Tấm gương Trương Vô Kỵ

Thành Lương và đồng đội cần phải học tập Trương Vô Kỵ. Lúc núi Võ Đang bị cao thủ Thiếu Lâm Tây Vực dưới trướng Triệu Minh bao vây, họ Trương bôi mặt giả dạng tiểu đồng để giải cứu Võ Đang. Để thân phận khỏi bại lộ, Trương Vô Kỵ buộc phải sử dụng võ học của Võ Đang là thứ mà gã không hề biết. Trương Tam Phong bèn kêu gã lại, dạy cho pho Thái cực quyền để gã có cái mà nghinh địch. Dù thông minh xuất chúng, nhưng thời gian quá ngắn, họ Trương không thể thuần thục pho quyền pháp này nên lúc đối địch thỉnh thoảng gã vẫn bí mật chêm vào những tuyệt chiêu Càn khôn đại nã di của Minh giáo Ba Tư. Nhờ vậy, gã mới giành thắng lợi. Trương Tam Phong nhận ra ngay trò lươn lẹo của gã, nhưng vẫn cười hề hề “Khá lắm! Thằng nhỏ này học nhanh ghê!”. Có lẽ ông Goetz cũng nên học tập thái độ cởi mở của Trương Tam Phong, và học trò ông Goetz nên noi gương ứng biến của Trương Vô Kỵ. Có như vậy, may ra U23 Việt Nam mới có được chiếc đinh để treo lên chiếc áo ước mơ. Chứ thuần dựa vào pho Thái cực quyền vừa đánh vừa ôn vừa tập một cách cọc cạch như những ngày vừa qua mà mong đội lên đầu chiếc vương miện SEA Games e rằng cũng khó ngang chuyện lạc đà chui qua lỗ kim!

Khi bài báo này đến tay bạn đọc, trận bán kết giữa Việt Nam và Indonesia đã có kết quả. Thú thực ngay khi ngồi viết những dòng này vào thời điểm còn cách trận đấu quan trọng kia hơn 30 tiếng đồng hồ nữa, tôi không làm sao hình dung được điều gì sẽ xảy đến cho đội U23 Việt Nam trong trận đấu đó.

Màn trình diễn rệu rã trước Lào khép lại một hành trình gập ghềnh ở vòng đấu bảng và tô đậm thêm diện mạo nhợt nhạt của U23 Việt Nam, là điều không một người hâm mộ nào chờ đợi ở đội bóng con cưng của mình khi kết quả bốc thăm được công bố.

Thoạt đầu, thấy thầy trò ông Goetz rơi vào một bảng đấu thuận lợi gồm toàn những đối thủ dưới cơ, người viết bài này không khỏi lo ngại những trận đấu nhàn nhã sẽ không đủ thử thách cho Thành Lương và đồng đội, rằng những trận đấu như đi dạo kia sẽ không giúp U23 kịp “nóng máy” cho những trận đánh lớn ở bán kết và có thể là xa hơn nữa.

Hoá ra đó là những lo lắng vô nghĩa khi U23 Việt Nam không hề nhởn nhơ dù được dạo chơi trên cánh đồng cỏ non tơ của bảng B. Ai cũng thấy Philippines, Đông Timor, Myanmar, Lào không hề mạnh dù xét dưới bất cứ khía cạnh nào. Ngay ở trận hoà duy nhất trước Myanmar, U23 Việt Nam vẫn kiểm soát bóng đến 80%. Dù vậy, ngoài những điểm số gặt hái được một cách nhọc nhằn, lối chơi của Thành Lương và đồng đội vẫn chập chờn một cách khó hiểu. Ngoại trừ trận thắng dễ trước Brunei, ở tất cả các trận còn lại U23 Việt Nam luôn phô bày một lối chơi không dành cho những người hâm mộ có tiền sử bệnh tim.

2. Trước trận gặp Lào, các cầu thủ của ông Goetz có tới năm ngày nghỉ ngơi và hồi phục nhưng có vẻ họ đã sử dụng quãng thời gian quý báu đó cho việc nghĩ ra thêm nhiều cách thức mới để buộc điện tâm đồ của người hâm mộ phải trồi sụt bất thường trong suốt 90 phút.
 

Không cần một huấn luyện viên đến từ Đức, bất cứ một tín đồ bóng đá bình thường nào cũng thấy được yêu cầu hiển nhiên của trận gặp Lào: ngoài việc thu hoạch 3 điểm để tranh ngôi nhất bảng, điều quan trọng (thậm chí là quan trọng nhất) là phải bảo vệ lực lượng cho trận bán kết hai ngày sau đó. Có 3 cách bảo vệ lực lượng: tránh chấn thương, tránh thẻ phạt, và thắng sớm thắng nhàn để không phải dốc sức quá nhiều vào một trận cầu thủ tục với một đối thủ kém hơn mình về đẳng cấp. Rốt cuộc, thầy trò ông Goetz thất bại cả ba: cầu thủ quan trọng ở hàng công Đình Tùng bị chấn thương, cầu thủ quan trọng ở hàng thủ Long Giang bị thẻ đỏ, và cả đội thay vì có một trận đấu ung dung, nhẹ nhàng để dưỡng sức lại phải toát mồ hôi đá trối chết để lật ngược tình thế. Những trận trước, ông Goetz viện dẫn lý do tâm lý, lần này lý do đó đã hết thiêng, vì sẽ thật là ngượng miệng khi cứ đổ cho tâm lý hết trận này đến trận khác như thể để đá bóng hay các đội bóng trên thế giới cần phải có một nhà tâm lý học trong biên chế. Ông Goetz đành nói thật “Tôi cũng không hiểu tại sao hôm nay các học trò của tôi đá dở thế!”.

3. Chiếc thẻ đỏ của Long Giang không chỉ là lỗi cá nhân mà đó là hệ quả của một hệ thống phòng thủ mà tôi không thể dùng từ gì khác hơn là lỏng lẻo, thậm chí hời hợt. Có thể ông Goetz là người Đức, ông không xem câu nói của ông Sacchi người Ý, cựu huấn luyện viên AC Milan “Một đội bóng bắt đầu từ hàng phòng ngự” là nguyên tắc tiên quyết, nhưng dù ông Goetz muốn xây dựng một đội bóng thiên về tấn công thì để cho hiệu quả tấn công không đổ sông đổ bể ông vẫn cần phải chú trọng đến việc gia cố và hoàn thiện hàng phòng ngự và dành cho khu vực trọng yếu này một mối quan tâm đúng mức. Cho đến nay, người xem vẫn thấy hàng phòng ngự của U23 Việt Nam là một phòng tuyến hết sức mong manh, mỗi khi đối phương tăng tốc là phòng tuyến này lập tức thủng lỗ chỗ.
 

Trong khi khu vực phòng ngự tỏ ra kém chắc chắn (trận tới lại mất thêm Long Giang, cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất và là thủ lĩnh hàng phòng ngự), thói quen bỏ lỡ những tình huống ghi bàn của hàng tấn công đã đạt tới mức độ báo động. Những bài đánh biên của ông Goetz có thể không phù hợp với đội hình thiếu những tiền đạo chuyên nghiệp giỏi đè người cắt mặt như Thanh Bình, Công Vinh, cũng có thể không đủ thời gian để những học trò đã quen với lối đá phối hợp nhóm của ông Calisto tiêu hoá và thích nghi, nhưng việc các chân sút Văn Thắng, Văn Quyết, Hoàng Thiên,Trọng Hoàng triền miên phung phí các cơ hội trước mũi giày lại là một vấn nạn cá nhân mà nếu không giải quyết được, U23 Việt Nam sẽ rất giống như người đi săn mà quên đem theo đạn.

4. Vậy làm sao để thắng Indonesia hay Malaysia? U23 Việt Nam hẳn nhiên sẽ không thể thắng nếu vẫn đá như các trận vòng bảng. Muốn thắng, thứ nhất: đội tuyển phải “lột xác”. Phép màu này từng xảy ra với thầy trò Calisto ở Giải vô địch Đông Nam Á 2008: Đá giao hữu trước giải 10 trận không biết thắng là gì, đá các trận vòng bảng ì ạch giống như thầy trò ông Goetz hiện nay, nhưng bất ngờ bùng nổ ở các trận bán kết và chung kết để lên ngôi vô địch. Thứ hai, về mảng miếng tấn công, đôi lúc cần làm trái lời thầy Goetz bằng cách pha trộn thêm những miếng đánh của ông thầy cũ. Những bàn thắng đến từ các quả chọc khe trong các trận vừa qua của U23 Việt Nam chính là đã diễn ra trong “ngõ hẻm Calisto” chứ không phải trên “đường biên Goetz”.
 

Mourinho-Ancelotti ai hơn ai ?

cả hai đều là HLV thành công,   họ là những chiến lược gia thành công nhất trong những năm vừa qua.Chắc hẳn chúng ta yêu thích Ancelotti hơn Mourinho vì đơn giản Ance không hay nổ như Mou, nhưng ai giỏi hơn ai thì mọi người thử so sánh xem 


Về thành tích trong 5 năm gần đây Milan được 2 cúp C1 còn Mourinho được 1 cúp C1 nhưng rõ ràng cúp C1 của Moirnho có thể sánh bằng 2 chiếc cúp của Ancelotti vì đơn giản Porto làm sao bằng Milan.Về trên phương diện cup quốc gia Ancelotti giành được 1 scudetto va Mourinho được 2 cúp Pl nhưng hai cúp này chỉ có thể bằng 1 scudetto vì rõ ràng Seria khắc nghiệt hơn Pl nhiều=>Thành tích ngang nhau

Về chiến thuật:thật khó là so sánh Ancelotti của chúng ta trầm tính nhưng khá giỏi trong việc bầy binh bố trận đối với từng trận đấu và từng hoàn cảnh có thể đây chính là mấu chốt của thành công trên đấu trường C1 vài năm vừa qua nhưng trên đường dài có vẻ ông lại thua kém Mourinho hơn Mourinho có thể tính toán kiểm soát mọi thời đểm quan trong trong từng giai đoạn của giải đấu nhưng ở cúp C1 có vẻ như Mourinho ko làm được tốt lắm(ko may mắn chăng).Theo tôi kết luận như này Ancelotti hơn Morinho cái đầu một chút nhưng và cá tính lại ko bằng Morinho bằng chứng là Ancelotti ko gây được ảnh hưởng nhiều lên việc chuyển nhượng của đội bóng còn Morinho luôn luôn đòi hòi này nọ,  ko được ông ta biến luôn. 


Nếu hàng tấn công chỉ toàn là Đoàn Dự

Văn Quyết trong trận đấu với Philippines giống một cách kỳ lạ anh chàng Đoàn Dự trong Thiên long bát bộ. Lục mạch thần kiếm là thứ võ công bá đạo trong giang hồ. Uy lực của nó mạnh gấp sáu lần so với tuyệt học Nhất dương chỉ. Do cơ duyên, Đoàn Dự thủ đắc được môn võ công kỳ tuyệt này. Chỉ có điều, họ Đoàn không thể thi triển Lục mạch thần kiếm theo ý muốn. Lúc cần trổ tuyệt kỹ, nội lực không chịu phát động. Lúc phẩy tay hời hợt, kiếm khí từ các đầu ngón tay lại thình lình bắn ra như mưa. Môn võ “trên bảo dưới không nghe” này, ngay cả họ Đoàn cũng ngơ ngác.



Văn Quyết không phải họ Đoàn nhưng cũng sở đắc đường lối võ công tương tự. Trong trận gặp Philippines, trước hàng tá cơ hội ngon ăn, Văn Quyết mím môi mím lợi vận đủ mười hai thành công lực vào cú sút, bóng vẫn nhất quyết không chịu vô lưới. Rõ nhất là pha một mình một bóng đối diện với thủ môn Muller ở phút 18, anh bỏ lỡ một cách không thể vụng về hơn. Vậy mà đến phút bù giờ, trong một tư thế khó hơn rất nhiều, anh lại ghi bàn. Lục mạch thần kiếm bất ngờ phát huy tác dụng khiến anh có được bàn thắng đẹp mắt đến Messi cũng phải ghen tị.


 Đội trưởng Thành Lương có lẽ là cầu thủ xuất sắc nhất trong đội hình U23 lần này. Trận đấu nào, anh cũng được giới chuyên môn đánh giá là cầu thủ chơi hay nhất. Thậm chí HLV Stefan Hansson của đội U23 Myanmar cách đây chưa đến nửa tháng còn khen Thành Lương có thể... chơi cho Barcelona(!). Nhưng ở trận đụng độ Philippines vừa rồi, có không dưới 4 lần, “cầu thủ có thể chơi cho Barca” này không thể nào đưa bóng vào lưới thủ môn Muller khi anh một mình lẻn vào vùng cấm địa. Các tình huống thuận lợi lặp đi lặp lại và Thành Lương hết lần này đến lần khác phung phí cơ hội ghi bàn. Khi anh vấp quá nhiều lần vào cùng một tảng đá thì vấn đề không phải ở đôi chân mà ở cái đầu.


Dù sao những trận đấu quan trọng nhất của thầy trò ông Goetz vẫn còn ở phía trước và các đối thủ thực sự của U23 Việt Nam vẫn đang loay hoay ở bảng bên kia. Nhưng khi đã đặt một chân vào vòng trong sau trận thắng Philippines, Thành Lương và đồng đội thế nào cũng phải chạm trán với một trong “tứ đại gia” Singapore, Malaysia, Indonesia và Thái Lan ở bán kết. Các đối thủ này không phải là kẻ mới chân ướt chân ráo vào giang hồ như Phiplippines, loại võ công “lúc kêu lúc xịt” mà Văn Quyết, Văn Thắng, Thành Lương đang sử dụng lúc đó sẽ trở thành thứ võ “tự sát”. Và những lơi lỏng ở hàng thủ nữa, chắc chắn sẽ bị các chân sút của đối phương khai thác triệt để. Nói chung, nếu các học trò ông Goetz tiếp tục chơi một cách bế tắc như chơi với Philippines, họ sẽ không thể đi xa. 

Roberto Baggio còn mãi nụ cười ITALIA

San Siro ngày 16-5-2004.Serie A vòng đấu thứ 24.Hãy nhớ những dòng này.Hãy đặt chúng vào một góc trang trọng trong trái tim bạn,vì đó là nơi cuối cùng,thời khắc cuối cùng,là lần cuối cũng bạn được nhìn thấy Baggio chơi bóng,là lần cuối cùng bạn được chime ngưỡng chiếc áo số 10 đẫm mồ hôi,thấm ướt cái tên baggio chạy trên thảm cỏ xanh nướ Ý.Khi bạn thấy tấ cả San Siro đứng dậy vỗ tay:khi bên tai bạn vọng đến những tiếng cười sung sướng xen lẫn những tiếng khóc nức nở:khi đôi mắt nhòa lệ của bạn theo dõi bước chân đi vào đường hầm,cánh tay vẫy chào và nụ cười ấm áp trên môi Baggio:đó cũng là lúc bạn chợt hiểu Roby đã chia tay chúng ta!



Trên thế giới có hang ngàn người tung hô Freddy Adu là một “Pele mới”,hay Marco Borrirlo là một Van Basten thứ hai,nhưng chưa có ai từng một lần được so sánh với baggio.Tại sao vậy? Phải chẳng vì người ta không dám tin là sẽ có một con người thứ hai như baggio? Không thể tin và cũng không muốn tin sẽ có ai khác có thể đứng vào vị trí của baggio trong trái tim những người yeu bóng đá? Tài năng của anh không được thừa nhận rộng rãi như J Cruyff hay Maradona nhưng nếu được hỏi về con người luôn làm sống dậy tình yêu,niềm đam mê thực thụ và khao khát vươn tới vẻ đẹp của bóng đá,hang triệu câu trả lợi sẽ không ngần ngại được bắt đầu banwfng R.Baggio.
Khi Baggio nhẹ nhàng đảo người qua hậu vệ đối phương,khi anh dũng mãnh tung một cú sút,ở anh toát lên không chỉ là kỹ thuật cá nhân điêu luyện,mà còn là sự nỗ lực,sự say mê được cống hiến những gì tinh túy và hoàn thiện nhất của bóng đá cho người xem.Có người nói “chưa bao giờ phải nuối tiếc khi xem một trận đấu của Baggio” Ngọn lửa đa mê hừng hực cháy trong con người anh đã lan tỏa ra một cách mạnh mẽ,để 90 phút bóng lăn trên sân luôn luôn lag 90 phút người hâm mộ được thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của bóng đá,như một môn nghệ thuật sau mỗi trận đấu là những dư vị ngọt ngào,sâu lắng vang vọng,là những xúc cảm chân thực và sâu kín nhất mà Baggio chính là người đã khơi lên.Người ta yêu anh vì lẽ đó,yêu anh bởi chính anh là một động lực mạnh mẽ giúp cho họ hòa mình và sống trong cái cuồng nhiệt,trong cái vẻ đẹp mà họ khám phá nơi anh.
Baggio không phải suốt cuộc đời mình chỉ chơi cho một đội bóng.Anh đã không đi vào lịch sử của bất kì câu lạc vộ nào với một chiếc áo huyền thoại như Baresi hay Maldini ở Milan.Nhưng anh càng không phải Vieri đi rất nhiều CLB như một thú vui và những lợi nhuận tài chính.Baggio đi tới bất cứ nơi đâu anh được chơi bóng bằng cả tài năng,trái tim và bầu nhiệt huyết của mình,một cách thanh thản và cống hiến nhất.Có hề gì với một CLB tỉnh lẻ như Brescia.Baggio một người Ý dòng máu cháy trong anh là dòng máu luôn sục sôi,say đắm,cuồng nhiệt và hết mình của người ý.Tâm hồn anh cũng mặn nồng nắng giớ Địa Trung Hải,với anh,được song và cống hiến có lẽ thế là đủ cho một tình yêu.
“Liệu chúa còn tiếp tục bất công với anh đến bao giờ nữa?” Simona ventura đã thốt lên như vậy khi chấn thương trong trận đấu của Brescia đồng nghĩa với việc cánh cửa Azzura gần như đóng sập tàn nhẫn trước đôi mắt khẩn khoản,van nài của Baggio.Anh đã cầu nguyện,đã nỗ lực,đã kiên nhẫn với khát khao được khoác lại chiếc áo Thiên Thanh như vậy hang ngàn lần,nhưng dường như tất cả những gì anh nhận được,chỉ gói gọn lại trong một từ “thờ ơ” hững hờ một cách đáng sợ.Trên chiếc máy bay đến Bỉ và Hà Lan năm 2000 không có chiếc ghế nào giành cho Baggio.Mùa hè viến đông nóng bỏng năm 2002 cũng không hề in dấu chân anh.Cho đến khi Trappatoni gật đầu,một cái gật đầu muộn màng.Baggio là như vậy,số phận anh là vậy.Người ta yêu anh và tôn thờ anh không chỉ bởi những điều tốt đẹp anh đem đến cho họ trên sân cỏ mà sâu xa hơn chính là những bất hạnh nghiệt ngã mà anh phải gánh chịu từ số phận:đã khiến tình yêu dành cho anh càng thêm mãnh liệt,khơi dậy một sự đống cảm sâu sắc,như một bộ phim kết thúc buồn bao giờ cũng khiến những con tim thổn thức nhiều hơn một happy ending…Trong gian khó,trong đớn đau,trên đôi môi Baggio luôn có nự cười,một nự cười ấm áp và một ánh mắt vừa dịu dàng,vừa đanh thép đã sưởi ấm,xua tan đi rất nhiều mây mù và dông bão.Chúng ta yêu một baggio luôn tràn đầy nghị lực và niềm tin,yêu một Baggio biết mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại tại Italia 90,sau khi trở thành một tội đồ chơ một quả Pennalty định mệnh năm 94.Một Baggio chưa bao giờ oán trách Inter cho dù bị ghẻ lạnh đến đâu.Một Baggio không ngừng vươn lên nỗ lực để được khoác lại chiếc áo màu Thiên Thanh….
Dẫu rằng sự chia tay của Baggio đã được báo trước.Vẫn biết anh sẽ rời xa chúng ta,rời xa sân cỏ như một chu trình,một hệ quả của quy luật đào thải,của “tre già măng mọc” nhưng vẫn không khơi ngỡ ngàng khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên trên San Siro.Anh ra đi trong một nự cười ấm áp và quyến rũ quen thuộc,trong cái vẫy tay như muốn ôm trọn người hâm mộ vào lòng.Những gì anh để lại không phải là 204 bàn thắng ở Serie A,cũng không phải là 56 trận đấu cho đội tuyển quốc gia,mà là một sự trông trải,thiếu vắng đến ngỡ ngàng,bang hoàng,hụt hẫng trong lòng các CĐV.Còn lại sau cũng là những hang ghế trên SVĐ khắc khoải gọi tên anh,nhớ đến hình bóng anh như thể anh vẫn hiện hữu trên sân,nhớ đến mái tóc đuôi ngựa gợn xoan nhẹ nhàng đã khiến tên tuổi anh trở thành thần thánh…Riêng đối với Baggio,có lẽ sẽ là nự cười hoàn toàn mãn nguyện,vì lẽ 18 năm tuyệt vời của lịch sử bóng đá được hưởng trọn vẹn những ngọt ngào,chua chat,đắng cya,nhưng cung bậc,những cuồng nhiệt,những nồng say,18 năm mà anh không bao giờ phải nuối tiếc trong cuộc đời mình.
Hãy để hình ảnh của anh,những giọt nước mắt,những pha ăn mừng bàn thắng,những phút trầm tư lặng lẽ của anh luôn sống mãi với tiềm thức của chính chúng ta.tạm biệt anh “tóc đuôi ngựa thần thánh”.Tạm biệt anh nự cười bất tử của nước Ý.Tạm biệt anh,Roberto Baggio!

Milan là gì?

Là Một thế lực của calcio. CLB giành nhiều danh hiệu quốc tế nhất thế giới. Đội bóng của những người chung thủy và CLB luôn sống tình nghĩa với những cầu thủ của mình. Đó là những điều quen thuộc mà tất cả các Milanisti và tifosi biết tới. Nhưng Milan đâu chỉ là như thế. Mình xin đưa ra những cách định nghĩa dưới đây giúp các tifosi hiểu thêm về Milan.


Milan là bộ mặt châu Âu của Serie A. Milan không hẳn là catenaccio. Milan là phong cách tấn công khoáng đạt, là khả năng tổ chức phòng ngự khoa học. Là vẻ đẹp hiện hữu theo tháng năm. Milan là Altafini của Wembley. Milan là tình yêu của gia đình Maldini. Là bộ ba Gre-No-Li huyền thoại. Milan là vẻ lịch lãm của Rivera. Là bê bối Totonero. Milan là kì tích Bernabeu 1989. Là Silvio Berlusconi. Milan là kỉ lục 58 trận bất bại của Capello.

Là những bàn thắng của Shevchenko. Là niềm tự hào của Baresi. Là Seba Rossi, là Tassotti, là Costacurta ... Milan là Derby della Madonnina. Là Athens huy hoàng 1994, là Istanbul điên rồ 2005. Là cái đầu vàng của Bierhoff. Milan là hào quang của Van Basten. Là nơi vinh danh của Ruud Gullit. Là pha lob bóng của Savicevic. Milan là San Siro. Là thất bại 0-6 lịch sử của Inter. Milan là Super Pippo. Milan là đỉnh cao của Arrigo Sacchi. Là tâm huyết của Carlo Ancelotti. Milan là nỗi trăn trở của Galliani. Là hoài niệm của Kaká. Là khoảnh khắc xuất thần của Seedorf. Milan là "Tảng đá" Desailly. Là "Máy nhịp" Albertini. Milan là cuộc chiến không khoan nhượng của Gattuso. Là nét tinh tế của Pirlo. Là Nesta trầm lặng. Milan là cơn mưa hạnh phúc năm 2007 ... Milan là của riêng mình bạn (Milan solo con te)!

+...Altafini của Wembley: huyền thoại người Brazil đã ghi cả 2 bàn thắng giúp Milan vượt qua Benfica của Eusebio để giành cup C1 đầu tiên năm 1963 tại Wembley.

+...Tình yêu của gia đình Maldini: gia đình Maldini đã gắn bó cả 3 thế hệ với Milan - Cesare Maldini, Paolo Maldini, và hiện giờ là 2 chú nhóc Christian và Daniele con trai của Paolo.

+Bộ ba Gre-No-Li: Gunnar Gren, Gunnar Nordahl, Nils Liedholm, những huyền thoại người Thụy Điển thi đấu cho Milan những năm 50. Nils Liedholm sau này vẫn gắn bó với Milan, nhiều thời kì ông là HLV trưởng Rossoneri, chính ông đã sáng tạo ra vị trí regista với người học trò đầu tiên Ancelotti, hình mẫu cho những Albertini, Pirlo sau này.

+Rivera: trequartista huyền thoại từng chơi cho Milan 19 năm từ 1960-1979, QBV châu Âu năm 1969.

+...Bê bối Totonero: vụ scandal giàn xếp tỉ số khiến Milan bị đánh xuống Serie B năm 1980.

+...Kì tích Bernabeu 1989: chiến thắng 5-0 trước Real Madrid ngay tại Santiago Bernabeu ngày 18/4/1989 (lượt đi Milan bị cầm hòa 1-1 tại San Siro).

+...Silvio Berlusconi: chủ tịch AC Milan, người mua lại Milan năm 1986 và xây dựng nên Grande Milan cuối thập niên 80, đầu thập niên 90.

+...Kỉ lục 58 trận bất bại của Capello: từ cuối mùa giải 90-91 đến lượt về mùa giải 92-93, bắt đầu từ 26/5/1991 (0-0 v Parma) đến 21/3/1993 (0-1 v Parma) , thời điểm đó người ta gọi Milan là Gli Invicibili ("The Invincibles").

+...Những bàn thắng của Shevchenko: Sheva ghi được 173 bàn thắng trong 7 mùa giải thi đấu cho Rossoneri.

+...Baresi: người đội trưởng huyền thoại của Milan, libero lừng danh từng chơi cho Rossoneri 20 năm từ 1977 đến 1997, tên tuổi của Baresi sánh ngang cùng Beckenbauer & Scirea - những libero vĩ đại nhất thế kỉ 20.

+ Sebastiano Rossi (thủ môn với kỉ lục 929 phút giữ sạch lưới của Serie A), Mauro Tassotti, Billy Costacurta những người trong bộ tứ vệ huyền thoại của Grande Milan những năm 90.

+ Derby della Madonnina: derby Milano giữa Milan và Inter, tượng đức mẹ Đồng trinh trên đỉnh Duomo - một biểu tượng của thành phố Milan.

+...Athens huy hoàng 1994: Milan đại thắng 4-0 trước "Dream Team" Barcelona của Johan Cruyff tại Athens - CK Champions League 93-94 (chiếc cup CL thứ 5 của Milan) ; Istanbul điên rồ 2005: trận CK Champions League 04-05 khi Milan đã dẫn trước 3-0 rồi để Liverpool san bằng cách biệt, sau đó thua trên những loạt "đấu súng" cân não.

+ Van Basten: trung phong huyền thoại người Hà Lan, 3 lần giành QBV châu Âu các năm 1988, 1989, 1992; giã từ sự nghiệp trong màu áo Milan năm 1995.

+ Gullit: một huyền thoại người Hà Lan khác, QBV châu Âu năm 1987.

+..."thất bại 0-6...": Inter thảm bại 0-6 trước Milan ngày 11/5/2001 (Serie A mùa 2000-2001).

+Super Pippo: Filippo Inzaghi người đang dẫn đầu danh sách ghi bàn tại Cup châu Âu mọi thời đại (68 bàn/110 trận).

+ Arrigo Sacchi: HLV đã tạo nên Grande Milan, dưới thời ông Milan giành 1 scudetto, 2 cup C1, 2 Siêu cup châu Âu, 2 cup Liên lục địa, thời điểm đó người ta gọi Milan là Gli Immortali ("The Immortals").

+..."Tảng đá Desailly": Desailly có biệt danh "le Roc" (tảng đá).

+..."Máy nhịp Albertini": Albertini có biệt danh "Metronomo" (máy nhịp).

+...Cơn mưa hạnh phúc năm 2007: cơn mưa nặng hạt trước trận BK lượt về UEFA Champions League 06-07, Milan giành chiến thắng 3-0 trước Man Utd, để sau đó thẳng tiến tới chức vô địch CL lần thứ 7 trong lịch sử.

NHÀ CÁI BET365 THƯỞNG 200USD CHO LẦN GỬI TIỀN ĐẦU TIÊN

Trong số các nhà cái nổi tiếng hiện nay trên thế giới thì nhà cái bet365 là có khuyến mãi lớn nhất cho khách hàng gửi tiền lần đầu tham gia cá  độ bóng đá. Tuy bet365 chưa có hỗ trợ tiếng Việt nhưng nếu ngồi mò mẫm 1 ngày cộng với sự trợ giúp của David thì các bạn chắc chắn sẽ rất hứng thú với bet365 và khi đó đừng quên ủng hộ trang web này nhé !.

SAU ĐÂY LÀ NHỮNG ƯU ĐIỂM NỔI TRỘI KHI CÁ ĐỘ VỚI BET365 :

  • Gửi tiền và rút tiền thưởng 200usd rất nhanh thông qua tài khoản điện tử MONEYBOOKERS hay Neteller
  • bet365 có rất nhiều tỉ lệ cược cho 1 trận đấu, kể cả trận đấu đang diễn ra. kể cả bắt tỉ số khi trận đấu đang diễn ra
  • nhận kèo rất nhanh trong khi trận đấu đang diễn ra, điều này rất có lợi cho dân cá độ kiếm tiền 90 minutes. kể cả kèo tang cho chẵn hoặc lẻ.
  • bet365 truyền hình trực tiếp rất nhiều giải đấu , coi miễn phí và dễ cho chúng ta phán đoán chọn kèo.
  • có cho bắt tỉ số hiệp 1
  • có kèo 2 lựa chọn, ví dụ : sân nhà thắng hoặc hòa tỉ lệ 1.25, sân khách thắng hoặc hòa 1.7, trận đấu có thắng thua : 1.33 (double chance)(DAVID lấy ví dụ cho kèo sân nhà chấp nửa trái ).
  •   bet365 ra 4 kèo cho khách hàng lựa chọn (đồng banh, đồng nửa, nửa trái, nửa một ) alternative asian handicap 
  • còn rất nhiều kèo cho 1 trận banh mà DAVID không thẻ kể hết.
HÃY EMAIL CHO DAVID ĐỂ ĐƯỢC HƯỚNG DẪN MỞ TÀI KHOẢN CÁ ĐỘ HOẶC HỢP TÁC CÙNG DAVID.

AC MILAN Một tình yêu duy nhất

Bao năm qua mối lần chứng kiến Milan thi đấu là biết bao những cảm xúc, từ địa ngục đến thiên đàng, và đau tim là một phần trong những trận đấu của Milan, nó quá quen thuộc với những Milanista như tôi, một Milan thăng hoa đến tột cùng, một Milan mong manh đến dễ vỡ. Từ siêu phẩm của Kaka vào lưới Fenerbache ở những phút cuối cùng mà một BLV phải thốt lên rằng: "Mamma Mia, Kaka!" đến pha vô-lê chạm 2 cột dọc của Sheva để rồi Super Pippo băng vào sút tung lưới Lyon, từ trận đấu thăng hoa đến "tàn bạo" trước MU đến trận chung kết điên rồ với Liverpool, và còn quá nhiều những bàn thắng và trận đấu đại loại như thế, tất cả làm nên một tình yêu duy nhất: AC MILAN

Đã bao lâu rồi nhỉ ?  kể từ ngày AC MILAN chúng ta bước lên đỉnh vinh quang thế giới, SAU đó chúng ta đã xuống dốc không phanh để rồi sau đó phải đi dự cúp C 3 trong tủi nhục,,

Những năm tháng đó ai không giận AC chứ..giận lắm mà vừa giận vừa thương..thương đội bóng giàu " tình nghĩa " . XIN tri ân những anh hào đã cùng câu lạc bộ đi qua những giai đoạn khó khăn và năm 2006..Khi calciopoli xảy ra..Những anh hùng chạy trốn khỏi Juve thì Milan vẫn ở lại..

Tại sao ? Vì ở Milan có đều gì rất khác.Đó là một thứ tình yêu trên tiền bạc..Yêu AC vì lối đá banh một chạm đẹp mắt..Những bước chạy thần tốc khi bắt banh của KAKA .Đôi mắt sơn dương sáng quắc của chàng SHEVA..một thứ bóng đá giản đơn nhưng hiệu quả của chàng lười IZAGHI..Hay đơn giản là nụ cười Manly của Paolo Madini..Nụ cười duyên dưói cái cằm vuông nam tính..Nụ cười đó mà chính TÔI  là con trai cũng không quên được.

TÔI  yêu AC như thế đó..Yêu tất cả yêu từ cầu thủ đến huấn luyện viên và cả Milanista nữa.
TÔI  yêu hết..Vì tinh yêu của nó dành cho AC cũng đã GẦN 20 năm rồi. TÔI  yêu bóng đá Ý..TÔI  yêu con người Ý..TÔI  yêu họ ở sự thủy chung và đầy lãng mạn..Những thứ đó điều tồn tại trong AC MILAN của TÔI .

TÔI  yêu từng trận Milan đá..từng bước đi trên thị trường chuyển nhượng .
''...Milan của mày hết thời rồi mày quên nó đi.Nơi những ông già dưỡng lão'' , BẠN BÈ BẢO THẾ NHƯNG 
TÔI vẫn cười và lại lôi quá khứ hào hùng của AC MILAN. TÔI  là một người lãng mạn và chỉ biết sống hoài niệm như chính nó..TÔI cũng có mối tình đâu tan vỡ và vẫn giữ mãi hoài niệm..Và đối với AC MILAN cũng vậy Một mối lương duyên khi TÔI  biết và yêu bóng đá..

Kinh nghiệm cá độ bóng đá hiệu quả

Đôi khi bạn sẽ tự hỏi làm thế nào mà dân cá cược bóng chuyên nghiệp có thể biến cá cược trở thành nguồn thu nhập chính của họ? Làm thế nào để có thể soi kèo như những chuyên gia bóng thực thụ, sau đây là bật mí về bí kíp bí truyền ba đời về cá độ bóng đá hiệu quả, theo tiết lộ của một chuyên gia cá cược mà Happyluke tổng hợp được để chia sẻ thông tin cho bạn đọc.

Kinh nghiệm cá độ bóng đá hiệu quả

Óc nhạy bén của dân cược chuyên nghiệp được tập luyện từ rất sớm vì thế họ có được một trực quan rất tốt đối với các trận bóng, trực quan có được này giúp họ tính toán và dự đoán chính xác kết bóng đến hơn 80% hoặc thậm chí nhiều hơn. Bài luyện tập này sẽ bắt đầu bằng việc dự đoán những trận bóng mà mình quan tâm hoặc có đội bóng mà mình yêu thích, việc bắt đầu bằng những trận bóng như vậy rất quan trọng sẽ giúp cho chúng ta luyện được sự tập trung và phân tích được những dữ liệu trong quá khứ cũng như tình hình hiện tại của các đội bóng. Bước tiếp theo là phân tích dữ liệu của các đội bóng trong trận đấu, rất may hiện nay các thông tin phân tích được dễ dàng tìm thấy qua các dữ liệu trên mạng gồm: Bảng xếp hạng, lịch sử đối đầu của 2 đội ( trên sân nhà, trên sân khách), thống kê, tình hình phong độ của đội bóng (HLV, không khí phòng thay đồ, Tài chính), trọng tài trong trận đấu, cầu thủ chủ chốt nào sẽ được tung ra sân trong đội hình, tình hình chấn thương, thẻ đỏ…
Kinh nghiem ca do bong da hieu qua - Bi kip bi truyen 3 doi
Bí quyết tiếp theo dó chính là khả năng phân tích các đội bóng cần được “lưu ý đặc biệt” của dân đặt cược chuyên nghiệp: sự thật các đội bóng gây được nhiều chú ý nhất không phải là những đội nằm đầu bảng hay cuối bảng xếp hạng mà là những đội bóng đứng giữa bảng. Điều này được lý giải như sau: với các đội bóng này thì việc không phải chịu áp lực đạt mục tiêu cao như những đội đầu bảng, nên họ có tâm lý thoải mái và chơi rất tốt, ngoài ra không phải đối mặt với nguy cơ xuống hạng nên họ thường sẽ đánh bại những đội cuối bảng và đầu bảng nhờ tâm lý thoải mái, nhẹ nhàng. Vì vậy đây sẽ là những trận đấu khó đoán mà chúng ta cần phải tránh.
Một điều nữa là cần thận trọng với các đội bóng đang có phong độ ổn định cao (thắng liên tiếp 4 trận liền gần nhất) thường có tỉ lệ cược chấp khá cao, nhưng khi đội bóng này thắng, sau kèo chấp thì lại biến thành thua kèo.
Khả năng xử lý tình huống đặc biệt trong những trận bóng:
Một điều có lẽ chúng nên lưu ý đặc biệt đó là khả năng biến động của các trận đấu có “sự tác động ngầm”, tại sao như vậy đó là các thay đổi ngoạn mục bất ngờ vào những phút cuối trận của các trận đấu lớn, một nguyên nhân có lẽ ít ai biết được đó là là do thị trường biến động khi có quá nhiều tiền cược đổ nghiêng về một một bên, nếu không thay đổi đa số các nhà cái lớn sẽ tổn thất nặng nề vì thế kết quả sẽ được tác động, vì vậy một kinh nghiệm đó là nên đặt tiền cược ít vào các trận chung kết cho tỉ lệ kèo dưới thắng (thắng kèo chứ không phải thắng trận).
Các kỹ năng xử lý tình huống khi đặt cược còn có thể được tận dụng để làm thay đổi các ván cược trực tiếp khi không may bị “đổi kèo”, khi đó người chơi cần nhanh chóng đưa ra các gói cược vào những cửa khác để “chữa cháy”, với phương pháp này cần được luyện tập bằng cách tập đặt cược trực tiếp “tập dợt” trong thời gian nhất định để đạt hiệu quả cao nhất, sau khi nắm chắc được 70% xác suất thắng cược là bạn đã thành công!
Trên đây là những bí quyết đặt cược bí truyền được Happyluke tổng hợp từ những tay cược chuyên nghiệp nhất, Hy vọng sẽ đem lại nhiều thông tin cho các bạn, Chúc may mắn!


Andrea Pirlo


Gần 6 tháng từ sau cái đêm 9/7 đầy cảm xúc ấy, giờ đây báo chí đâu đâu cũng chỉ còn nhắc đến Cannavaro. Ba giải thưởng lớn trong năm dành cho một cầu thủ đều thuộc về Cannavaro - thành viên nổi bật nhất của ĐT bóng đá Italia giành chức VĐTG năm 2006. Dường như người ta đã quên rằng: không phải Lippi, không phải Cannavaro, mà chính Pirlo mới là người cầm chiếc chìa khóa của cánh cửa đưa ĐT Italia đến với chiếc Cúp vàng lần thứ 4.


Andrea Pirlo sinh ngày 19 tháng 5 năm 1979 tại thị trấn Flero, Brescia (tỉnh lỵ của vùng Lombardia, miền Bắc Italia) trong một gia đình khá giả. Cha Pirlo là chủ của 2 phân xưởng cơ khí nhưng ông không bao giờ ép buộc anh phải theo nghiệp này, làm nghề kia. Pirlo được tự do quyết định tương lai của mình và bóng đá là sự lựa chọn của anh.


Pirlo và thần tượng của mình sát cánh trong màu áo Brescia mùa bóng 2000-2001



Pirlo yêu Inter Milan và vào mùa bóng 1998-1999, khi anh được đến sân Giuseppe Meaza thi đấu trong màu áo Xanh-Đen, thì đó cũng là lúc ước mơ từ thưở thiếu thời của Pirlo đã trở thành hiện thực. Andrea có trận đấu chính thức đầu tiên trong màu áo đội bóng quê hương – Brescia ở Serie A lúc anh tròn 16 tuổi. Brescia xuống Serie B từ sau mùa bóng 1994-1995 và Pirlo là nhân tố chính giúp họ trở lại Serie A sau mùa bóng 1996 -1997. Nhưng dù cho “cánh én nhỏ” Pirlo đã chao liệng hết mình, đầy cảm hứng và ấn tượng trên bầu trời Calcio xanh thẳm với dáng bay đẹp tựa những vần thơ của “thi si sân cỏ” Roberto Baggio, nhưng cũng không thể nào giữ nổi mùa xuân ở lại Brescia. Kết thúc mùa bóng 1997-1998, Brescia phải xuống Serie B một lần nữa và “cánh én nhỏ” Pirlo với khát khao được bay cao hơn, xa hơn đành ngậm ngùi đến với vùng trời Milan trong màu áo Inter.

Đó là Inter Milan của một thời kỳ điên loạn, các HLV nối đuôi nhau tới Giuseppe Meaza, không biết bao nhiêu cầu thủ được mua về với giá trên trời để... ngồi mài quần trên băng ghế dự bị, và đợi được cho đội bóng khác mượn hoặc bị bán tháo đi. Pirlo không phải là một ngoại lệ. Ở Inter, người ta không biết đặt anh ở vị trí nào trên sân và bố trí lối chơi kiểu gì để phát huy khả năng của Pirlo. Người ta đã quá kỳ vọng vào hình tượng của một Trequartista (tiền đạo lùi, hộ công) trong Andrea khi chứng kiến những pha xử lý bóng kỹ thuật, những pha kiến thiết bóng uyển chuyển mang dáng dấp của Rivera hay Baggio. Thực tế đã chứng minh, Pirlo không phải là mẫu cầu thủ mang áo số 10 cổ điển như Cruyff, Rivera, Platini, Maradona hoặc hiện đại hơn là Baggio, Zidane, Rivaldo. Bởi vì trình độ kỹ thuật cá nhân của anh dù có tinh tế và thuộc hàng khá nhất của bóng đá Ý, nhưng nó chưa đạt đến mức điêu luyện để có thể tạo đột biến một cách thường xuyên trên hàng tấn công. Nói cách khác, Pirlo sẽ chỉ là cái bóng của Del Piero hay Totti ở Serie A và khó lòng chen chân vào ĐT Italia, nếu anh cứ tiếp tục được đặt niềm tin để trở thành một Trequartista xuất sắc. Đấy là không muốn nói Pirlo rồi sẽ lại chìm nghỉm xuống như bao cánh chim non đầy hứa hẹn khác trong môi trường Serie A khắc nghiệt. Quãng thời gian từ năm 1999 đến 2001 là những tháng ngày long đong của Pirlo, khi anh ngược xuôi hết từ Inter sang Reggina theo một hợp đồng cho mượn rồi lại từ Reggina về Inter. Sau đó Pirlo được Brescia mượn trong nửa mùa bóng 2000-2001 trước khi trở lại Inter và đón nhận một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của mình.


Pirlo và Ronaldo (Inter Milan mùa bóng 1998-1999)


Massimo Moratti - chủ tịch Inter khi chứng kiến những thành công của Pirlo với AC Milan, có thể đã tiếc “hùi hụi” vì quyết định bán anh cho đội bóng cùng thành phố sau mùa giải 2000-2001. Nhưng có lẽ ông không cần phải tiếc như thế làm gì vì một lẽ đơn giản, Carlo Ancelotti – một người của AC sẽ không bao giờ là HLV của Inter. Sau khi về dẫn dắt Milan, được ban lãnh đạo đội bóng ủng hộ, Ancelotti đã quyết định thực hiện một kế hoạch dài hơi nhằm khôi phục vị thế của Rossoneri. Và “đổi màu áo” cho Pirlo từ Xanh-Đen sang Đỏ-Đen là một phần trong kế hoạch ấy. Một mùa theo dõi Pirlo đá dự bị cho Rui Costa ở vị trí Trequartista khiến Carlo nảy ra một ý tưởng lạ và đi đến một quyết định, với lực lượng có trong tay, ông cần thực hiện cuộc cách mạng về lối chơi với Pirlo là hạt nhân. Chắc rằng, Pirlo sẽ còn mang ơn Ancelotti rất nhiều bởi vị HLV này chính là “người mẹ” thứ 2 của anh, người đã nhào nặn anh trở thành hiện thân xuất chúng nhất của một kiểu cầu thủ mới trong bóng đá: tiền vệ kiến thiết lối chơi đứng ngay trước hàng hậu vệ.



Ancelotti và cậu học trò cưng


Pirlo là đỉnh thấp nhất trong hàng tiền vệ hình thoi của Milan, thường bao gồm: anh, Gattuso, Seedorf, Rui Costa hoặc sau này là Kaka. Mặc dù Pirlo có thể hình không thuận lợi cho vị trí đánh chặn (cao 1m77 và nặng 68kg), nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất của anh không phải là như thế. Khi Milan tấn công, hình thoi bung ra, bóng bắt đầu từ chân Pirlo phóng sang 2 cánh hoặc chuyền dài lên cho Trequartista và tiền đạo. Các pha phân phối bóng đều được Pirlo bằng kỹ thuật và đặc biệt là nhãn quan chiến thuật tốt, xử lý rất chính xác và nhịp nhàng, luôn ăn khớp với lối di chuyển của đồng đội – điều cực kỳ quan trọng đối với một người có nhiệm vụ tổ chức tấn công. Khi Milan phòng ngự, hình thoi thu lại và Pirlo chính là điểm thắt nút. Lúc ấy, Gattuso hoặc Seedorf với thể lực tốt sẽ co vào giúp cho Pirlo thu hồi bóng. Pirlo không có sức mạnh cơ bắp như David hay Emerson, nhưng với sự tinh tế bẩm sinh, anh biết cách lấy bóng rất gọn gàng và cũng biết phạm lỗi một cách vừa đủ để làm giảm nhịp độ trận đấu khi cần thiết.



Pirlo, Kaladze và Nesta trong lễ ăn mừng vô địch C1 mùa bóng 2002-2003


Không những thế, vào trường hợp Milan vây hãm đối phương, phẩm chất của một Trequartista trong Pirlo cũng được thể hiện rất tốt. Đó là những pha Pirlo qua người “đẹp mắt” ở khu vực trung lộ rồi tung ra đường chuyền sáng tạo cho đồng đội hoặc là tự mình kết thúc. Khả năng sút xa và đặc biệt là tài đá phạt ở đủ các góc của Pirlo cũng thật đáng nể. Hầu hết những pha đá phạt hàng rào, phạt góc, phạt 11m ở Milan hay ĐTQG đều do Pirlo thực hiện. Pirlo là người ghi bàn thắng đầu tiên cho Italia tại WC 2006 vào lưới Ghana từ một cú sút xa, là người đá phạt điểm rơi cho Gilardino và Materazzi đánh đầu tung lưới Mỹ, Pháp... Không ai thi đấu với vai trò của Pirlo lại tỏ ra xuất sắc hơn anh, nói khác đi, vai trò ấy là dành riêng cho Pirlo – người hội tủ đầy đủ những phẩm chất cần thiết để thực hiện nó, cho dù chưa phải là hoàn hảo, dĩ nhiên rồi. Ancelotti từng nói “Không có cầu thủ nào có thể sánh với những phẩm chất Pirlo, trừ một người trong quá khứ, đó là tôi”. Có lẽ Carlo đã hơi bị “thăng hoa” thái quá, bởi đúng là ông từng thi đấu cho Milan ở vị trí mà Pirlo đang nắm giữ, nhưng vai trò kiến thiết lối chơi của ông khi ấy không nổi bật như cậu học trò.



Nesta và Pirlo bên chiếc khiên tượng trưng cho chức VĐQG Italia lần thứ 17



Năm 2003, cuộc cách mạng của Ancelotti đã thăng hoa với chiếc Cúp C1 lần thứ 6 cho Milan nhờ ly cocktail mang tên Pirlo, một sự trộn lẫn thú vị và hiệu quả giữa hộ công với tiền vệ phòng ngự. Nhưng mùa giải 2003-2004, ly cocktail ấy mới thực sự đạt được độ “ngon” và “nồng” nhất. Cuối mùa bóng Milan đoạt scudetto lần thứ 17. Đấy là khi mà bất cứ đội bóng nào đối mặt với Milan cũng phải ngao ngán và run sợ bởi khả năng kiểm soát bóng tuyệt vời, cũng như những miếng đánh vừa quyến rũ, huyền ảo vừa sắc sảo của hàng tiền vệ đội bóng Đỏ-Đen với Pirlo là thủ lĩnh. Hàng tiền vệ con thoi đan bóng như xiếc ở giữa sân rồi khi mà đối phương còn chưa hết ngơ ngác thì Sheva hay Pippo đã có bóng đối mặt với thủ môn của họ. Juve khiếp đảm thua 1-3 trước Milan ngay tại Delle Alpi, Milan giành scudetto lần thứ 17 một cách thuyết phục. Pirlo và Kaka bùng nổ giúp Milan hạ Depotivo 4-1 tại San Siro. Nhưng điểm yếu của Milan đã được bộc lộ từ trận đấu lượt về với chính Deportivo trên sân Riazo, trận thua “không tưởng” đầu tiên của Milan, họ thua trắng 4 bàn và bị loại khỏi C1. Một năm sau, Milan có trận thua “không tưởng” thứ 2 trước Liverpool trong trận CK CLs sau khi dẫn trước 3-0. Pirlo là một trong 3 cầu thủ Milan đá hỏng trong loạt luân lưu.



Pirlo và Dudek trong trận CK C1 2004-2005, chuyên gia 11 m - Pirlo sút hỏng


“Thảm họa Istanbul” vào tháng 5 năm 2005 đấy là nỗi ám ảnh với rất nhiều Rossoneri và khiến họ không ngừng tự vấn rằng: tại sao điều “không tưởng” ấy lại xảy ra với một đội bóng có hàng thủ thuộc hàng cứng nhất châu Âu? Vấn đề không hẳn là nằm ở hàng hậu vệ già nua như người ta vẫn đổ vấy lên, mà nằm ở vị trí của Gattuso và đặc biệt là Pirlo. Bản tính Pirlo hiền lành và thực chất, con người bóng đá của Pirlo vốn thiên về một cầu thủ tấn công hơn phòng ngự. Do vậy mà khi đối thủ vùng lên quyết tử một cách dữ dội và mãnh liệt như Depor hay Pool đã làm, vía “thủ” của Pirlo sẽ bị áp đi, dẫn đến vía “công” cũng không thể áp được đối phương. Pirlo thi đấu vật vờ và dường như biến mất khỏi sân, khiến hàng hậu vệ đứng ngay sau anh do liên tục chịu sức ép, lại không được chia tải từ tuyến trên nên mắc sai lầm là điều tất nhiên, từ đó dẫn đến sự đổ vỡ cả hệ thống. Đây là điểm yếu về tâm lý của Pirlo nói riêng và của Milan nói chung. Milan không phải là một đội bóng có tinh thần thi đấu sắt đá, lạnh lùng như Juve. Thủ lĩnh tinh thần (Maldini) và thủ lĩnh lối chơi (Pirlo) đều tỏ ra quá hiền. Nhưng đó là Milancelotti. Carlo thấm thía điều ấy hơn ai hết. Ông biết đội bóng của mình mạnh yếu thế nào chứ, nhưng khi một ý tưởng đã trở thành chủ đạo trong đường lối của mình rồi thì sẽ rất khó để làm mới, nhất là nó đã từng dẫn đến thành công cho một người cầu toàn như Ancelotti. Cuộc sống vốn không hoàn hảo và bóng đá cũng vậy, được mặt này thì mất điểm kia, có thăng hoa thì có thảm họa. Lối chơi của Milan xoay quanh vị trí “tiền vệ kiến thiết lối chơi đứng trước hàng hậu vệ” của Pirlo là một ví dụ điển hình.



Pirlo trong màu áo U21 Italia



Nếu như vị trí của Pirlo suốt hơn 4 năm qua ở Milan là “không thể thay thế” theo lời của PCT Milan - Adriano Galliani thì tình hình không thuận lợi cho Pirlo như vậy ở ĐTQG. Sau thất bại đầy “ấm ức” ở WC 2002, người ta rất hy vọng Trapattoni sẽ có một sự cách tân đáng kể trong lối chơi của ĐT Italia. Thời điểm ấy, mô hình thi đấu của Milan đang tỏ ra rất hiệu quả, và bộ đôi Pirlo – Gattuso được Trap gọi vào ĐT. Nhưng Trap lại một lần nữa gây ra sự thất vọng khi ông tiếp tục xây dựng một lối chơi quá phụ thuộc vào Totti trong khi với lực lượng của mình, ông có thể tạo nên một sức bật mới cho ĐT áo Thiên Thanh. Xây dựng hàng tiền vệ theo mô hình Milan dựa trên bộ khung là 2 cầu thủ Đỏ-Đen ông gọi vào chẳng hạn. Pirlo không được trọng dụng dưới thời của Trap trong ĐT Italia “lớn”, mặc dù anh là đội trưởng của ĐT U21 đoạt chức VĐ châu Âu năm 2000 và Olympic Italia giành HCB bộ môn bóng đá ở Athen 2004. Tại Euro 2004, sau trận đấu đầu tiên hòa Đan Mạch 0-0 trong bế tắc, Totti bị treo giò, Trapattoni buộc phải có sự thay đổi, Pirlo vào đá chính, Italia khởi sắc hơn nhưng bị Thụy Điển cầm hòa 1-1. Và mặc dù trận cuối thắng Bulgaria 2-1, người Ý vẫn đành phải ngậm ngùi xách va-ly về nước do thua chỉ số phụ.



Euro 2004, một giải đấu thất vọng của ĐT Italia



Trap ra đi và Lippi thế chỗ. May mắn cho ĐT Italia, “lão đầu bạc” nhận thức được tầm quan trọng của Pirlo và ông đã âm thầm xây dựng mô hình hàng tiền vệ theo kiểu Milan, nhằm tạo điều kiện để Pirlo phát huy hết khả năng. Mặc dù Lippi luôn nói Totti là cầu thủ quan trọng nhất của ông, nhưng ai cũng biết “lão đầu bạc” có bao giờ lộ ý đồ của mình cho người khác biết đâu. Những ý tưởng về chiến thuật “thâm nho” nhất của ông bao giờ cũng chỉ thể hiện vào những giờ phút quan trọng nhất. Mặc dù đã thử nghiệm khá nhiều sơ đồ khác nhau cho ĐT Italia trong quá trình chuẩn bị cho WC 2006, nhưng có thể nhận thấy rằng Lippi luôn duy trì một bộ khung cho đội tuyển ở hàng tiền vệ (đặc biệt là từ năm 2005): Pirlo thi đấu thấp nhất và giữ vai trò như ở Milan, hỗ trợ anh vẫn là 2 trong 3 người: Gattuso, De Rossi, Camoranesi; đá dưới hàng tiền đạo là Totti. Khi Pirlo hoặc Totti không thể thi đấu thì Lippi vẫn giữ nguyên mô hình và ý tưởng ấy nhưng lấp cầu thủ khác vào. Điều này sẽ tạo ra một sự nhất quán trong tư duy chiến thuật, sự ổn định về lối chơi của ĐT Italia.



Pirlo bùng nổ ở WC 2006



WC 2006 chính là giải đấu mà Pirlo đã thể hiện rõ nhất vai trò quyết định của mình trong màu áo Thiên Thanh. Hầu hết những đường bóng tấn công của ĐT Italia đều qua chân Pirlo. Với sự hỗ trợ tích cực của các đồng đội ở hàng tiền vệ bên cạnh hàng hậu vệ chắc chắn dưới sự chỉ huy của Cannavaro, Pirlo hoàn toàn rảnh chân điều tiết nhịp độ trận đấu, phân phối bóng cho tuyến trên. Bàn thắng của Grosso vào lưới ĐT Đức chính là minh chứng rõ nhất cho sự thành công của Lippi với ĐT Italia, khi ông đã kiên định xây dựng hệ thống chiến thuật xoay quanh Pirlo. Nhận bóng bật ra sau quả phạt góc của Del Piero, Pirlo dẫn vài nhịp rồi làm động tác giả đẩy bóng ra biên, nhưng thực chất anh ngoặt chân tỉa một đường chuyền vào vòng 16m50 cho Grosso đang đứng đợi, anh này vung chân và 1-0 cho Italia. Nếu Lippi là người hướng dẫn cách tạo chìa khóa thì Pirlo là người hiện thực ý tưởng của Lippi – tạo ra chìa khóa, rồi cầm nó trao cho Grosso để hậu vệ này mở cánh cửa đưa ĐT Italia đến với Cúp vàng. Trong trận CK, một lần nữa vai trò “trao chìa khóa” của Pirlo lại được chứng minh bằng pha đá phạt góc điểm rơi, để Materazzi ghi bàn cân bằng tỉ số 1-1 trước Pháp. “Pirlo là người thủ lĩnh thầm lặng của đội bóng”, lời phát biểu ấy của Lippi đã nói lên tất cả.




Mùa bóng 2006-2007 bắt đầu với Pirlo bằng việc Milan của anh nhận âm 8 điểm do dính líu tới vụ Calciopoli. Cùng với đó là phong độ xuống dốc của cả tập thể đội bóng với khá nhiều cầu thủ lớn tuổi và một vài lý do khách quan khác, đã dẫn đến một hình ảnh Milan tệ hại nhất trong suốt 10 năm qua. Chu kỳ thăng tiến đã kết thúc và bản hành khúc Milan đang chuyển sang những nốt trầm, đó là thực tế. Và người tạo ra chu kỳ thăng tiến cho Milan cách đây hơn 5 năm – Ancelotti sẽ ra đi, muộn nhất là sau mùa bóng này. Vấn đề đó có lẽ không cần phải bàn cãi nữa, nhưng câu hỏi đặt ra là: Milan sẽ thi đấu với hệ thống chiến thuật gì trong thời kỳ mới, và vai trò của Pirlo như thế nào trong hệ thống ấy? Milancelotti lấy Pirlo làm linh hồn, Carlo ra đi, HLV mới sẽ đến với ý tưởng mới và có lẽ sẽ có linh hồn khác cho đội bóng. Bản thân người viết vẫn rất hy vọng Lippi đến với Milan và khi ấy, Pirlo vẫn sẽ là linh hồn của đội bóng. Pirlo mới 27 tuổi và anh đã ký hợp đồng với Milan đến năm 2011, thật là quá phí khi buộc anh phải rời xa vai trò đặc biệt để chuyển sang một vai trò khác ở Milan. Nếu Kaka đến Real thì rất có khả năng Pirlo sẽ lại là trở về là một Trequartista...




Gạt qua một bên những điều phiền muộn của một mùa bóng u ám, Pirlo mới đón nhận một tin vui từ người vợ Deborah. Chị đã mang đến bé con thứ 2 cho anh, bé Angela. Xin chúc gia đình của Pirlo luôn hạnh phúc và chúc cho Milan sang năm mới sẽ lại tìm được con đường cho một chu kỳ thành công mới. Và trên con đường ấy sẽ không vắng bóng của Andrea Pirlo, "ly cocktail bóng đá độc nhất vô nhị".

Monday, November 21, 2011

Tấm gương Trương Vô Kỵ

Thành Lương và đồng đội cần phải học tập Trương Vô Kỵ. Lúc núi Võ Đang bị cao thủ Thiếu Lâm Tây Vực dưới trướng Triệu Minh bao vây, họ Trương bôi mặt giả dạng tiểu đồng để giải cứu Võ Đang. Để thân phận khỏi bại lộ, Trương Vô Kỵ buộc phải sử dụng võ học của Võ Đang là thứ mà gã không hề biết. Trương Tam Phong bèn kêu gã lại, dạy cho pho Thái cực quyền để gã có cái mà nghinh địch. Dù thông minh xuất chúng, nhưng thời gian quá ngắn, họ Trương không thể thuần thục pho quyền pháp này nên lúc đối địch thỉnh thoảng gã vẫn bí mật chêm vào những tuyệt chiêu Càn khôn đại nã di của Minh giáo Ba Tư. Nhờ vậy, gã mới giành thắng lợi. Trương Tam Phong nhận ra ngay trò lươn lẹo của gã, nhưng vẫn cười hề hề “Khá lắm! Thằng nhỏ này học nhanh ghê!”. Có lẽ ông Goetz cũng nên học tập thái độ cởi mở của Trương Tam Phong, và học trò ông Goetz nên noi gương ứng biến của Trương Vô Kỵ. Có như vậy, may ra U23 Việt Nam mới có được chiếc đinh để treo lên chiếc áo ước mơ. Chứ thuần dựa vào pho Thái cực quyền vừa đánh vừa ôn vừa tập một cách cọc cạch như những ngày vừa qua mà mong đội lên đầu chiếc vương miện SEA Games e rằng cũng khó ngang chuyện lạc đà chui qua lỗ kim!

Khi bài báo này đến tay bạn đọc, trận bán kết giữa Việt Nam và Indonesia đã có kết quả. Thú thực ngay khi ngồi viết những dòng này vào thời điểm còn cách trận đấu quan trọng kia hơn 30 tiếng đồng hồ nữa, tôi không làm sao hình dung được điều gì sẽ xảy đến cho đội U23 Việt Nam trong trận đấu đó.

Màn trình diễn rệu rã trước Lào khép lại một hành trình gập ghềnh ở vòng đấu bảng và tô đậm thêm diện mạo nhợt nhạt của U23 Việt Nam, là điều không một người hâm mộ nào chờ đợi ở đội bóng con cưng của mình khi kết quả bốc thăm được công bố.

Thoạt đầu, thấy thầy trò ông Goetz rơi vào một bảng đấu thuận lợi gồm toàn những đối thủ dưới cơ, người viết bài này không khỏi lo ngại những trận đấu nhàn nhã sẽ không đủ thử thách cho Thành Lương và đồng đội, rằng những trận đấu như đi dạo kia sẽ không giúp U23 kịp “nóng máy” cho những trận đánh lớn ở bán kết và có thể là xa hơn nữa.

Hoá ra đó là những lo lắng vô nghĩa khi U23 Việt Nam không hề nhởn nhơ dù được dạo chơi trên cánh đồng cỏ non tơ của bảng B. Ai cũng thấy Philippines, Đông Timor, Myanmar, Lào không hề mạnh dù xét dưới bất cứ khía cạnh nào. Ngay ở trận hoà duy nhất trước Myanmar, U23 Việt Nam vẫn kiểm soát bóng đến 80%. Dù vậy, ngoài những điểm số gặt hái được một cách nhọc nhằn, lối chơi của Thành Lương và đồng đội vẫn chập chờn một cách khó hiểu. Ngoại trừ trận thắng dễ trước Brunei, ở tất cả các trận còn lại U23 Việt Nam luôn phô bày một lối chơi không dành cho những người hâm mộ có tiền sử bệnh tim.

2. Trước trận gặp Lào, các cầu thủ của ông Goetz có tới năm ngày nghỉ ngơi và hồi phục nhưng có vẻ họ đã sử dụng quãng thời gian quý báu đó cho việc nghĩ ra thêm nhiều cách thức mới để buộc điện tâm đồ của người hâm mộ phải trồi sụt bất thường trong suốt 90 phút.
 

Không cần một huấn luyện viên đến từ Đức, bất cứ một tín đồ bóng đá bình thường nào cũng thấy được yêu cầu hiển nhiên của trận gặp Lào: ngoài việc thu hoạch 3 điểm để tranh ngôi nhất bảng, điều quan trọng (thậm chí là quan trọng nhất) là phải bảo vệ lực lượng cho trận bán kết hai ngày sau đó. Có 3 cách bảo vệ lực lượng: tránh chấn thương, tránh thẻ phạt, và thắng sớm thắng nhàn để không phải dốc sức quá nhiều vào một trận cầu thủ tục với một đối thủ kém hơn mình về đẳng cấp. Rốt cuộc, thầy trò ông Goetz thất bại cả ba: cầu thủ quan trọng ở hàng công Đình Tùng bị chấn thương, cầu thủ quan trọng ở hàng thủ Long Giang bị thẻ đỏ, và cả đội thay vì có một trận đấu ung dung, nhẹ nhàng để dưỡng sức lại phải toát mồ hôi đá trối chết để lật ngược tình thế. Những trận trước, ông Goetz viện dẫn lý do tâm lý, lần này lý do đó đã hết thiêng, vì sẽ thật là ngượng miệng khi cứ đổ cho tâm lý hết trận này đến trận khác như thể để đá bóng hay các đội bóng trên thế giới cần phải có một nhà tâm lý học trong biên chế. Ông Goetz đành nói thật “Tôi cũng không hiểu tại sao hôm nay các học trò của tôi đá dở thế!”.

3. Chiếc thẻ đỏ của Long Giang không chỉ là lỗi cá nhân mà đó là hệ quả của một hệ thống phòng thủ mà tôi không thể dùng từ gì khác hơn là lỏng lẻo, thậm chí hời hợt. Có thể ông Goetz là người Đức, ông không xem câu nói của ông Sacchi người Ý, cựu huấn luyện viên AC Milan “Một đội bóng bắt đầu từ hàng phòng ngự” là nguyên tắc tiên quyết, nhưng dù ông Goetz muốn xây dựng một đội bóng thiên về tấn công thì để cho hiệu quả tấn công không đổ sông đổ bể ông vẫn cần phải chú trọng đến việc gia cố và hoàn thiện hàng phòng ngự và dành cho khu vực trọng yếu này một mối quan tâm đúng mức. Cho đến nay, người xem vẫn thấy hàng phòng ngự của U23 Việt Nam là một phòng tuyến hết sức mong manh, mỗi khi đối phương tăng tốc là phòng tuyến này lập tức thủng lỗ chỗ.
 

Trong khi khu vực phòng ngự tỏ ra kém chắc chắn (trận tới lại mất thêm Long Giang, cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất và là thủ lĩnh hàng phòng ngự), thói quen bỏ lỡ những tình huống ghi bàn của hàng tấn công đã đạt tới mức độ báo động. Những bài đánh biên của ông Goetz có thể không phù hợp với đội hình thiếu những tiền đạo chuyên nghiệp giỏi đè người cắt mặt như Thanh Bình, Công Vinh, cũng có thể không đủ thời gian để những học trò đã quen với lối đá phối hợp nhóm của ông Calisto tiêu hoá và thích nghi, nhưng việc các chân sút Văn Thắng, Văn Quyết, Hoàng Thiên,Trọng Hoàng triền miên phung phí các cơ hội trước mũi giày lại là một vấn nạn cá nhân mà nếu không giải quyết được, U23 Việt Nam sẽ rất giống như người đi săn mà quên đem theo đạn.

4. Vậy làm sao để thắng Indonesia hay Malaysia? U23 Việt Nam hẳn nhiên sẽ không thể thắng nếu vẫn đá như các trận vòng bảng. Muốn thắng, thứ nhất: đội tuyển phải “lột xác”. Phép màu này từng xảy ra với thầy trò Calisto ở Giải vô địch Đông Nam Á 2008: Đá giao hữu trước giải 10 trận không biết thắng là gì, đá các trận vòng bảng ì ạch giống như thầy trò ông Goetz hiện nay, nhưng bất ngờ bùng nổ ở các trận bán kết và chung kết để lên ngôi vô địch. Thứ hai, về mảng miếng tấn công, đôi lúc cần làm trái lời thầy Goetz bằng cách pha trộn thêm những miếng đánh của ông thầy cũ. Những bàn thắng đến từ các quả chọc khe trong các trận vừa qua của U23 Việt Nam chính là đã diễn ra trong “ngõ hẻm Calisto” chứ không phải trên “đường biên Goetz”.
 

Mourinho-Ancelotti ai hơn ai ?

cả hai đều là HLV thành công,   họ là những chiến lược gia thành công nhất trong những năm vừa qua.Chắc hẳn chúng ta yêu thích Ancelotti hơn Mourinho vì đơn giản Ance không hay nổ như Mou, nhưng ai giỏi hơn ai thì mọi người thử so sánh xem 


Về thành tích trong 5 năm gần đây Milan được 2 cúp C1 còn Mourinho được 1 cúp C1 nhưng rõ ràng cúp C1 của Moirnho có thể sánh bằng 2 chiếc cúp của Ancelotti vì đơn giản Porto làm sao bằng Milan.Về trên phương diện cup quốc gia Ancelotti giành được 1 scudetto va Mourinho được 2 cúp Pl nhưng hai cúp này chỉ có thể bằng 1 scudetto vì rõ ràng Seria khắc nghiệt hơn Pl nhiều=>Thành tích ngang nhau

Về chiến thuật:thật khó là so sánh Ancelotti của chúng ta trầm tính nhưng khá giỏi trong việc bầy binh bố trận đối với từng trận đấu và từng hoàn cảnh có thể đây chính là mấu chốt của thành công trên đấu trường C1 vài năm vừa qua nhưng trên đường dài có vẻ ông lại thua kém Mourinho hơn Mourinho có thể tính toán kiểm soát mọi thời đểm quan trong trong từng giai đoạn của giải đấu nhưng ở cúp C1 có vẻ như Mourinho ko làm được tốt lắm(ko may mắn chăng).Theo tôi kết luận như này Ancelotti hơn Morinho cái đầu một chút nhưng và cá tính lại ko bằng Morinho bằng chứng là Ancelotti ko gây được ảnh hưởng nhiều lên việc chuyển nhượng của đội bóng còn Morinho luôn luôn đòi hòi này nọ,  ko được ông ta biến luôn. 


Sunday, November 6, 2011

Nếu hàng tấn công chỉ toàn là Đoàn Dự

Văn Quyết trong trận đấu với Philippines giống một cách kỳ lạ anh chàng Đoàn Dự trong Thiên long bát bộ. Lục mạch thần kiếm là thứ võ công bá đạo trong giang hồ. Uy lực của nó mạnh gấp sáu lần so với tuyệt học Nhất dương chỉ. Do cơ duyên, Đoàn Dự thủ đắc được môn võ công kỳ tuyệt này. Chỉ có điều, họ Đoàn không thể thi triển Lục mạch thần kiếm theo ý muốn. Lúc cần trổ tuyệt kỹ, nội lực không chịu phát động. Lúc phẩy tay hời hợt, kiếm khí từ các đầu ngón tay lại thình lình bắn ra như mưa. Môn võ “trên bảo dưới không nghe” này, ngay cả họ Đoàn cũng ngơ ngác.



Văn Quyết không phải họ Đoàn nhưng cũng sở đắc đường lối võ công tương tự. Trong trận gặp Philippines, trước hàng tá cơ hội ngon ăn, Văn Quyết mím môi mím lợi vận đủ mười hai thành công lực vào cú sút, bóng vẫn nhất quyết không chịu vô lưới. Rõ nhất là pha một mình một bóng đối diện với thủ môn Muller ở phút 18, anh bỏ lỡ một cách không thể vụng về hơn. Vậy mà đến phút bù giờ, trong một tư thế khó hơn rất nhiều, anh lại ghi bàn. Lục mạch thần kiếm bất ngờ phát huy tác dụng khiến anh có được bàn thắng đẹp mắt đến Messi cũng phải ghen tị.


 Đội trưởng Thành Lương có lẽ là cầu thủ xuất sắc nhất trong đội hình U23 lần này. Trận đấu nào, anh cũng được giới chuyên môn đánh giá là cầu thủ chơi hay nhất. Thậm chí HLV Stefan Hansson của đội U23 Myanmar cách đây chưa đến nửa tháng còn khen Thành Lương có thể... chơi cho Barcelona(!). Nhưng ở trận đụng độ Philippines vừa rồi, có không dưới 4 lần, “cầu thủ có thể chơi cho Barca” này không thể nào đưa bóng vào lưới thủ môn Muller khi anh một mình lẻn vào vùng cấm địa. Các tình huống thuận lợi lặp đi lặp lại và Thành Lương hết lần này đến lần khác phung phí cơ hội ghi bàn. Khi anh vấp quá nhiều lần vào cùng một tảng đá thì vấn đề không phải ở đôi chân mà ở cái đầu.


Dù sao những trận đấu quan trọng nhất của thầy trò ông Goetz vẫn còn ở phía trước và các đối thủ thực sự của U23 Việt Nam vẫn đang loay hoay ở bảng bên kia. Nhưng khi đã đặt một chân vào vòng trong sau trận thắng Philippines, Thành Lương và đồng đội thế nào cũng phải chạm trán với một trong “tứ đại gia” Singapore, Malaysia, Indonesia và Thái Lan ở bán kết. Các đối thủ này không phải là kẻ mới chân ướt chân ráo vào giang hồ như Phiplippines, loại võ công “lúc kêu lúc xịt” mà Văn Quyết, Văn Thắng, Thành Lương đang sử dụng lúc đó sẽ trở thành thứ võ “tự sát”. Và những lơi lỏng ở hàng thủ nữa, chắc chắn sẽ bị các chân sút của đối phương khai thác triệt để. Nói chung, nếu các học trò ông Goetz tiếp tục chơi một cách bế tắc như chơi với Philippines, họ sẽ không thể đi xa. 

Tuesday, November 1, 2011

Roberto Baggio còn mãi nụ cười ITALIA

San Siro ngày 16-5-2004.Serie A vòng đấu thứ 24.Hãy nhớ những dòng này.Hãy đặt chúng vào một góc trang trọng trong trái tim bạn,vì đó là nơi cuối cùng,thời khắc cuối cùng,là lần cuối cũng bạn được nhìn thấy Baggio chơi bóng,là lần cuối cùng bạn được chime ngưỡng chiếc áo số 10 đẫm mồ hôi,thấm ướt cái tên baggio chạy trên thảm cỏ xanh nướ Ý.Khi bạn thấy tấ cả San Siro đứng dậy vỗ tay:khi bên tai bạn vọng đến những tiếng cười sung sướng xen lẫn những tiếng khóc nức nở:khi đôi mắt nhòa lệ của bạn theo dõi bước chân đi vào đường hầm,cánh tay vẫy chào và nụ cười ấm áp trên môi Baggio:đó cũng là lúc bạn chợt hiểu Roby đã chia tay chúng ta!



Trên thế giới có hang ngàn người tung hô Freddy Adu là một “Pele mới”,hay Marco Borrirlo là một Van Basten thứ hai,nhưng chưa có ai từng một lần được so sánh với baggio.Tại sao vậy? Phải chẳng vì người ta không dám tin là sẽ có một con người thứ hai như baggio? Không thể tin và cũng không muốn tin sẽ có ai khác có thể đứng vào vị trí của baggio trong trái tim những người yeu bóng đá? Tài năng của anh không được thừa nhận rộng rãi như J Cruyff hay Maradona nhưng nếu được hỏi về con người luôn làm sống dậy tình yêu,niềm đam mê thực thụ và khao khát vươn tới vẻ đẹp của bóng đá,hang triệu câu trả lợi sẽ không ngần ngại được bắt đầu banwfng R.Baggio.
Khi Baggio nhẹ nhàng đảo người qua hậu vệ đối phương,khi anh dũng mãnh tung một cú sút,ở anh toát lên không chỉ là kỹ thuật cá nhân điêu luyện,mà còn là sự nỗ lực,sự say mê được cống hiến những gì tinh túy và hoàn thiện nhất của bóng đá cho người xem.Có người nói “chưa bao giờ phải nuối tiếc khi xem một trận đấu của Baggio” Ngọn lửa đa mê hừng hực cháy trong con người anh đã lan tỏa ra một cách mạnh mẽ,để 90 phút bóng lăn trên sân luôn luôn lag 90 phút người hâm mộ được thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của bóng đá,như một môn nghệ thuật sau mỗi trận đấu là những dư vị ngọt ngào,sâu lắng vang vọng,là những xúc cảm chân thực và sâu kín nhất mà Baggio chính là người đã khơi lên.Người ta yêu anh vì lẽ đó,yêu anh bởi chính anh là một động lực mạnh mẽ giúp cho họ hòa mình và sống trong cái cuồng nhiệt,trong cái vẻ đẹp mà họ khám phá nơi anh.
Baggio không phải suốt cuộc đời mình chỉ chơi cho một đội bóng.Anh đã không đi vào lịch sử của bất kì câu lạc vộ nào với một chiếc áo huyền thoại như Baresi hay Maldini ở Milan.Nhưng anh càng không phải Vieri đi rất nhiều CLB như một thú vui và những lợi nhuận tài chính.Baggio đi tới bất cứ nơi đâu anh được chơi bóng bằng cả tài năng,trái tim và bầu nhiệt huyết của mình,một cách thanh thản và cống hiến nhất.Có hề gì với một CLB tỉnh lẻ như Brescia.Baggio một người Ý dòng máu cháy trong anh là dòng máu luôn sục sôi,say đắm,cuồng nhiệt và hết mình của người ý.Tâm hồn anh cũng mặn nồng nắng giớ Địa Trung Hải,với anh,được song và cống hiến có lẽ thế là đủ cho một tình yêu.
“Liệu chúa còn tiếp tục bất công với anh đến bao giờ nữa?” Simona ventura đã thốt lên như vậy khi chấn thương trong trận đấu của Brescia đồng nghĩa với việc cánh cửa Azzura gần như đóng sập tàn nhẫn trước đôi mắt khẩn khoản,van nài của Baggio.Anh đã cầu nguyện,đã nỗ lực,đã kiên nhẫn với khát khao được khoác lại chiếc áo Thiên Thanh như vậy hang ngàn lần,nhưng dường như tất cả những gì anh nhận được,chỉ gói gọn lại trong một từ “thờ ơ” hững hờ một cách đáng sợ.Trên chiếc máy bay đến Bỉ và Hà Lan năm 2000 không có chiếc ghế nào giành cho Baggio.Mùa hè viến đông nóng bỏng năm 2002 cũng không hề in dấu chân anh.Cho đến khi Trappatoni gật đầu,một cái gật đầu muộn màng.Baggio là như vậy,số phận anh là vậy.Người ta yêu anh và tôn thờ anh không chỉ bởi những điều tốt đẹp anh đem đến cho họ trên sân cỏ mà sâu xa hơn chính là những bất hạnh nghiệt ngã mà anh phải gánh chịu từ số phận:đã khiến tình yêu dành cho anh càng thêm mãnh liệt,khơi dậy một sự đống cảm sâu sắc,như một bộ phim kết thúc buồn bao giờ cũng khiến những con tim thổn thức nhiều hơn một happy ending…Trong gian khó,trong đớn đau,trên đôi môi Baggio luôn có nự cười,một nự cười ấm áp và một ánh mắt vừa dịu dàng,vừa đanh thép đã sưởi ấm,xua tan đi rất nhiều mây mù và dông bão.Chúng ta yêu một baggio luôn tràn đầy nghị lực và niềm tin,yêu một Baggio biết mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại tại Italia 90,sau khi trở thành một tội đồ chơ một quả Pennalty định mệnh năm 94.Một Baggio chưa bao giờ oán trách Inter cho dù bị ghẻ lạnh đến đâu.Một Baggio không ngừng vươn lên nỗ lực để được khoác lại chiếc áo màu Thiên Thanh….
Dẫu rằng sự chia tay của Baggio đã được báo trước.Vẫn biết anh sẽ rời xa chúng ta,rời xa sân cỏ như một chu trình,một hệ quả của quy luật đào thải,của “tre già măng mọc” nhưng vẫn không khơi ngỡ ngàng khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên trên San Siro.Anh ra đi trong một nự cười ấm áp và quyến rũ quen thuộc,trong cái vẫy tay như muốn ôm trọn người hâm mộ vào lòng.Những gì anh để lại không phải là 204 bàn thắng ở Serie A,cũng không phải là 56 trận đấu cho đội tuyển quốc gia,mà là một sự trông trải,thiếu vắng đến ngỡ ngàng,bang hoàng,hụt hẫng trong lòng các CĐV.Còn lại sau cũng là những hang ghế trên SVĐ khắc khoải gọi tên anh,nhớ đến hình bóng anh như thể anh vẫn hiện hữu trên sân,nhớ đến mái tóc đuôi ngựa gợn xoan nhẹ nhàng đã khiến tên tuổi anh trở thành thần thánh…Riêng đối với Baggio,có lẽ sẽ là nự cười hoàn toàn mãn nguyện,vì lẽ 18 năm tuyệt vời của lịch sử bóng đá được hưởng trọn vẹn những ngọt ngào,chua chat,đắng cya,nhưng cung bậc,những cuồng nhiệt,những nồng say,18 năm mà anh không bao giờ phải nuối tiếc trong cuộc đời mình.
Hãy để hình ảnh của anh,những giọt nước mắt,những pha ăn mừng bàn thắng,những phút trầm tư lặng lẽ của anh luôn sống mãi với tiềm thức của chính chúng ta.tạm biệt anh “tóc đuôi ngựa thần thánh”.Tạm biệt anh nự cười bất tử của nước Ý.Tạm biệt anh,Roberto Baggio!

Sunday, October 30, 2011

Milan là gì?

Là Một thế lực của calcio. CLB giành nhiều danh hiệu quốc tế nhất thế giới. Đội bóng của những người chung thủy và CLB luôn sống tình nghĩa với những cầu thủ của mình. Đó là những điều quen thuộc mà tất cả các Milanisti và tifosi biết tới. Nhưng Milan đâu chỉ là như thế. Mình xin đưa ra những cách định nghĩa dưới đây giúp các tifosi hiểu thêm về Milan.


Milan là bộ mặt châu Âu của Serie A. Milan không hẳn là catenaccio. Milan là phong cách tấn công khoáng đạt, là khả năng tổ chức phòng ngự khoa học. Là vẻ đẹp hiện hữu theo tháng năm. Milan là Altafini của Wembley. Milan là tình yêu của gia đình Maldini. Là bộ ba Gre-No-Li huyền thoại. Milan là vẻ lịch lãm của Rivera. Là bê bối Totonero. Milan là kì tích Bernabeu 1989. Là Silvio Berlusconi. Milan là kỉ lục 58 trận bất bại của Capello.

Là những bàn thắng của Shevchenko. Là niềm tự hào của Baresi. Là Seba Rossi, là Tassotti, là Costacurta ... Milan là Derby della Madonnina. Là Athens huy hoàng 1994, là Istanbul điên rồ 2005. Là cái đầu vàng của Bierhoff. Milan là hào quang của Van Basten. Là nơi vinh danh của Ruud Gullit. Là pha lob bóng của Savicevic. Milan là San Siro. Là thất bại 0-6 lịch sử của Inter. Milan là Super Pippo. Milan là đỉnh cao của Arrigo Sacchi. Là tâm huyết của Carlo Ancelotti. Milan là nỗi trăn trở của Galliani. Là hoài niệm của Kaká. Là khoảnh khắc xuất thần của Seedorf. Milan là "Tảng đá" Desailly. Là "Máy nhịp" Albertini. Milan là cuộc chiến không khoan nhượng của Gattuso. Là nét tinh tế của Pirlo. Là Nesta trầm lặng. Milan là cơn mưa hạnh phúc năm 2007 ... Milan là của riêng mình bạn (Milan solo con te)!

+...Altafini của Wembley: huyền thoại người Brazil đã ghi cả 2 bàn thắng giúp Milan vượt qua Benfica của Eusebio để giành cup C1 đầu tiên năm 1963 tại Wembley.

+...Tình yêu của gia đình Maldini: gia đình Maldini đã gắn bó cả 3 thế hệ với Milan - Cesare Maldini, Paolo Maldini, và hiện giờ là 2 chú nhóc Christian và Daniele con trai của Paolo.

+Bộ ba Gre-No-Li: Gunnar Gren, Gunnar Nordahl, Nils Liedholm, những huyền thoại người Thụy Điển thi đấu cho Milan những năm 50. Nils Liedholm sau này vẫn gắn bó với Milan, nhiều thời kì ông là HLV trưởng Rossoneri, chính ông đã sáng tạo ra vị trí regista với người học trò đầu tiên Ancelotti, hình mẫu cho những Albertini, Pirlo sau này.

+Rivera: trequartista huyền thoại từng chơi cho Milan 19 năm từ 1960-1979, QBV châu Âu năm 1969.

+...Bê bối Totonero: vụ scandal giàn xếp tỉ số khiến Milan bị đánh xuống Serie B năm 1980.

+...Kì tích Bernabeu 1989: chiến thắng 5-0 trước Real Madrid ngay tại Santiago Bernabeu ngày 18/4/1989 (lượt đi Milan bị cầm hòa 1-1 tại San Siro).

+...Silvio Berlusconi: chủ tịch AC Milan, người mua lại Milan năm 1986 và xây dựng nên Grande Milan cuối thập niên 80, đầu thập niên 90.

+...Kỉ lục 58 trận bất bại của Capello: từ cuối mùa giải 90-91 đến lượt về mùa giải 92-93, bắt đầu từ 26/5/1991 (0-0 v Parma) đến 21/3/1993 (0-1 v Parma) , thời điểm đó người ta gọi Milan là Gli Invicibili ("The Invincibles").

+...Những bàn thắng của Shevchenko: Sheva ghi được 173 bàn thắng trong 7 mùa giải thi đấu cho Rossoneri.

+...Baresi: người đội trưởng huyền thoại của Milan, libero lừng danh từng chơi cho Rossoneri 20 năm từ 1977 đến 1997, tên tuổi của Baresi sánh ngang cùng Beckenbauer & Scirea - những libero vĩ đại nhất thế kỉ 20.

+ Sebastiano Rossi (thủ môn với kỉ lục 929 phút giữ sạch lưới của Serie A), Mauro Tassotti, Billy Costacurta những người trong bộ tứ vệ huyền thoại của Grande Milan những năm 90.

+ Derby della Madonnina: derby Milano giữa Milan và Inter, tượng đức mẹ Đồng trinh trên đỉnh Duomo - một biểu tượng của thành phố Milan.

+...Athens huy hoàng 1994: Milan đại thắng 4-0 trước "Dream Team" Barcelona của Johan Cruyff tại Athens - CK Champions League 93-94 (chiếc cup CL thứ 5 của Milan) ; Istanbul điên rồ 2005: trận CK Champions League 04-05 khi Milan đã dẫn trước 3-0 rồi để Liverpool san bằng cách biệt, sau đó thua trên những loạt "đấu súng" cân não.

+ Van Basten: trung phong huyền thoại người Hà Lan, 3 lần giành QBV châu Âu các năm 1988, 1989, 1992; giã từ sự nghiệp trong màu áo Milan năm 1995.

+ Gullit: một huyền thoại người Hà Lan khác, QBV châu Âu năm 1987.

+..."thất bại 0-6...": Inter thảm bại 0-6 trước Milan ngày 11/5/2001 (Serie A mùa 2000-2001).

+Super Pippo: Filippo Inzaghi người đang dẫn đầu danh sách ghi bàn tại Cup châu Âu mọi thời đại (68 bàn/110 trận).

+ Arrigo Sacchi: HLV đã tạo nên Grande Milan, dưới thời ông Milan giành 1 scudetto, 2 cup C1, 2 Siêu cup châu Âu, 2 cup Liên lục địa, thời điểm đó người ta gọi Milan là Gli Immortali ("The Immortals").

+..."Tảng đá Desailly": Desailly có biệt danh "le Roc" (tảng đá).

+..."Máy nhịp Albertini": Albertini có biệt danh "Metronomo" (máy nhịp).

+...Cơn mưa hạnh phúc năm 2007: cơn mưa nặng hạt trước trận BK lượt về UEFA Champions League 06-07, Milan giành chiến thắng 3-0 trước Man Utd, để sau đó thẳng tiến tới chức vô địch CL lần thứ 7 trong lịch sử.

Friday, October 28, 2011

NHÀ CÁI BET365 THƯỞNG 200USD CHO LẦN GỬI TIỀN ĐẦU TIÊN

Trong số các nhà cái nổi tiếng hiện nay trên thế giới thì nhà cái bet365 là có khuyến mãi lớn nhất cho khách hàng gửi tiền lần đầu tham gia cá  độ bóng đá. Tuy bet365 chưa có hỗ trợ tiếng Việt nhưng nếu ngồi mò mẫm 1 ngày cộng với sự trợ giúp của David thì các bạn chắc chắn sẽ rất hứng thú với bet365 và khi đó đừng quên ủng hộ trang web này nhé !.

SAU ĐÂY LÀ NHỮNG ƯU ĐIỂM NỔI TRỘI KHI CÁ ĐỘ VỚI BET365 :

  • Gửi tiền và rút tiền thưởng 200usd rất nhanh thông qua tài khoản điện tử MONEYBOOKERS hay Neteller
  • bet365 có rất nhiều tỉ lệ cược cho 1 trận đấu, kể cả trận đấu đang diễn ra. kể cả bắt tỉ số khi trận đấu đang diễn ra
  • nhận kèo rất nhanh trong khi trận đấu đang diễn ra, điều này rất có lợi cho dân cá độ kiếm tiền 90 minutes. kể cả kèo tang cho chẵn hoặc lẻ.
  • bet365 truyền hình trực tiếp rất nhiều giải đấu , coi miễn phí và dễ cho chúng ta phán đoán chọn kèo.
  • có cho bắt tỉ số hiệp 1
  • có kèo 2 lựa chọn, ví dụ : sân nhà thắng hoặc hòa tỉ lệ 1.25, sân khách thắng hoặc hòa 1.7, trận đấu có thắng thua : 1.33 (double chance)(DAVID lấy ví dụ cho kèo sân nhà chấp nửa trái ).
  •   bet365 ra 4 kèo cho khách hàng lựa chọn (đồng banh, đồng nửa, nửa trái, nửa một ) alternative asian handicap 
  • còn rất nhiều kèo cho 1 trận banh mà DAVID không thẻ kể hết.
HÃY EMAIL CHO DAVID ĐỂ ĐƯỢC HƯỚNG DẪN MỞ TÀI KHOẢN CÁ ĐỘ HOẶC HỢP TÁC CÙNG DAVID.

Thursday, October 27, 2011

AC MILAN Một tình yêu duy nhất

Bao năm qua mối lần chứng kiến Milan thi đấu là biết bao những cảm xúc, từ địa ngục đến thiên đàng, và đau tim là một phần trong những trận đấu của Milan, nó quá quen thuộc với những Milanista như tôi, một Milan thăng hoa đến tột cùng, một Milan mong manh đến dễ vỡ. Từ siêu phẩm của Kaka vào lưới Fenerbache ở những phút cuối cùng mà một BLV phải thốt lên rằng: "Mamma Mia, Kaka!" đến pha vô-lê chạm 2 cột dọc của Sheva để rồi Super Pippo băng vào sút tung lưới Lyon, từ trận đấu thăng hoa đến "tàn bạo" trước MU đến trận chung kết điên rồ với Liverpool, và còn quá nhiều những bàn thắng và trận đấu đại loại như thế, tất cả làm nên một tình yêu duy nhất: AC MILAN

Đã bao lâu rồi nhỉ ?  kể từ ngày AC MILAN chúng ta bước lên đỉnh vinh quang thế giới, SAU đó chúng ta đã xuống dốc không phanh để rồi sau đó phải đi dự cúp C 3 trong tủi nhục,,

Những năm tháng đó ai không giận AC chứ..giận lắm mà vừa giận vừa thương..thương đội bóng giàu " tình nghĩa " . XIN tri ân những anh hào đã cùng câu lạc bộ đi qua những giai đoạn khó khăn và năm 2006..Khi calciopoli xảy ra..Những anh hùng chạy trốn khỏi Juve thì Milan vẫn ở lại..

Tại sao ? Vì ở Milan có đều gì rất khác.Đó là một thứ tình yêu trên tiền bạc..Yêu AC vì lối đá banh một chạm đẹp mắt..Những bước chạy thần tốc khi bắt banh của KAKA .Đôi mắt sơn dương sáng quắc của chàng SHEVA..một thứ bóng đá giản đơn nhưng hiệu quả của chàng lười IZAGHI..Hay đơn giản là nụ cười Manly của Paolo Madini..Nụ cười duyên dưói cái cằm vuông nam tính..Nụ cười đó mà chính TÔI  là con trai cũng không quên được.

TÔI  yêu AC như thế đó..Yêu tất cả yêu từ cầu thủ đến huấn luyện viên và cả Milanista nữa.
TÔI  yêu hết..Vì tinh yêu của nó dành cho AC cũng đã GẦN 20 năm rồi. TÔI  yêu bóng đá Ý..TÔI  yêu con người Ý..TÔI  yêu họ ở sự thủy chung và đầy lãng mạn..Những thứ đó điều tồn tại trong AC MILAN của TÔI .

TÔI  yêu từng trận Milan đá..từng bước đi trên thị trường chuyển nhượng .
''...Milan của mày hết thời rồi mày quên nó đi.Nơi những ông già dưỡng lão'' , BẠN BÈ BẢO THẾ NHƯNG 
TÔI vẫn cười và lại lôi quá khứ hào hùng của AC MILAN. TÔI  là một người lãng mạn và chỉ biết sống hoài niệm như chính nó..TÔI cũng có mối tình đâu tan vỡ và vẫn giữ mãi hoài niệm..Và đối với AC MILAN cũng vậy Một mối lương duyên khi TÔI  biết và yêu bóng đá..

Kinh nghiệm cá độ bóng đá hiệu quả

Đôi khi bạn sẽ tự hỏi làm thế nào mà dân cá cược bóng chuyên nghiệp có thể biến cá cược trở thành nguồn thu nhập chính của họ? Làm thế nào để có thể soi kèo như những chuyên gia bóng thực thụ, sau đây là bật mí về bí kíp bí truyền ba đời về cá độ bóng đá hiệu quả, theo tiết lộ của một chuyên gia cá cược mà Happyluke tổng hợp được để chia sẻ thông tin cho bạn đọc.

Kinh nghiệm cá độ bóng đá hiệu quả

Óc nhạy bén của dân cược chuyên nghiệp được tập luyện từ rất sớm vì thế họ có được một trực quan rất tốt đối với các trận bóng, trực quan có được này giúp họ tính toán và dự đoán chính xác kết bóng đến hơn 80% hoặc thậm chí nhiều hơn. Bài luyện tập này sẽ bắt đầu bằng việc dự đoán những trận bóng mà mình quan tâm hoặc có đội bóng mà mình yêu thích, việc bắt đầu bằng những trận bóng như vậy rất quan trọng sẽ giúp cho chúng ta luyện được sự tập trung và phân tích được những dữ liệu trong quá khứ cũng như tình hình hiện tại của các đội bóng. Bước tiếp theo là phân tích dữ liệu của các đội bóng trong trận đấu, rất may hiện nay các thông tin phân tích được dễ dàng tìm thấy qua các dữ liệu trên mạng gồm: Bảng xếp hạng, lịch sử đối đầu của 2 đội ( trên sân nhà, trên sân khách), thống kê, tình hình phong độ của đội bóng (HLV, không khí phòng thay đồ, Tài chính), trọng tài trong trận đấu, cầu thủ chủ chốt nào sẽ được tung ra sân trong đội hình, tình hình chấn thương, thẻ đỏ…
Kinh nghiem ca do bong da hieu qua - Bi kip bi truyen 3 doi
Bí quyết tiếp theo dó chính là khả năng phân tích các đội bóng cần được “lưu ý đặc biệt” của dân đặt cược chuyên nghiệp: sự thật các đội bóng gây được nhiều chú ý nhất không phải là những đội nằm đầu bảng hay cuối bảng xếp hạng mà là những đội bóng đứng giữa bảng. Điều này được lý giải như sau: với các đội bóng này thì việc không phải chịu áp lực đạt mục tiêu cao như những đội đầu bảng, nên họ có tâm lý thoải mái và chơi rất tốt, ngoài ra không phải đối mặt với nguy cơ xuống hạng nên họ thường sẽ đánh bại những đội cuối bảng và đầu bảng nhờ tâm lý thoải mái, nhẹ nhàng. Vì vậy đây sẽ là những trận đấu khó đoán mà chúng ta cần phải tránh.
Một điều nữa là cần thận trọng với các đội bóng đang có phong độ ổn định cao (thắng liên tiếp 4 trận liền gần nhất) thường có tỉ lệ cược chấp khá cao, nhưng khi đội bóng này thắng, sau kèo chấp thì lại biến thành thua kèo.
Khả năng xử lý tình huống đặc biệt trong những trận bóng:
Một điều có lẽ chúng nên lưu ý đặc biệt đó là khả năng biến động của các trận đấu có “sự tác động ngầm”, tại sao như vậy đó là các thay đổi ngoạn mục bất ngờ vào những phút cuối trận của các trận đấu lớn, một nguyên nhân có lẽ ít ai biết được đó là là do thị trường biến động khi có quá nhiều tiền cược đổ nghiêng về một một bên, nếu không thay đổi đa số các nhà cái lớn sẽ tổn thất nặng nề vì thế kết quả sẽ được tác động, vì vậy một kinh nghiệm đó là nên đặt tiền cược ít vào các trận chung kết cho tỉ lệ kèo dưới thắng (thắng kèo chứ không phải thắng trận).
Các kỹ năng xử lý tình huống khi đặt cược còn có thể được tận dụng để làm thay đổi các ván cược trực tiếp khi không may bị “đổi kèo”, khi đó người chơi cần nhanh chóng đưa ra các gói cược vào những cửa khác để “chữa cháy”, với phương pháp này cần được luyện tập bằng cách tập đặt cược trực tiếp “tập dợt” trong thời gian nhất định để đạt hiệu quả cao nhất, sau khi nắm chắc được 70% xác suất thắng cược là bạn đã thành công!
Trên đây là những bí quyết đặt cược bí truyền được Happyluke tổng hợp từ những tay cược chuyên nghiệp nhất, Hy vọng sẽ đem lại nhiều thông tin cho các bạn, Chúc may mắn!


Friday, October 14, 2011

Andrea Pirlo


Gần 6 tháng từ sau cái đêm 9/7 đầy cảm xúc ấy, giờ đây báo chí đâu đâu cũng chỉ còn nhắc đến Cannavaro. Ba giải thưởng lớn trong năm dành cho một cầu thủ đều thuộc về Cannavaro - thành viên nổi bật nhất của ĐT bóng đá Italia giành chức VĐTG năm 2006. Dường như người ta đã quên rằng: không phải Lippi, không phải Cannavaro, mà chính Pirlo mới là người cầm chiếc chìa khóa của cánh cửa đưa ĐT Italia đến với chiếc Cúp vàng lần thứ 4.


Andrea Pirlo sinh ngày 19 tháng 5 năm 1979 tại thị trấn Flero, Brescia (tỉnh lỵ của vùng Lombardia, miền Bắc Italia) trong một gia đình khá giả. Cha Pirlo là chủ của 2 phân xưởng cơ khí nhưng ông không bao giờ ép buộc anh phải theo nghiệp này, làm nghề kia. Pirlo được tự do quyết định tương lai của mình và bóng đá là sự lựa chọn của anh.


Pirlo và thần tượng của mình sát cánh trong màu áo Brescia mùa bóng 2000-2001



Pirlo yêu Inter Milan và vào mùa bóng 1998-1999, khi anh được đến sân Giuseppe Meaza thi đấu trong màu áo Xanh-Đen, thì đó cũng là lúc ước mơ từ thưở thiếu thời của Pirlo đã trở thành hiện thực. Andrea có trận đấu chính thức đầu tiên trong màu áo đội bóng quê hương – Brescia ở Serie A lúc anh tròn 16 tuổi. Brescia xuống Serie B từ sau mùa bóng 1994-1995 và Pirlo là nhân tố chính giúp họ trở lại Serie A sau mùa bóng 1996 -1997. Nhưng dù cho “cánh én nhỏ” Pirlo đã chao liệng hết mình, đầy cảm hứng và ấn tượng trên bầu trời Calcio xanh thẳm với dáng bay đẹp tựa những vần thơ của “thi si sân cỏ” Roberto Baggio, nhưng cũng không thể nào giữ nổi mùa xuân ở lại Brescia. Kết thúc mùa bóng 1997-1998, Brescia phải xuống Serie B một lần nữa và “cánh én nhỏ” Pirlo với khát khao được bay cao hơn, xa hơn đành ngậm ngùi đến với vùng trời Milan trong màu áo Inter.

Đó là Inter Milan của một thời kỳ điên loạn, các HLV nối đuôi nhau tới Giuseppe Meaza, không biết bao nhiêu cầu thủ được mua về với giá trên trời để... ngồi mài quần trên băng ghế dự bị, và đợi được cho đội bóng khác mượn hoặc bị bán tháo đi. Pirlo không phải là một ngoại lệ. Ở Inter, người ta không biết đặt anh ở vị trí nào trên sân và bố trí lối chơi kiểu gì để phát huy khả năng của Pirlo. Người ta đã quá kỳ vọng vào hình tượng của một Trequartista (tiền đạo lùi, hộ công) trong Andrea khi chứng kiến những pha xử lý bóng kỹ thuật, những pha kiến thiết bóng uyển chuyển mang dáng dấp của Rivera hay Baggio. Thực tế đã chứng minh, Pirlo không phải là mẫu cầu thủ mang áo số 10 cổ điển như Cruyff, Rivera, Platini, Maradona hoặc hiện đại hơn là Baggio, Zidane, Rivaldo. Bởi vì trình độ kỹ thuật cá nhân của anh dù có tinh tế và thuộc hàng khá nhất của bóng đá Ý, nhưng nó chưa đạt đến mức điêu luyện để có thể tạo đột biến một cách thường xuyên trên hàng tấn công. Nói cách khác, Pirlo sẽ chỉ là cái bóng của Del Piero hay Totti ở Serie A và khó lòng chen chân vào ĐT Italia, nếu anh cứ tiếp tục được đặt niềm tin để trở thành một Trequartista xuất sắc. Đấy là không muốn nói Pirlo rồi sẽ lại chìm nghỉm xuống như bao cánh chim non đầy hứa hẹn khác trong môi trường Serie A khắc nghiệt. Quãng thời gian từ năm 1999 đến 2001 là những tháng ngày long đong của Pirlo, khi anh ngược xuôi hết từ Inter sang Reggina theo một hợp đồng cho mượn rồi lại từ Reggina về Inter. Sau đó Pirlo được Brescia mượn trong nửa mùa bóng 2000-2001 trước khi trở lại Inter và đón nhận một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của mình.


Pirlo và Ronaldo (Inter Milan mùa bóng 1998-1999)


Massimo Moratti - chủ tịch Inter khi chứng kiến những thành công của Pirlo với AC Milan, có thể đã tiếc “hùi hụi” vì quyết định bán anh cho đội bóng cùng thành phố sau mùa giải 2000-2001. Nhưng có lẽ ông không cần phải tiếc như thế làm gì vì một lẽ đơn giản, Carlo Ancelotti – một người của AC sẽ không bao giờ là HLV của Inter. Sau khi về dẫn dắt Milan, được ban lãnh đạo đội bóng ủng hộ, Ancelotti đã quyết định thực hiện một kế hoạch dài hơi nhằm khôi phục vị thế của Rossoneri. Và “đổi màu áo” cho Pirlo từ Xanh-Đen sang Đỏ-Đen là một phần trong kế hoạch ấy. Một mùa theo dõi Pirlo đá dự bị cho Rui Costa ở vị trí Trequartista khiến Carlo nảy ra một ý tưởng lạ và đi đến một quyết định, với lực lượng có trong tay, ông cần thực hiện cuộc cách mạng về lối chơi với Pirlo là hạt nhân. Chắc rằng, Pirlo sẽ còn mang ơn Ancelotti rất nhiều bởi vị HLV này chính là “người mẹ” thứ 2 của anh, người đã nhào nặn anh trở thành hiện thân xuất chúng nhất của một kiểu cầu thủ mới trong bóng đá: tiền vệ kiến thiết lối chơi đứng ngay trước hàng hậu vệ.



Ancelotti và cậu học trò cưng


Pirlo là đỉnh thấp nhất trong hàng tiền vệ hình thoi của Milan, thường bao gồm: anh, Gattuso, Seedorf, Rui Costa hoặc sau này là Kaka. Mặc dù Pirlo có thể hình không thuận lợi cho vị trí đánh chặn (cao 1m77 và nặng 68kg), nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất của anh không phải là như thế. Khi Milan tấn công, hình thoi bung ra, bóng bắt đầu từ chân Pirlo phóng sang 2 cánh hoặc chuyền dài lên cho Trequartista và tiền đạo. Các pha phân phối bóng đều được Pirlo bằng kỹ thuật và đặc biệt là nhãn quan chiến thuật tốt, xử lý rất chính xác và nhịp nhàng, luôn ăn khớp với lối di chuyển của đồng đội – điều cực kỳ quan trọng đối với một người có nhiệm vụ tổ chức tấn công. Khi Milan phòng ngự, hình thoi thu lại và Pirlo chính là điểm thắt nút. Lúc ấy, Gattuso hoặc Seedorf với thể lực tốt sẽ co vào giúp cho Pirlo thu hồi bóng. Pirlo không có sức mạnh cơ bắp như David hay Emerson, nhưng với sự tinh tế bẩm sinh, anh biết cách lấy bóng rất gọn gàng và cũng biết phạm lỗi một cách vừa đủ để làm giảm nhịp độ trận đấu khi cần thiết.



Pirlo, Kaladze và Nesta trong lễ ăn mừng vô địch C1 mùa bóng 2002-2003


Không những thế, vào trường hợp Milan vây hãm đối phương, phẩm chất của một Trequartista trong Pirlo cũng được thể hiện rất tốt. Đó là những pha Pirlo qua người “đẹp mắt” ở khu vực trung lộ rồi tung ra đường chuyền sáng tạo cho đồng đội hoặc là tự mình kết thúc. Khả năng sút xa và đặc biệt là tài đá phạt ở đủ các góc của Pirlo cũng thật đáng nể. Hầu hết những pha đá phạt hàng rào, phạt góc, phạt 11m ở Milan hay ĐTQG đều do Pirlo thực hiện. Pirlo là người ghi bàn thắng đầu tiên cho Italia tại WC 2006 vào lưới Ghana từ một cú sút xa, là người đá phạt điểm rơi cho Gilardino và Materazzi đánh đầu tung lưới Mỹ, Pháp... Không ai thi đấu với vai trò của Pirlo lại tỏ ra xuất sắc hơn anh, nói khác đi, vai trò ấy là dành riêng cho Pirlo – người hội tủ đầy đủ những phẩm chất cần thiết để thực hiện nó, cho dù chưa phải là hoàn hảo, dĩ nhiên rồi. Ancelotti từng nói “Không có cầu thủ nào có thể sánh với những phẩm chất Pirlo, trừ một người trong quá khứ, đó là tôi”. Có lẽ Carlo đã hơi bị “thăng hoa” thái quá, bởi đúng là ông từng thi đấu cho Milan ở vị trí mà Pirlo đang nắm giữ, nhưng vai trò kiến thiết lối chơi của ông khi ấy không nổi bật như cậu học trò.



Nesta và Pirlo bên chiếc khiên tượng trưng cho chức VĐQG Italia lần thứ 17



Năm 2003, cuộc cách mạng của Ancelotti đã thăng hoa với chiếc Cúp C1 lần thứ 6 cho Milan nhờ ly cocktail mang tên Pirlo, một sự trộn lẫn thú vị và hiệu quả giữa hộ công với tiền vệ phòng ngự. Nhưng mùa giải 2003-2004, ly cocktail ấy mới thực sự đạt được độ “ngon” và “nồng” nhất. Cuối mùa bóng Milan đoạt scudetto lần thứ 17. Đấy là khi mà bất cứ đội bóng nào đối mặt với Milan cũng phải ngao ngán và run sợ bởi khả năng kiểm soát bóng tuyệt vời, cũng như những miếng đánh vừa quyến rũ, huyền ảo vừa sắc sảo của hàng tiền vệ đội bóng Đỏ-Đen với Pirlo là thủ lĩnh. Hàng tiền vệ con thoi đan bóng như xiếc ở giữa sân rồi khi mà đối phương còn chưa hết ngơ ngác thì Sheva hay Pippo đã có bóng đối mặt với thủ môn của họ. Juve khiếp đảm thua 1-3 trước Milan ngay tại Delle Alpi, Milan giành scudetto lần thứ 17 một cách thuyết phục. Pirlo và Kaka bùng nổ giúp Milan hạ Depotivo 4-1 tại San Siro. Nhưng điểm yếu của Milan đã được bộc lộ từ trận đấu lượt về với chính Deportivo trên sân Riazo, trận thua “không tưởng” đầu tiên của Milan, họ thua trắng 4 bàn và bị loại khỏi C1. Một năm sau, Milan có trận thua “không tưởng” thứ 2 trước Liverpool trong trận CK CLs sau khi dẫn trước 3-0. Pirlo là một trong 3 cầu thủ Milan đá hỏng trong loạt luân lưu.



Pirlo và Dudek trong trận CK C1 2004-2005, chuyên gia 11 m - Pirlo sút hỏng


“Thảm họa Istanbul” vào tháng 5 năm 2005 đấy là nỗi ám ảnh với rất nhiều Rossoneri và khiến họ không ngừng tự vấn rằng: tại sao điều “không tưởng” ấy lại xảy ra với một đội bóng có hàng thủ thuộc hàng cứng nhất châu Âu? Vấn đề không hẳn là nằm ở hàng hậu vệ già nua như người ta vẫn đổ vấy lên, mà nằm ở vị trí của Gattuso và đặc biệt là Pirlo. Bản tính Pirlo hiền lành và thực chất, con người bóng đá của Pirlo vốn thiên về một cầu thủ tấn công hơn phòng ngự. Do vậy mà khi đối thủ vùng lên quyết tử một cách dữ dội và mãnh liệt như Depor hay Pool đã làm, vía “thủ” của Pirlo sẽ bị áp đi, dẫn đến vía “công” cũng không thể áp được đối phương. Pirlo thi đấu vật vờ và dường như biến mất khỏi sân, khiến hàng hậu vệ đứng ngay sau anh do liên tục chịu sức ép, lại không được chia tải từ tuyến trên nên mắc sai lầm là điều tất nhiên, từ đó dẫn đến sự đổ vỡ cả hệ thống. Đây là điểm yếu về tâm lý của Pirlo nói riêng và của Milan nói chung. Milan không phải là một đội bóng có tinh thần thi đấu sắt đá, lạnh lùng như Juve. Thủ lĩnh tinh thần (Maldini) và thủ lĩnh lối chơi (Pirlo) đều tỏ ra quá hiền. Nhưng đó là Milancelotti. Carlo thấm thía điều ấy hơn ai hết. Ông biết đội bóng của mình mạnh yếu thế nào chứ, nhưng khi một ý tưởng đã trở thành chủ đạo trong đường lối của mình rồi thì sẽ rất khó để làm mới, nhất là nó đã từng dẫn đến thành công cho một người cầu toàn như Ancelotti. Cuộc sống vốn không hoàn hảo và bóng đá cũng vậy, được mặt này thì mất điểm kia, có thăng hoa thì có thảm họa. Lối chơi của Milan xoay quanh vị trí “tiền vệ kiến thiết lối chơi đứng trước hàng hậu vệ” của Pirlo là một ví dụ điển hình.



Pirlo trong màu áo U21 Italia



Nếu như vị trí của Pirlo suốt hơn 4 năm qua ở Milan là “không thể thay thế” theo lời của PCT Milan - Adriano Galliani thì tình hình không thuận lợi cho Pirlo như vậy ở ĐTQG. Sau thất bại đầy “ấm ức” ở WC 2002, người ta rất hy vọng Trapattoni sẽ có một sự cách tân đáng kể trong lối chơi của ĐT Italia. Thời điểm ấy, mô hình thi đấu của Milan đang tỏ ra rất hiệu quả, và bộ đôi Pirlo – Gattuso được Trap gọi vào ĐT. Nhưng Trap lại một lần nữa gây ra sự thất vọng khi ông tiếp tục xây dựng một lối chơi quá phụ thuộc vào Totti trong khi với lực lượng của mình, ông có thể tạo nên một sức bật mới cho ĐT áo Thiên Thanh. Xây dựng hàng tiền vệ theo mô hình Milan dựa trên bộ khung là 2 cầu thủ Đỏ-Đen ông gọi vào chẳng hạn. Pirlo không được trọng dụng dưới thời của Trap trong ĐT Italia “lớn”, mặc dù anh là đội trưởng của ĐT U21 đoạt chức VĐ châu Âu năm 2000 và Olympic Italia giành HCB bộ môn bóng đá ở Athen 2004. Tại Euro 2004, sau trận đấu đầu tiên hòa Đan Mạch 0-0 trong bế tắc, Totti bị treo giò, Trapattoni buộc phải có sự thay đổi, Pirlo vào đá chính, Italia khởi sắc hơn nhưng bị Thụy Điển cầm hòa 1-1. Và mặc dù trận cuối thắng Bulgaria 2-1, người Ý vẫn đành phải ngậm ngùi xách va-ly về nước do thua chỉ số phụ.



Euro 2004, một giải đấu thất vọng của ĐT Italia



Trap ra đi và Lippi thế chỗ. May mắn cho ĐT Italia, “lão đầu bạc” nhận thức được tầm quan trọng của Pirlo và ông đã âm thầm xây dựng mô hình hàng tiền vệ theo kiểu Milan, nhằm tạo điều kiện để Pirlo phát huy hết khả năng. Mặc dù Lippi luôn nói Totti là cầu thủ quan trọng nhất của ông, nhưng ai cũng biết “lão đầu bạc” có bao giờ lộ ý đồ của mình cho người khác biết đâu. Những ý tưởng về chiến thuật “thâm nho” nhất của ông bao giờ cũng chỉ thể hiện vào những giờ phút quan trọng nhất. Mặc dù đã thử nghiệm khá nhiều sơ đồ khác nhau cho ĐT Italia trong quá trình chuẩn bị cho WC 2006, nhưng có thể nhận thấy rằng Lippi luôn duy trì một bộ khung cho đội tuyển ở hàng tiền vệ (đặc biệt là từ năm 2005): Pirlo thi đấu thấp nhất và giữ vai trò như ở Milan, hỗ trợ anh vẫn là 2 trong 3 người: Gattuso, De Rossi, Camoranesi; đá dưới hàng tiền đạo là Totti. Khi Pirlo hoặc Totti không thể thi đấu thì Lippi vẫn giữ nguyên mô hình và ý tưởng ấy nhưng lấp cầu thủ khác vào. Điều này sẽ tạo ra một sự nhất quán trong tư duy chiến thuật, sự ổn định về lối chơi của ĐT Italia.



Pirlo bùng nổ ở WC 2006



WC 2006 chính là giải đấu mà Pirlo đã thể hiện rõ nhất vai trò quyết định của mình trong màu áo Thiên Thanh. Hầu hết những đường bóng tấn công của ĐT Italia đều qua chân Pirlo. Với sự hỗ trợ tích cực của các đồng đội ở hàng tiền vệ bên cạnh hàng hậu vệ chắc chắn dưới sự chỉ huy của Cannavaro, Pirlo hoàn toàn rảnh chân điều tiết nhịp độ trận đấu, phân phối bóng cho tuyến trên. Bàn thắng của Grosso vào lưới ĐT Đức chính là minh chứng rõ nhất cho sự thành công của Lippi với ĐT Italia, khi ông đã kiên định xây dựng hệ thống chiến thuật xoay quanh Pirlo. Nhận bóng bật ra sau quả phạt góc của Del Piero, Pirlo dẫn vài nhịp rồi làm động tác giả đẩy bóng ra biên, nhưng thực chất anh ngoặt chân tỉa một đường chuyền vào vòng 16m50 cho Grosso đang đứng đợi, anh này vung chân và 1-0 cho Italia. Nếu Lippi là người hướng dẫn cách tạo chìa khóa thì Pirlo là người hiện thực ý tưởng của Lippi – tạo ra chìa khóa, rồi cầm nó trao cho Grosso để hậu vệ này mở cánh cửa đưa ĐT Italia đến với Cúp vàng. Trong trận CK, một lần nữa vai trò “trao chìa khóa” của Pirlo lại được chứng minh bằng pha đá phạt góc điểm rơi, để Materazzi ghi bàn cân bằng tỉ số 1-1 trước Pháp. “Pirlo là người thủ lĩnh thầm lặng của đội bóng”, lời phát biểu ấy của Lippi đã nói lên tất cả.




Mùa bóng 2006-2007 bắt đầu với Pirlo bằng việc Milan của anh nhận âm 8 điểm do dính líu tới vụ Calciopoli. Cùng với đó là phong độ xuống dốc của cả tập thể đội bóng với khá nhiều cầu thủ lớn tuổi và một vài lý do khách quan khác, đã dẫn đến một hình ảnh Milan tệ hại nhất trong suốt 10 năm qua. Chu kỳ thăng tiến đã kết thúc và bản hành khúc Milan đang chuyển sang những nốt trầm, đó là thực tế. Và người tạo ra chu kỳ thăng tiến cho Milan cách đây hơn 5 năm – Ancelotti sẽ ra đi, muộn nhất là sau mùa bóng này. Vấn đề đó có lẽ không cần phải bàn cãi nữa, nhưng câu hỏi đặt ra là: Milan sẽ thi đấu với hệ thống chiến thuật gì trong thời kỳ mới, và vai trò của Pirlo như thế nào trong hệ thống ấy? Milancelotti lấy Pirlo làm linh hồn, Carlo ra đi, HLV mới sẽ đến với ý tưởng mới và có lẽ sẽ có linh hồn khác cho đội bóng. Bản thân người viết vẫn rất hy vọng Lippi đến với Milan và khi ấy, Pirlo vẫn sẽ là linh hồn của đội bóng. Pirlo mới 27 tuổi và anh đã ký hợp đồng với Milan đến năm 2011, thật là quá phí khi buộc anh phải rời xa vai trò đặc biệt để chuyển sang một vai trò khác ở Milan. Nếu Kaka đến Real thì rất có khả năng Pirlo sẽ lại là trở về là một Trequartista...




Gạt qua một bên những điều phiền muộn của một mùa bóng u ám, Pirlo mới đón nhận một tin vui từ người vợ Deborah. Chị đã mang đến bé con thứ 2 cho anh, bé Angela. Xin chúc gia đình của Pirlo luôn hạnh phúc và chúc cho Milan sang năm mới sẽ lại tìm được con đường cho một chu kỳ thành công mới. Và trên con đường ấy sẽ không vắng bóng của Andrea Pirlo, "ly cocktail bóng đá độc nhất vô nhị".