cực chắc chắn, hi vọng rằng anh sẽ nhanh chóng hòa nhập được với guồng quay P.L để cuộc đời anh không phải là những giấc mơ dang dở nữa.

Nếu anh không phải giấc mơ, hãy hiện thực hóa tất cả đi nhé Hoàng tử nhỏ Podi!

(Bạn đọc: Trang Milan)

Hà Lan thua 2 trận liên tiếp: Lỗi của Van Marwijk

Có rất nhiều cách để lý giải cho hai thất bại liên tiếp của ĐT Hà Lan nhưng trên hết là cách áp dụng chiến thuật và dùng người có vấn đề của HLV Bert van Marwijk.

>> Cuộc chiến Lahm và Robben: Người hy sinh, kẻ ích kỷ
>> Vấn đề của Hà Lan: Khi sự ích kỉ trở thành nỗi nhức nhối
>> Van Marwijk chỉ trích hàng thủ “tồi tệ” của Hà Lan
>> Sau Huntelaar, đến Van der Vaart lên báo tố thầy


HLV Van Marwijk đang gặp sự cố vì mối bất hòa với các học trò.

Sau trận thua Đan Mạch mà người Hà Lan đều đổ lỗi cho thiếu may mắn, tất cả đều mong đợi phản ứng mạnh mẽ và khởi sắc hơn của "Cơn lốc màu da Cam" trong trận quyết định với ĐT Đức. Bản thân HLV Van Marwijk cũng hạ quyết tâm phải thắng Á quân EURO 2008 để tự quyết số phận ở bảng tử thần nhưng...90 phút ở sân Oblasny chỉ là sự giả dối khi Hà Lan vẫn chơi dở, tốc độ thi đấu chậm chạp, phối hợp bóng rườm rà. Ngoại trừ một số tình huống phối hợp tấn công sắc nét, Hà Lan chơi một trận quá chán, kể cả khi Robin van Persie ghi bàn đẹp thì....Đức thắng quá xứng đáng.

Cách sắp xếp đội hình của HLV van Marwijk trong hai trận đấu vừa qua, đặc biệt là trận thua Đức thật sự là có vấn đề. Thoạt nhìn thì đội hình của Hà Lan vẫn đầy rẫy sự thận trọng và đảm bảo được yếu tố: hàng thủ là sự kết hợp giữa sức trẻ và kinh nghiệm; phòng ngự từ xa (van Bommel - De Jong) và sức nặng từ hàng công (Afellay - Sneijder, Robben - Van Persie). Nhưng nếu nhìn cách đội hình trên vận hành thì mới thấy mọi tính toán, sắp xếp của Van Marwijk đều thiếu sự chắc chắn và tập trung.


Bằng chứng? Cú đúp mà Gomez ghi vào lưới Stekelenburg đều có lỗi từ khả năng phòng ngự từ xa, đặc biệt là bàn mở tỷ số. Khi Schweinsteiger chọc khe cho Gomez ghi bàn thì những Van Bommel, De Jong đều bất lực trong việc ngăn chặn đường chuyền của tiền vệ Bayern Munich. Trong bàn thứ hai thì lỗi thuộc về hậu vệ trẻ Willems. Anh không kịp thời và can thiệp. Mà đây không phải lần đầu, các hậu vệ Hà Lan tỏ ra quá mất tập trung và sơ hở.

Đáng ra với những cái tên còn lại và đầy kinh nghiệm như Bouma hay Boulahrouz, HLV van Marwijk có thể lựa chọn để mang tới sự chắc chắn cho hàng thủ nhưng không hiểu sao, ông chẳng đưa hai cầu thủ này vào sân dù chỉ một phút. Sự bảo thủ của van Marwijk trong việc xử lý nhân sự hàng thủ giải thích vì sao đội nhà thua ba bàn/2 trận cực kỳ ngớ ngẩn.


Hàng thủ chơi dở, tuyến tấn công của Hà Lan cũng chẳng sáng tạo hơn là mấy. Sneijder chỉ có vài ba cú sút còn lại là mất tích trước những tiền vệ cơ bắp của đối thủ, Robben bị bắt bài còn Afellay thì nỗ lực trong tuyệt vọng. Đáng ra sau màn trình diễn dở tệ của Robben - Afellay ở trận thua Đan Mạch, họ phải được thay bằng cặp cánh khác sáng tạo hơn để làm mới lối chơi của Hà Lan. Rất tiếc van Marwijk ngại thay đổi. Thêm vào đó ở trận này, Hà Lan đá với nhịp độ chậm nên họ không làm sao để buộc người Đức phải cuốn vào lối chơi của mình bởi người Đức bố trí khá đông cầu thủ ở trong và ngay mép ngoài cấm địa để che chắn cho khung thành Neuer.

Chơi nổi bật nhất bên phía Hà Lan là Van Persie nhưng một mình anh là không đủ bởi một mình van Persie chơi cố gắng chẳng được gì khi mà các vệ tinh xung quanh anh lúc mờ, lúc tỏ. "Vua phá lưới" của giải Ngoại hạng mùa trước cần có người chia lửa thay vì một mình anh phải độc lập tác chiến trước rừng hậu vệ đầy sức mạnh của người Đức.


Khi tung cả Van der Vaart lẫn Huntelaar đầu hiệp 2, HLV Marwijk quyết định chơi ván bài lật ngửa nhưng Hà Lan vẫn không thể đảo ngược tình thế. Dù ép sân Đức khá nhiều trong khoảng gần 20 phút cuối trận nhưng họ vẫn phải chấp nhận thất bại. Hai trận thua khiến người Hà Lan đứng ở bờ vực thẳm và tâm lý về nước đang xuất hiện đậm đặc trong tâm trí của các nhà Á quân World Cup 2010 bởi dù có thắng trận cuối gặp Bồ Đào Nha, Hà Lan cũng không còn tự quyết số phận mình được nữa. Ở lượt trận cuối, nếu Hà Lan đánh bại Bồ Đào Nha 2-0, đồng thời Đan Mạch thua Đức, đội bóng áo cam và Cỗ xe tăng Đức sẽ dắt tay nhau vào vòng tứ kết.

Nếu trước giải nói Hà Lan bị loại, sẽ có nhiều người nói đó là điều điên rồ nhưng bây giờ, điều đấy lại hợp lý trong chuỗi những bất hợp lý mà HLV van Marwijk đã và đang tạo dựng.

Andrea Pirlo: Bậc thầy


Andrea Pirlo: Bậc thầy của các bậc thầy

 Không phải Di Natale hay Cesc Fabergas - những người đã ghi bàn. Không phải De Rossi, người chơi cực hay ở vị trí libero, cũng không phải Iniesta, người vờn trái bóng và hoạt động như con thoi trong suốt 90 phút của trận đấu. Càng không phải Buffon hay Casillas với màn trình diễn siêu đẳng ở 2 cầu môn, mà Andrea Pirlo mới là cầu thủ xuất sắc nhất trong trận đấu đỉnh cao giữa Ý và Tây Ban Nha đêm qua.
undefined

Andrea Pirlo (trái) trong một pha tranh bóng với Xavi - Ảnh: Getty
Cesare Prandelli đã đưa ra sân một đội hình mới lạ 3-5-2, với việc đẩy De Rossi xuống đá trung vệ, và xếp “tân binh” Giaccherini đá lệch trái trên hàng tiền vệ 5 người, một quyết định khá mạo hiểm, nhưng phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của Italia. Quan trọng hơn, hệ thống đó gần giống với hệ thống mà Juventus đã vận hành suốt mùa giải qua, đồng nghĩa với việc lối chơi của Azzurri sẽ tạo điều kiện tối đa cho Andrea Pirlo tỏa sáng. Và tiền vệ 33 tuổi này đã không phụ sự kì vọng của Prandelli cũng như các đồng đội.
Pirlo xuất hiện trong hầu hết các đường bóng tấn công của Italia, anh hiếm khi nào phải giữ bóng đến hai nhịp để tìm điểm đến tiếp theo của nó. Những đường chuyền của Pirlo luôn đặt các đồng đội vào vị trí lí tưởng nhất để nhận bóng. Có thể dễ dàng nhận thấy điều đấy trong hiệp một, khi Pirlo tập trung phất bóng ra hai cánh của Italia tạo điều kiện cho Cassano quấy rối hàng phòng ngự của đối phương.
Ngược lại với Xavi, người chơi cần mẫn nhưng chỉ dừng lại ở mức tròn vai trong trận này trên hàng tiền vệ của Tây Ban Nha, Pirlo luôn tìm kiếm các sơ hở của đối thủ và sẵn sàng trừng phạt họ ngay khi có cơ hội. Và không có gì ngạc nhiên, khi anh là trung tâm trong bàn thắng mở tỉ số của Italia ở phút 61. Pirlo đã làm hàng tiền vệ của TBN bất ngờ bằng một pha lừa bóng và bứt tốc vượt qua Sergio Busquets, ngay sau đó là cú chọc khe hoàn hảo bằng chân trái cho Di Natale thoát xuống ghi bàn. Trong thế trận giằng co căng thẳng giữa 2 ông lớn, mà Italia đang có phần lép vế hơn, thì điểm nhấn mà Pirlo tạo ra xứng đáng được gọi là khoảnh khắc của thiên tài.
Trước trận đấu, người ta nghi ngờ nhận định của Luis Suarez (huyền thoại của Barca) khi ông cho rằng Pirlo toàn diện hơn Xavi. Sau trận đấu, không ai có thể cãi lại quan điểm đó. Tất nhiên, để có một Pirlo vượt trội như thế trên sân, người Italia đã cần đến khá nhiều “chiến binh thầm lặng”, đó là Thiago Motta và Claudio Marchisio, và phần nào là De Rossi, những người bao bọc xung quanh và giải phóng Pirlo khỏi nhiệm vụ phòng ngự.
Cuối cùng, dù không thể giúp đội nhà giành trọn 3 điểm trước nhà ĐKVĐ, Pirlo vẫn chứng tỏ mình là bậc thầy về phân phối bóng và điều chỉnh thế trận, dù cho các đối thủ của anh là những tên tuổi lẫy lừng như Xavi, Iniesta, Farbegas hay Silva.
Tiểu Phi (tieuphi@manutd.com.vn)

Wednesday, June 13, 2012

Torres: đẳng cấp thế giới hay là…


Cầu thủ xuất sắc

El Nino - Thằng nhóc, cách mà CĐV Atletico Madrid âu yếm gọi Torres, là tài năng trẻ đầy hứa hẹn ở Atletico, là tiền đạo thượng hạng trong 3 mùa đầu khoác áo Liverpool, là người hùng trong trận chung kết EURO 2008 khi ghi bàn thắng quyết định mang về chức Vô địch châu Âu cho Tây Ban Nha.

Bàn thắng đỉnh cao trong sự nghiệp của Torres. Ảnh: Internet.

Ở Tây Ban Nha, anh là biểu tượng của Atletico với khả năng ghi bàn cực kì ấn tượng và đeo băng đội trưởng của CLB khi mới 19 tuổi. Liverpool đã phải chồng ra 25 triệu bảng cộng thêm Luis Garcia để đưa anh về và ở đây, anh trở thành thần tượng không chỉ là của CĐV Liverpool mà còn làm đắm say biết bao con tim đam mê bóng đá trên khắp hành tinh. Anh biến Vidic, một trong những trung vệ xuất sắc nhất thế giới, thành thằng hề, anh liên tục xuyên thủng hàng phòng ngự trứ danh của Chelsea một cách đơn giản, anh gieo rắc nỗi kinh hoàng cho các hàng phòng ngự ở Premier League. Với khả năng chạy chỗ thông minh, tốc độ tuyệt hảo, những pha ngoặt bóng bất ngờ cùng với khả năng kết thúc điêu luyện, Torres hội tụ đầy đủ phẩm chất của 1 tay săn bàn đẳng cấp, và tất cả những phẩm chất siêu hạng ấy đã được bộc lộ rõ nét qua bàn thắng trong trận Chung kết EURO 2008.

Mê mẩn trước những phẩm chất và thành tích ghi bàn của Torres, chủ tịch Abramovich đã 2 lần quyết chi 50 triệu Bảng để đưa anh về Chelsea, nhưng phải đến năm 2011 ông mới thành công.

Đánh mất phong độ

Khi bỏ ra 50 triệu Bảng, vị chủ tịch giàu có của Chelsea có lẽ đã không lưu ý kỹ phong độ của Torres trong nửa mùa bóng cuối cùng khoác áo Liverpool, đó là một Torres đánh mất cảm giác bóng cũng như khả năng ghi bàn, 9 bàn thắng của anh hầu như là những pha bóng đồng đội tạo điều kiện tối đa cho anh khi hoặc là họ đối mặt thủ môn nhưng không sút mà chuyền sang cho anh, hoặc là nhường anh đá Pen. Anh lại tiếp tục mang phong độ tệ hại đó đến Chelsea, anh khiến các CĐV Chelsea và những người hâm mộ anh thở dài khi thường xuyên đỡ bóng nảy xa vài mét, những cú đi bóng vô vọng khi anh luôn húc thẳng vào 2-3 hậu vệ trước mặt, những pha bỏ lỡ khó tin khi có cơ hội. 12 bàn thắng sau 67 trận đấu, hầu hết là những bàn thắng không có nhiều ý nghĩa cho CLB, Torres trên đường trở thành một phiên bản của Shevchenko.

Sự thất vọng của Torres trong một tình huống sút ra ngoài, đó cũng là hình ảnh thường thấy ở anh trong hơn 2 năm qua. Ảnh: Internet.

Ở CLB như vậy, về tuyển quốc gia anh cũng không khá hơn, ở EURO 2008, anh đã làm mọi người quên đi phong độ tệ hại ở những trận đấu trước nhờ bàn thắng trong trận Chung kết, nhưng ở World Cup 2010 đóng góp của anh là con số 0 khi chơi cực kỳ mờ nhạt và không ghi nổi một bàn thắng nào. Từ sau đêm chung kết lịch sử ở Viên (Áo), anh chỉ ghi vẻn vẹn 5 bàn trong 21 trận đấu chính thức cho ĐTQG, đó là hattrick trong chiến thắng 5-0 trước New Zeland và 1 cú đúp trong chiến thắng 4-0 trước Liechtenstein.

Những người yêu mến anh vẫn đổ lỗi cho Chelsea khi các cầu thủ ít chuyền bóng cho Torres, họ quên mất rằng anh sút bóng ra ngoài sau khi đi qua thủ môn, anh đệm bóng lên trời khi cách khung thành 3 mét, anh dễ dàng mất bóng trong các pha đột phá, và anh phung phí vô số cơ hội khi lên ĐTQG. Họ cũng đổ lỗi cho chấn thương đã khiến anh đánh mất phong độ, nhưng phàm là trung phong, ít ai là không dính chấn thương, có những người dính chấn thương khủng khiếp như Larsson, như Ro béo, có những người năm nào cũng dính chấn thương nặng có, nhẹ có như Rooney, Drogba, Van Persie,… đã là đẳng cấp thế giới, họ cần phải nhanh chóng lấy lại phong độ cao sau khi bình phục.

Đã 4 năm kể từ EURO 2008 và cũng ngần ấy năm kể từ ngày anh thể hiện phong độ xuất sắc trong màu áo Liverpool, phong độ của Torres đi xuống theo chiều thẳng đứng. Không thể kết luận một cầu thủ qua vài trận đấu, nhưng 3 năm duy trì phong độ xuất sắc và hơn 2 năm chơi cực kỳ tệ hại, có thể kết luận, cho đến thời điểm hiện tại anh không phải là một trung phong đẳng cấp thế giới, anh chỉ đã từng là một tiền đạo đạt phong độ cao mà thôi.
kẹo lạc