Showing posts with label GÓC AC MILAN. Show all posts
Showing posts with label GÓC AC MILAN. Show all posts

Alessandro Nesta tròn 40 tuổi: Trung vệ lãng tử cuối cùng

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 40 của Alessandro Nesta, một trong những hậu vệ có phong cách chơi bóng hào hoa, nâng tầm phòng ngự lên thành nghệ thuật cuối cùng của bóng đá hiện đại.

TỪ TÀI NĂNG TRẺ SUÝT GIA NHẬP… ROMA

Alessandro Nesta là em út trong gia đình có 3 anh chị em. Mặc dù Fernando Nesta và Katia Nesta đều thích bóng đá nhưng không ai giỏi như cậu em út Alessandro. Phát hiện ra khả năng thiên bẩm của con trai, năm Alessandro lên 6 tuổi, ông bố Giuseppo đã dẫn đến cậu quý tử tới trường Cinecitta, nơi dành cho những cậu bé có năng khiếu bóng đá tại thủ đô Rome. Đến năm 1985, bước ngoặt lớn trong cuộc đời cầu thủ sau này của Nesta đã đến. 

Francesco Rocca, tuyển trạch viên chuyên phụ trách phát hiện và đào tạo cầu thủ trẻ của học viện bóng đá AS Roma, tình cờ đến xem đội tuyển của trường Cinecitta chơi bóng ở một giải trẻ. Tại đây, ông đã nhìn ra tài năng của Nesta. Ngay lập tức, Rocca gặp gỡ thuyết phục ông Giuseppo để con trai gia nhập lò Roma. Nhưng Rocca không biết rằng ông Giuseppo, khi đó đang là công nhân của hãng xe lửa Nuovo Salario, lại là một fan Lazio máu lửa. Lẽ dĩ nhiên, Giuseppo không đời nào để con mình đến Roma. 

ĐẾN TRUNG VỆ LÃNG TỬ NHẤT THẾ GIỚI…

Sau 9 năm được đào tạo tại Lazio, ngày 13/03/1994, một bước ngoặt nữa trong sự nghiệp đến với Nesta . Phút 78 trận đấu giữa Udinese và Lazio, anh được HLV Zeman tung vào sân thay Casiraghi. Đó là màn ra mắt của Nesta tại Serie A. Và đó cũng là ngày bóng đá thế giới chào đón một ngôi sao sau này làm thay đổi định kiến về những hậu vệ Italia. 

Nesta trưởng thành cùng giai thoại làm gãy chân Paul Gascoigne trong một buổi tập của Lazio năm 1994. Nhưng anh không phải mẫu hậu vệ dữ tợn như thế. Nói đến Nesta, người ta nghĩ đến một ngôi sao đẹp từ ngoại hình đến phong cách chơi bóng. Mái tóc dài, đôi mắt sâu, cùng kiểu vuốt tóc lãng tử, Nesta giống một ngôi sao điện ảnh, hay một quý ông lịch thiệp, hơn là một trung vệ chơi bóng tại Serie A. Lối chơi cũng như chính bề ngoài của anh vậy. Trên sân cỏ, Nesta mạnh mẽ nhưng hào hoa, quyết liệt nhưng chính xác. Nói về anh, tờ La Gazzetta dello Sport từng nhận xét: “Cả một ngọn núi lửa ẩn sâu trong bóng dáng một thiên thần”. 

Đã ai quên cú bay người xoạc chân rồi cướp bóng ngay trong chân Wiltord ở trận chung kết EURO 2000? Nói vậy hơi xa xôi, mới cách đây 2 năm thôi, trong trận hòa 2-2 của Milan trước Barca tại vòng bảng Champions League 2011/12, đã ai quên hình ảnh Messi bất lực đấm tay bùm bụp xuống sân khi bị Nesta đoạt bóng? Từ khi Messi ra mắt, xem ra chưa bao giờ anh bất lực đến thế. Ở tuổi 35, Nesta vẫn đủ sức ngăn chặn “người không thể bị ngăn chặn” Messi . Các Milanista từng có cả câu hát: “Chỉ có phụ nữ mới mang tới sự thăng hoa cho đàn ông. Và chỉ có Alessandro mới cản nổi Messi”.

Với Nesta, phòng ngự, xoạc bóng hay tất cả những kỹ năng mà một hậu vệ phải có, anh đều có. Thậm chí, anh nâng tầm nó lên nghệ thuật, mà thứ nghệ thuật đó chỉ mình anh sở hữu. Nó như một tuyệt kỹ bị thất truyền. Anh là lịch sử của nghệ thuật phòng ngự. 

… VÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA GIA ĐÌNH

Ngoài sân cỏ, Alessandro là người đàn ông của gia đình. Người ta không bao giờ thấy anh đi bar, hút thuốc lá, uống nhiều rượu. Người ta cũng hiếm khi thấy Nesta lên báo nói về điều gì, ngay cả khi VĐTG 2006 hay vô địch Champions League 2007. Thậm chí, trong 6 năm cuối sự nghiệp của Nesta, người ta cũng chỉ thấy anh 2 lần dành thời gian cho các buổi phỏng vấn, tất cả đều trên La Gazzetta dello Sport. Lần đầu tiên là khi anh phải sang Mỹ điều trị chấn thương lưng đầu năm 2007. Lần thứ 2 là khi anh chia tay Milan để sang Mỹ. 

Sự giản dị, chân thật cũng là điều Nesta luôn bộc lộ. Năm 2007, Nestatừng thừa nhận đã gặp huyền thoại Uruguay, Francescoli ở Miami nhưng lại không nhận ra. Chính điều này khiến anh ray rứt mãi về sau này. Thậm chí, khi được hỏi về thần tượng, anh nói rằng mình thần tượng Chamot, hậu vệ người Argentina cùng chơi bóng với anh tại Lazio và sau này ở Milan. Hiếm có ngôi sao nào bình dị như vậy. 

Năm 2007, sau 9 năm yêu đương, anh tổ chức lễ cưới với Gabriela Pagnozzi. Bây giờ, gia đình nhỏ của Nesta đón thêm 2 thành viên, cô công chúa Sofia (7 tuổi) và cậu con trai Tommaso (5 tuổi). Chính Nesta thừa nhận: “Họ là động lực sống của tôi”. Nesta là con người như thế, mẫu mực cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Nhìn Nesta, Milanista thấy một phần bản thân mình trong đó, hoặc họ coi đó là hình mẫu để hướng tới. 

Cũng biết sớm muộn gì Nesta cũng phải dừng cuộc phiêu lưu, nhưng ngày anh tuyên bố từ giã sự nghiệp, thế giới Milan hụt hẫng. Hụt hẫng vì không được chứng kiến giờ phút cuối cùng của anh trên sân cỏ sau gần 20 năm dõi theo từng bước chạy của anh. Hụt hẫng vì không biết đến bao giờ thế giới mới có một Nesta thứ 2.

Tạm biệt anh, Alessandro Nesta, chàng lãng tử cuối cùng!

MINH VIỆT


Tạm biệt Nesta và thế hệ Old Trafford 2003

Lịch sử calcio và Milan có lẽ sẽ thay đổi mãi mãi nếu không có ngày 31/8/2002 ấy, khi Milan gây bất ngờ cho tất cả bằng tuyên bố đã có trung vệ của Lazio vào ngày cuối cùng của thị trường chuyển nhượng.
Ở Milano, các milanista hoan hỉ. Ở Roma, người hâm mộ Lazio giận dữ điên cuồng và đòi “lấy đầu” chủ tịch Cragnotti. Trên toàn nước Ý, người ta phẫn nộ, bởi tin rằng Berlusconi đã bỏ ra 30 triệu euro không chỉ để làm cho Milan mạnh hơn tất cả, mà còn mua lấy thanh danh mình trong hoàn cảnh sa sút về hình ảnh chính trị. Ngay cả Rivera, huyền thoại của Milan, cũng tuyên bố, đấy là con số điên rồ làm tan nát thị trường chuyển nhượng nước Ý lúc đó đang có xu hướng quá nóng và FIGC cần phải ngăn chặn tham vọng của Berlusconi lại. Sự giận dữ là có thể hiểu được: một ngày trước khi thị trường đóng cửa, chính ông chủ của Milan đã tuyên bố “cái giá của Nesta quá đắt và Milan sẽ không mua anh”.

Nhưng lịch sử đã chứng minh, rằng cái tiếng “lừa dối” mà Berlusconi phải chịu ấy thực ra chẳng đáng là bao so với những gì mà người trung vệ trẻ và đẹp lãng mạn đúng kiểu Địa Trung Hải ấy đã làm được với Milan, cùng với một thế hệ mà Ancelotti đã xây nên và đã đi qua 10 năm lịch sử của Milan từ đó cho đến giờ. Danh sách ngày càng ít đi, sau sự ra đi dần dần theo tháng năm của các ngôi sao, từ Rui Costa cho đến Stam, Shevchenko, Kaka, Costacurta, Dida rồi Maldini, và mới hè 2011, là Pirlo, người đã 10 năm cùng phòng với Nesta ở Milanello và các chuyến thi đấu xa (người ta bảo, ngày mà Pirlo chuyển đồ khỏi Milanello, Nesta bần thần suốt một ngày).

Những người hùng khác vẫn còn chiến đấu, nhưng theo kiểu part-time vì què quặt. Ambrosini đeo băng đội trưởng nhưng ngồi ngoài sân nhiều hơn thi đấu. Gattuso trải qua một mùa bóng kì quặc. Seedorf cãi cọ với Allegri và bị thanh trừng, trong khi Inzaghi chỉ có một nguyện ước nhỏ nhoi duy nhất mà không thể thành hiện thực: đá trên 30 phút mỗi lần vào sân. Kaladze thì đang vật lộn chống xuống hạng ở Genoa và bất lực trong việc ngăn Genoa trở thành đội để lọt lưới nhiều nhất giải. Một thế hệ (trừ Kaka, lúc ấy chưa đến) đã đăng quang ở Old Trafford trong trận chung kết Champions League 2003 đã tan rã dần dần như thế, năm này qua năm khác, và các tifosi, vẫn nhớ nhung cái thủa Milan Ancelotti coi khinh các đối thủ trên đất châu Âu, tiếc nuối cái chất Milan hào hoa nhưng mạnh mẽ ngày đó, khi tiếp tục chứng kiến Nesta và tiếp đó Seedorf, Inzaghi, từng người một, ra đi trong cùng một ngày, ở San Siro, Chủ nhật này.

Với Allegri, Milan phải khác, và cuộc chuyển giao thế hệ phải diễn ra. Các milanista đừng trách ông và Milan điều gì. Những gì diễn ra là hoàn toàn logic. Cần phải xây dựng lại bộ khung của Milan từ những người mới, trẻ trung và khao khát hơn, cho một chu kì thắng lợi mới, giải thoát các milanista khỏi việc tiếp tục sống trong hoài niệm. Dù rằng, tất cả đều hiểu rằng vắng Nesta và những người như anh, calcio giờ ngày đang trở nên nghèo đi.

Tạm biệt và cám ơn vì tất cả (ngày Milan chia tay đội cận vệ già )

Đúng là Inzaghi là ông vua của đêm, người đi vào huyền thoại bằng cách sống trên lằn ranh mong manh của việt vị và không việt vị. Đúng là Nesta khi đá cặp với Maldini (và sau này, Silva) là hiện thân của cái đẹp trong phòng ngự. Đúng là Seedorf đã cùng Milan chiến thắng nhờ cái đầu và đôi chân anh. Đúng là Gattuso đã luôn gầm gừ và trở thành một phần linh hồn chiến đấu như quỷ dữ của đội bóng. Nhưng họ không phải là những người không có tuổi. Inzaghi đã 38 tuổi (299 trận, 125 bàn, từ 2001), Zambrotta cũng 35 (106 trận, 2 bàn, từ 2008), cả Nesta (325 trận, 10 bàn, từ 2002) và Seedorf (461 trận, 62 bàn, từ 2002) cũng đã 36 tuổi. Người trẻ nhất trong nhóm này là Gattuso cũng đã 34 (467 trận, 11 bàn, từ 1999). Tuổi tác không chờ họ nữa, và trong những năm qua, dù vẫn đóng góp kinh nghiệm và động lực của họ cho đội, thì bản thân họ cũng trở thành gánh nặng về lương bổng, về tuổi tác và ngăn cản một quá trình trẻ hóa. Milan đã chọn con đường là để họ ra đi một cách nhẹ nhàng nhất có thể (dĩ nhiên, họ vẫn trách Milan). Milan cần phải thay máu. Họ đã và đang làm. Bấu víu vào quá khứ thành công có lẽ sẽ là một sai lầm. Hãy ủng hộ Milan trên con đường mà lẽ ra họ phải làm từ sau năm 2007 rồi mới phải. Với các ngôi sao, điều duy nhất có thể nói: Tạm biệt và cám ơn các anh vì tất cả. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên các anh.

Từng người một rời khỏi ngôi nhà Milan mà họ đã từng sống một cách hạnh phúc trong đó, để đến những chân trời mới, để lại phía sau những nhớ nhung sầu muộn và bao tiếc nuối cho những người đã yêu mến họ tận đáy lòng. Yêu như yêu anh em trong nhà, như người tình không phải trong giấc mộng, mà là ở đời thực, vì họ có thể nhìn thấy, cảm thấy và thậm chí chạm vào người những thần tượng rất đỗi đời thường và gần gụi biết bao. Chưa bao giờ các milanista chứng kiến một cuộc ra đi với số lượng lớn đến thế. Nesta, Gattuso, Seedorf, Inzaghi và Zambrotta cùng lúc, sau khi chứng kiến Pirlo từ giã vào hè 2011, hai năm sau ngày Maldini, Kaka và Ancelotti cùng rời bỏ San Siro. Một kỉ nguyên kéo dài 10 năm đã kết thúc, 10 năm tính từ ngày Ancelotti kéo Pirlo xuống chơi vị trí hiện tại để rồi từ đó sinh ra một Milan bất tử. Thật khó có thể tưởng tượng được một Milan không có họ, những người không phải là một phần của đội bóng mà là cả một đội bóng, những người anh hùng.

Khi trong các tifosi bắt đầu nghĩ đến việc từ mùa tới, sẽ không còn được thấy những người ấy từ đường hầm tiến ra San Siro cho mỗi trận đấu sân nhà nữa, thì cũng trái tim họ bắt đầu tràn ngập trong lòng nỗi hoài niệm. Họ thì thào với nhau: “Cậu có nhớ lần đầu của Nesta là thế nào không?”, hay “Bàn thắng đẹp tuyệt vời ấy của Seedorf được ghi ở trận….”, hoặc “Cậu còn nhớ gương mặt của Pippo lúc anh ghi bàn thắng trận gặp….?”. Hoài niệm, khi đã trở thành một hội chứng ngày càng trở nên nặng nề trong những năm tháng calcio không còn chói sáng như trước, đang khiến cho trong mắt của các milanista những hình ảnh đẹp đẽ của những lần đăng quang với các Scudetto, các Champions League và những chiến thắng lẫy lừng khác trong ngần ấy năm.

Ba cột mốc lớn đã gắn bó với họ và cả một thế hệ milanista, 2003, 2005 và 2007. 2003, bởi đó là sự bắt đầu của một hành trình chiến thắng, từ trận chung kết Champions League thắng lợi ở Old Trafford. 2005, bởi đó là một thất bại nặng nề đã đi vào lịch sử, trong cái năm mà bây giờ nhìn lại, tất cả phải thừa nhận đấy là thời điểm Milan mạnh nhất trong những năm tháng Ancelotti. 2007, bởi đó là thắng lợi mà trước đó không một ai trong các tifosi chờ đợi trong mùa bóng mà Milan chịu hậu quả nặng nề từ vụ Calciopoli, nhưng họ, những người hùng, thì tin tưởng, và chiến đấu đến cùng, cho đến khi đánh bại Liverpool ở Athens, và sau nữa, hạ Boca ở trận chung kết World Cup cho các CLB (Nesta thậm chí còn ghi 1 bàn ở đó).

Ngày giã từ sân cỏ, Maldini bảo rằng, kỉ nguyên ấy được xây dựng trên nền của “tinh thần đồng đội” hơn là tài năng của các cá nhân xuất chúng. Họ, cùng với những người hùng còn lại, đã làm nên Milan để hàng triệu người mến yêu. Hôm nay, San Siro sẽ reo vang tên họ. Sẽ có những tifosi khóc. Sẽ có những băng rôn phấp phới trên khán đài để tôn vinh họ như những bậc thánh. Người ta yêu họ hết mực và tiếc nuối họ ra đi một phần cũng vì đã nhìn thấy những gì phía trước rất mờ mịt. Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác mất phương hướng này. Bây giờ, khi San Siro đã vắng bóng tất cả (còn lại Ambrosini lẻ loi), họ biết bấu víu vào ai để cùng Milan quay lại vinh quang. Ibra, người chưa từng biết đến những cuộc ăn mừng điên rồ theo cách của SuperPippo?

Dejan Savicevic - Người Nam Tư trầm lặng.


Mùa bóng 1995/1996, chàng hoàng tử của nước Ý, Roberto Baggio gia nhập AC Milan là một sự kiện nổi bật nhất của Serie A. Lúc đó, báo chí, các CĐV Milan nói riêng và giới hâm mộ bóng đá Ý nói chung theo dõi rất sát sự kiện này. Câu hỏi được đặt ra là Baggio đến San Siro và sẽ khoác áo số 10? Dejan Savicevic sẽ phải nhường chiếc áo đấu số 10 cho Baggio? Bởi vì, chỉ có ai khoác áo số 10 ở Milan thì người đó mới thực sự là thủ lĩnh. Nhưng rốt cuộc thì người khoác áo số 10 của Milan vẫn là Savicevic còn Baggio đành ngậm ngùi đeo chiếc áo số 18 xa lạ. Điều này khẳng định vị thế số 1 của chàng trai tài hoa người Nam Tư ở Milan (thời điểm đó còn gọi là Nam Tư vì đất nước này chưa bị chia cắt vì những cuộc chiến tranh sắc tộc).
Ngược lại dòng thời gian, sau vòng chung kết Cúp thế giới Italia 90, bóng đá châu Âu lại đổ dồn vào đấu trường cúp C1, nơi danh giá nhất và thể hiện đẳng cấp của một CLB bóng đá. Lúc đó, AC Milan đang là nhà ĐKVĐ với bộ ba Hà Lan bay nổi tiếng Gullit - Van Basten - Rijkaard đang làm mưa làm gió ở Serie A lẫn châu Âu, nhưng thời điểm đó có một bộ ba khác mới thực sự nổi tiếng hơn ở đấu trước C1 này, đó chính là bộ ba người Nam Tư: Savicevic - Pancev - Prosinecki. Mùa bóng 1990/1991 đã ghi đậm dấu ấn của CLB lừng danh Red Star Belgrade, cái nôi sản sinh ra những tài năng kiệt xuất của đất nước Nam Tư. Cuộc siêu trình diễn của Red Star trước Bayern Munich ở vòng bán kết cúp C1 mà trong đó Savicevic đã ghi bàn thắng giúp "Sao đỏ" lọt vào trận chung kết gặp đội bóng của Pháp, Marseille, đội bóng đã loại ... Milan ở vòng tứ kết. Với sức mạnh của nhà tài trợ Adidas và các dành ngôi sao sáng chói như J.Papin. A.Pele, Deschamp,...OM là ứng cử viên số 1 nhưng Red Star mới là người đoạt cúp sau chiến thắng ở loạt đá luân lưu 11m. Red Star là nhà vua của châu Âu và Savicevic - Pancev - Prosinecki được xem như là những cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu.


Cũng như bao CLB Đông Âu khác, sự khó khăn tài chính là nguyên nhân khiến họ gặp phải nạn chảy máu các tài năng và Red Star không phải là trường hợp ngoại lệ. Sau thành công ở cúp C1, bộ ba tài năng Savicevic - Pancev - Prosinecki đã ra đi và đích đến của họ là những CLB khổng lồ của châu Âu. Nhưng trong bộ "trio" này, chỉ có Savicevic là thành công nhất. Không giống như 2 người bạn của mình: Pancev mất hút ở Inter, Prosinecki vật lộn ở Real Madrid nhưng Savicevic thì trở thành biểu tượng của Milan cho đến khi anh từ giã sân cỏ.

Đến Milan vào mùa bóng 1991/1992 với cái giá 11,5 triệu bảng Anh, nhưng do sự hiện diện của bộ ba Hà Lan ở San Siro nên Savicevic trải qua hầu hết thời gian ở hai mùa bóng đầu tiên trên băng ghế dự bị. Ấn tượng lớn nhất của Savicevic chính là trận Milan loại Porto ở bán kết Champions League 1993, ở trận đấu này Savicevic đã chơi một trận được đánh giá là "super game". Tuy nhiên, Milan mùa bóng đó đã thất bại ở trận chung kết Champions League trước OM (0-1). Sau thất bại này, bộ ba Hà Lan rời San Siro và đó chính là thời điểm lên ngôi của một ông vua mới: Savicevic với chiếc áo số 10 mà Gullit để lại.


Mùa bóng 1993/1994 là một mùa bóng đỉnh cao nhất trong sự nghiệp của Savicevic ở Milan. Giúp Milan đoạt Scudetto và dẫn dắt Milan lọt vào trận chung kết Champions League. Đối đấu với một Barcelona hùng mạnh với bộ đôi tấn công khủng khiếp Stoichkov - Romario, Milan được đánh giá là lép vế hơn khi vắng mặt hai siêu hậu vệ Baresi và Costacurta. Nhưng sự xuất sắc của Savicevic đã che mờ tất cả. Chuyền bóng cho Massaro giúp Milan mở tỷ số, sau đó tự mình ấn định chiến thắng hoành tráng 4-0 bằng pha lốp bóng tinh tế qua đầu thủ môn huyền thoại Zubizarreta. Một chiếng thắng vang dội nhất trong lịch sử của Milan ở đấu trường châu Âu và nó gắn liền với tên tuổi của Savicevic.

Mùa bóng 1994/1995 tiếp theo, Savicevic vẫn giữ vững phong độ tiếp tục giúp Milan loạt vào trận chung kết Champions League lần thứ 3 liên tiếp nhưng anh đã gặp một chấn thương trước trận đấu 1 ngày đã khiến Milan thất thủ 0-1 trước Ajax. Điều an ủi cho anh là đã giúp Milan chiến thắng Scudetto trong mùa bóng 1995/1996 bằng những bàn thắng quyết định cùng vô số đường chuyền và những pha bóng huyền ảo của mình. Đây là chiến thắng lớn cuối cùng trong sự nghiệp của anh tại San Siro. Tài hoa nhưng luôn vật lộn với những chấn thương đã khiến cho Savicevic gặp rất nhiều khó khăn trong thi đấu để rồi phải giã từ sự nghiệp khi mùa bóng 1996/1997, khi nó Milan đứng ở vị trí thứ ... 11.



Luôn luôn thi đấu hết mình vì Milan, và sống rất kín tiếng nhưng Savicevic lại không được lòng HLV Fabio Capello cho dù anh là thủ lĩnh trên sân đấu. Nếu không có sự can thiệp quyết liệt của chủ tịch Silvio Berlusconi, fan hâm mộ số 1 của cầu thủ Nam Tư này thì Savicevic còn ngồi trên băng ghế dự bị dài dài. Với biệt tài điều khiển trái bóng như một nhà ảo thuật, Savicevic được chính Berlusconi đặt cho biệt danh Il Genio (The Genius - Thiên tài) như là một sự công nhận tuyệt đối của người đứng đầu Milan về tài năng xuất chúng của anh. Ngoài ra, trong thập niên 90, Savicevic chính là đề tài để giới truyền thông Italia so sánh anh với Baggio và Zola, hai cầu thủ xuất sắc nhất của Ý nhưng đối với Savicevic đó không phải là mối bận tâm của anh vì những gì anh thể hiện đã nói lên tất cả.

Chỉ 5 mùa bóng ở Milan, có thể đó là thời gian không nhiều cho một huyền thoại ở San Siro nhưng những gì mà Savicevic đóng góp cho Milan thật vĩ đại và anh xứng đáng đứng trong hàng ngũ Top 10 cầu thủ vĩ đại nhất cùng với Baresi, Maldini, Rivera, Gullit, Van Basten,... của Milan trong hơn 100 năm lịch sử của CLB.

Written by Kaka22.

Nước mắt kẻ hào hoa

Posted Image
Add caption
Milan rồi Juve, Lombardia rồi đến Piemonte khoảng cách giữa 2 vùng chỉ là hơn 100 km tính bằng 2 giờ đồng hồ di chuyển - xét về khoảng cách địa lí nó không hề xa, một Milanista hay một Juventini muốn xem đội nhà thi đấu chỉ việc mất 18 euro đi tàu điên ngầm.Nhưng …… nó đã xa hơn nhiều kể từ một ngày cuối tháng 5 , trái tim của các Milanista đã cảm thấy điều đó ….

Một ngày cuối tháng 5, trong cái khoảnh khắc mà các cầu thủ Milan ăn mừng Scudetto thứ 18 trong lịch sử khi hạ đo ván Cagliari 4-1 ở sân San Siro có một người lầm lũi bước đi ở phía ngoài đường pitch. Andrea, anh không vui ? không hề ,không vui sao đượckhi đã rất lâu rồi Milan mới có Scudetto,chỉ có điều … niềm vui của anh thầm lặng như chính cái cách anh chơi bóng trên sân, không phô trương mà thầm lặng cống hiến. 10 năm ở Milan, anh đã cống hiến hết mình, anh đã từng là bộ óc của Milan, anh cùng các đồng đội đã trải qua rất nhiều cảm xúc – từ ông vua trên ngai vàng đến kẻ bại trận trong xót xa. Hẳn những ai yêu cái đẹp đều công nhận rằng : Pirlo sinh ra để trở thành nghệ sĩ sân cỏ, anh chỉ là người cầm bút vẽ những đường nền, và đồng đội của anh tô điểm bức tranh đó,không cần nói quá nhiều về anh.mà hãy nhìn vào những gì anh thể hiện trên sân. Tôi đã từng nghe có ai đó nói : Khi Kaka’ ở Milan anh là trái tim của đội bóng, còn Pirlo là bộ óc.Trái tim thì có thể thay thế, còn bộ óc thì không ? 




nước mắt của kẻ hào hoa 

Nhưng thời thế đã đổi thay, ngài Thủ tướng đáng kính bỗng dưng cảm thấy hụt hẫng và không còn yêu cái đẹp như thủa nào, ông cần 1 danh hiệu của Milan để khỏa lấp đi scandal của mình trên các mặt báo và cuối cùng cái phao cứu sinh của ông đã đến, người đó không ai khác là Massimiliano Allegri – người mà theo ông là đến để giúp Milan gặt hái những danh hiệu. Và câu chuyện lại tiếp tục ….

Khi mà trên các trang tin của các tờ báo hàng đầu Italia giật tittle rằng : Pirlo ra đi, Pirlo Juve hay đại loại là Pirlo sẽ rời Milan ? với một dấu hỏi to đùng lúc đó các Milanista mới cảm nhận được thế nào là sự lolắng.Họ hiểu rằng mất Pirlo Milan sẽ mất đi cái đẹp, mất đi sự hào hoa tinh tế - điều mà hàng trăm năm qua Milan đã giữ và coi nó là bản sắc riêng của mình.Họ cố gắng đánh lừa cái cảm giác của mình bằng cách tin rằng Andrea không ra đi.Nhưng sự thật là gì ? 

Cái ngày Milan vô địch Serie A, cái ngày mà toàn thể Milanista mong muốn nhất sau 7 năm là đội bóng con cưng của họ nâng cao Scudetto thứ 18 ấy, lại là ngày cảm xúc họ lẫn lộn. Pirlo đã vẫy tay tạm biệt các Milanista người đã luôn theo sát anh khi anh còn là 1 Rossoneri và ở phía xa ống kính chĩa vào gương mặt anh, anh đã khóc, khóc vì anh sẽ phải tập dần với một cuộc sống mới không có các Milanista, khóc vì anh sẽ xa người bạn thân Nesta sau 10 năm gắn bó, khóc vì những năm tháng anh cống hiến cho Milan ….

Anh sẽ đến Vivono ở Torino sẽ xa rời Milanello, anh sẽ không còn được nghe bản nhạc Inno Milan ngày nào nữa…..

Canavaro giấc mơ có thật của tôi

Khi gõ những dòng này, tay tôi cũng đang run run. Mấy ngày hôm nay đối với tôi thật sự như một giấc mơ. Và giờ tôi cũng không biết mình đã tỉnh chưa. Ao ước cả đời tôi là được nhìn các anh, dù chỉ một lần. Những con người mà tôi đã dõi theo, và đã đặt trọn tình yêu đó. Tôi yêu Azzurri từ khi nào, chính tôi cũng không biết đươc. Chỉ nhớ rằng cái thời tôi còn chưa biết một đội bóng thì có bao nhiêu người, tôi đã bị cái màu xanh thiên thanh đặc biệt ấy cuốn hút. Yêu Azzurri như chính cái tên của họ,cái màu xanh thiên thanh mặn mà ấy.Yêu Azzurri từ những bước chạy, từ những khuôn mặt nhễ nhãi mồ hôi. Yêu từ những cái tên nghe là lạ: Del piero, Totti, Vieri, Maldini, Pirlo, Cannavaro,… tôi yêu italy như vậy, khi mà tôi vẫn chưa biết có những ai đang thi đấu, chưa biết luật bóng đá là cái j...tình yêu đến thật tự nhiên. Tình yêu của tôi, cứ lớn dần theo từng bước đi của Azzurri. Từ Euro 2000 với nghệ thuật đỉnh cao Catenacio, với sự kết hợp ăn ý nhất mà tôi được chứng kiến: Cannavaro và Nesta, uh, và từ đó tôi yêu anh, như tôi yêu những cầu thủ khác của tuyển Ý. Tình yêu đó cứ lớn dần qua từng nỗi đau, rồi nghẹn ngào vỡ òa với chức vô địch 2006. Tất cả những gì tôi có thể làm để thỏa mãn niềm vui chiến thắng đó, là mua thiệt nhiều báo, thiệt nhiều, để đọc,cắt hình và lưu lại, để tôi được nâng niu chiến thắng đó. Ngắm những bước chạy qua TV, qua youtube, ngắm hình ảnh các anh trong các tạp chí, các clip quảng cáo, mơ, một ngày được tận mắt chứng kiến. 

Và hiện tại thì hơn cả cái giấc mơ nữa, đúng hơn là tôi chưa từng dám mơ như vậy. Nhớ ngày đầu tiên, khi tôi nhận được tin Cannavaro đến VN từ một tifosi, tôi đã không tin vào tai mình: 06/01 anh ý đến SG, là SG đó. Và mình đang ở SG. Háo hức đếm từng ngày, theo dõi từng thông tin mà chỉ vẻn vẹn trong mấy bài báo nội dung giống hệt nhau. Liên lạc, hỏi thăm và kêu gọi các tifosi khác, lúc đó tôi chỉ biết làm như vậy, hoàn toàn vô định, không biết làm sao để được gặp anh, nhìn thấy anh một lần bên ngoài. Rồi thật may mắn, tôi gặp được chị An bên badamgia.com, giống như đang bơi mà có được 1 cái phao. Chị ấy cũng các tifosi khác cũng lên một kế hoạch chào đón anh ý rất hoành tráng. Tham gia cùng các Tifosi ở HCM qua buổi offline chuẩn bị, tôi càng háo hức hơn. 

Rồi 06/01 cũng tới. Dậy từ 5h rưỡi, mà thật ra, cả đêm qua thật là khó ngủ. Tôi cũng mọi người ra sân bay đón từ rất sớm. Được choàng cái khăn, được cầm những tấm hình, được giơ những tấm banner lên, và được sống cũng cái cảm giác hồi hộp nhìn thấy anh bên ngoài, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần được nhìn anh ấy, chỉ cần vậy thôi. Rồi 9h15, chen nhau đứng thật sát hàng rào. Không biết cảm giác đông đúc và chen lấn ra sao nữa, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là lúc nhìn thấy anh ấy qua cái cửa kính, tôi gần như phát điên. Thả tấm banner, thả luôn tấm hình, tôi chỉ biết hét lên và chạy theo. Tôi không biết tôi đang lao vào cái dòng người chật ních không kẽ hở đó. Một đứa nhỏ con như tôi, cứ bị đẩy ra hoài. Chạm được vào tay anh một tý, tôi gần như không còn sức để thở nữa. uh thì cũng không sao, đã nhìn và chạm được tay anh ấy, với tôi, đó là cả giấc mơ. 

Sáng hôm nay, tôi cũng dậy thật sớm. Tôi biết, 3 ngày này với tôi là những j đặc biệt nhất, và tôi không muốn để những khoảnh khắc đặc biệt đó bị phí phạm chút nào, nên tôi cùng 1 tifosi khác, lên sân Thống Nhất. Lần này tôi muốn được nhìn anh chơi bóng, và được xin chữ kí, mơ xong 1 giấc mơ rồi, tôi tham lam với đến cái giấc mơ tiếp theo đấy :)


2 anh em với 1 lá cờ, 1 cái khăn Italia, một cái hình tự làm, và một quyển sổ đầy hình của các cầu thủ Ý mà tôi cất giữ lâu lắm rồi, tôi muốn anh kí cho tôi một chữ lên bức hình chân dung của anh trong tấm sổ đấy. Đến trước cổng SVĐ, lúc tất cả mọi người đều vào rồi, và các CĐV thì phải đi cửa khác. Lúc đó, 2 anh em bọn tôi đã nài nỉ các bác, cho chúng tôi vào, bằng cái cửa mà Cannavaro đã đi. Sau một lúc thì 2 anh em cũng vào được. Vào trong SVĐ rồi, ao ước được nhìn anh rõ hơn một tí đã làm tôi không chịu ngồi trên hàng ghế dành cho CĐV. Tôi nài nỉ, tôi xin các anh bảo vệ, cho chúng tôi được vào trong nhìn cho kĩ, vào chỗ mà các nhà báo đang đứng. Năn nỉ không được, tôi cảm thấy rất sợ. Tôi sợ sẽ không được nhìn anh rõ hơn, không được tận tay đưa cho anh cây bút và quyển sổ. Và tôi khóc. Không hiểu sao tôi lại khóc nữa. Đứng một lúc nữa, có 2 người trong ban tổ chức cho chúng tôi xuống. Vui sướng quá mực, tôi chỉ muốn hét lên thôi. Giơ cái khăn và vẫy vẫy cờ trên đường pitch, thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt anh nhìn vào và cười tươi với chúng tôi, niềm vui sướng cảu tôi tưởng chừng như đã lên đến cực điểm, vẫy tay mạnh hơn, và nhẩm nhẩm theo bài “mùa hè nước Ý “vang lên trên sân TN. 


Lúc anh đi vào và trao áo cho các bé U15, tôi chạy vào để xin chữ kí. Thật là khó vì bảo vệ đứng bên các anh thật nhiều, tôi suýt bị thu cây bút. Rồi lúc anh đi, tôi chỉ biết chạy theo, cố gắng len vào, hét lên “ Fabio, ti amo” . Và, như một giấc mơ, anh ấy nhìn lại, cười thật tươi, nụ cười hiền từ như một vị thần của đất nước ven Địa Trung Hải. Tôi chạy vào ôm lấy anh, thần tượng của lòng tôi, sung sướng nhìn anh kí lên bức hình và lá cờ. Tôi không biết diễn tả cảm xúc này sao nữa, lúc đó tôi bật khóc. Khóc vì quá hạnh phúc, quá sung sướng, khóc vì tôi đang ở trong một giấc mơ tuyệt vời nhất. Tất cả nỗi niềm mong nhớ, trông mong anh từng ngày vỡ òa cùng với niềm vui sướng tột cùng này. Bây giờ, tôi vẫn đang lâng lâng. Tôi chưa tỉnh khỏi cái giấc mơ bất ngờ và hạnh phúc này. Tôi nghe điện thoại, và nhận hàng loạt tin nhắn từ các tifosi ở mọi miền đất nước, từ những người bạn mà không có được cái niềm hạnh phúc này. Tôi muốn chia sẽ với tất cả niềm hạnh phúc mà tôi không dám nghĩ đến này, tôi muốn tất cả mọi người cùng vui với tôi, với một người theo dõi anh và Azzurri qua mọi giai đoạn thăng trầm. 

Đêm nay tôi sẽ không ngủ được, tôi biết chắc chắn như vậy. Tôi may mắn và hạnh phúc hơn quá nhiều Tifosi khác, với tôi, có lẽ đã quá đủ rồi. Ngày mai, tôi lại tiếp tục đi cùng với hành trình của anh, đến NVHTN cùng với hàng trăm tifosi khác. 3 ngày như một giấc mơ, và tôi không muốn tỉnh giấc nữa. Tôi muốn cái khoảnh khắc này kéo dài mãi. Điều đó là không thể, nên tốt nhất bây giờ, hãy cứ cháy hết tình yêu trong tôi với anh đã.
Lê Ngọc Mai

Fernando Redondo : Vẫn còn đó tình yêu!

Serie A đã kết thúc trong một nỗi đau mất mát khi phải đối diện với những cuộc chia tay trong nước mắt, không khí bóng đá ở Calcio như một nốt nhạc trầm lắng, ẩn sâu trong đó là một sự luyến tiếc, một cảm giác hụt hẫng, R.Baggio, G.Signori sẽ mãi mãi chia tay với sân khấu này, Lippi lầm lũi khi phải "Say goodbye" với bà đầm già thành Turin, và còn nhiều nữa những sự ra đi của những cầu thủ bóng đá khác khi kiếm tìm bến đậu mới cho mùa bóng sau. Ngày hôm nay, những Milanista lại hoà chung vào tâm trạng đó, khi phải nói lời tạm biệt với Fernando Redondo, một ngôi sao không may mắn ở San Siro.



Vẫn biết, Sansiro không phải là thiên đường trải đầy hoa hồng cho những ngôi sao khi cập bến thành Milano, đã có rất nhiều những cầu thủ tài năng đã phải chôn vùi sự nghiệp tại đây, hãy nhìn trước kia là Kluivert, I.Ba, C.Zieger...và mùa bóng này là số phận lênh đênh của Rivaldo, người ta sẽ hiểu thế nào là áp lực ở Milan và Calcio, nhưng với riêng trường hợp của Redondo, đó là một sự hối tiếc lớn lao. May mắn đã không ở bên anh khi chỉ hai ngày sau khi chính thức chuyển đến Milan và luyện tập ở Milanello anh đã bị chấn thương, sau khi được bầu là tiền vệ xuất sắc nhất của giải Champions League năm 1999/2000.
Ở thời điểm đó, không có tiền vệ nào xuất sắc hơn anh, nhiều người đã ví anh là một "hoàng đế ở khu vực giữa sân", cầu thủ sinh ngày 6/6/1969, là một biểu tượng của đội bóng hoàng gia Real Madrid và đã khiến nhiều người phải trầm trồ về khả năng làm chủ khu trung tuyến với một kỹ thuật điêu luyện và một kỹ năng lấy bóng tuyệt vời, nhưng khoảng thời gian đó cũng chính là những phút giây chói sáng cuối cùng của anh, chấn thương đã khiến anh phải xa sân cỏ những hai năm trời và mãi chỉ còn là chiếc bóng của chính mình khi khoác áo Milan. Cuộc sống thật nghiệt ngã đối với "The Prince", nhưng anh vẫn vươn lên chiến thắng được số phận, đó là một nghị lực phi thường của tình yêu đối với trái bóng, đó là một chiến thắng của riêng anh, chiến thắng của một trái tim dũng cảm, của một ý chí không bao giờ bị khuất phục trước khó khăn, chừng đó cũng khiến cho những Milanista nói riêng và những cổ động viên bóng đá nói chung cảm phục và tự hào về anh. Tuổi tác và mức độ cạnh tranh của giải đấu đã khiến cho cơ hội của anh ở Milan không có nhiều. Ở vị trí của anh do Andrea Pirlo quá xuất sắc, cho nên trong suốt thời gian ở Milan anh chỉ thi đấu 16 trận ở giải vô địch( tổng cộng thời gian là 791 phút) 11 trận ở Coppa Italia và 6 trận ở Champions League, một bản thành tích khiêm tốn nhưng anh luôn nằm trong trái tim những Rossoneri và các Fan.



Trong cuộc phỏng vấn với Milan Channel anh đã nghẹn ngào phát biểu "Tôi rất tiếc khi phải rời Milan nhưng tôi cần được chơi bóng. Ở độ tuổi của tôi, tôi hiểu rằng mình không còn nhiều năm để thi đấu ở trình độ cao nữa. Tôi đã trình bày lí do của mình với các quan chức của Milan và họ đã hiểu. Tôi muốn gửi đến các Fan lời cảm ơn, những người đã ủng hộ tôi trong suốt những năm qua. Tôi sẽ mãi là Fan của Milan. Tôi vinh dự khi được khoác lên chiếc áo đấu Milan và tự hào là một phần trong gia đình Rossoneri. Một lần nữa tôi xin cảm ơn các Fan cho một mối quan hệ đặc biệt mà tôi đã có với họ, tôi sẽ không bao giờ quên"
Sẽ mãi là vậy phải không Fernando! Milan luôn là gia đình của anh, như một chỗ dựa vững chắc trong thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời của anh. Milan đã không bỏ rơi anh, và ở đó anh đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn để là một người đàn ông thực sự. Dù sắp tới đây anh sẽ chia tay với chiếc áo đỏ-đen huyền thoại này, thì anh vẫn là một phần trong mái ấm ấy, và sẽ mãi là như vậy, sẽ mãi còn đó một tình yêu. Cảm ơn anh vì tất cả, tạm biệt và chúc anh thành công trong thời gian tới. Forza "Prince" Redondo.
Redondo có tên đầy đủ là Fernando Carlos Redondo Neri, anh sinh ngày 6/7/1969 tại Buenos Aires, Argentina. 
Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của anh bắt đầu vào năm 1985 với câu lạc bộ Argentinos Juniors. Trong thời gian từ 1985 - 1990, anh thi đấu tổng cộng 75 trận cho câu lạc bộ này và ghi được 1 bàn thắng. Từ năm 1990 - 1994, anh chuyển sang thi đấu tại Tây Ban Nha cho câu lạc bộ CD Tenerife, trong giai đoạn này anh thi đáu tổng cộng 103 trận và ghi được 8 bàn thắng. Tuy nhiên, giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp của Redondo được gắn với câu lạc bộ Real Madrid, từ năm 1994 - 2000, anh đã thi đấu tổng cộng 155 trận cho Real Madrid và ghi được 4 bàn thắng và dành được 2 Spanish Leagues vào các năm 1995, 1997 và 2 UEFA Champions League vào các năm 1998, 2000 và cầu thủ xuất sắc nhất Champions League vào năm 2000.
Đến năm 2000, anh chuyển sang thi đấu cho CLB AC Milan thân yêu của chúng ta nhưng rất tiếc anh bị một chấn thương rất nặng ngay trong thời gian đầu, do đó trong suốt 4 năm ở AC Milan (2000 - 2004) anh chỉ thi đấu có 16 trận và không ghi đuợc bàn thắng nào. Tuy nhiên anh cũng dành được một UEFA Champions League nữa và một Coppa Italia vào năm 2003. Một điều đáng nói trong giai đoạn này là anh đã tự nguyện không nhận tiền lượng của câu lạc bộ AC Milan trong thời gian bị chấn thương. 
Sự nghiệp thi đấu quốc tế của anh cho đội tuyển Argentina bắt đầu từ năm 1992 đến năm 1999 với 29 trận và 1 bàn thắng. Trong thời gian này anh đã từng bị huấn luyện viên Daniel Passarella bỏ rơi khi không chịu cắt mái tóc dài của mình.

ANCELOTTI THUYỀN TRƯỞNG CỦA NHỮNG THỦY THỦ GIÀ

Mới 45 tuổi nhưng Carlo đã gặt hái được khá nhiều thành công với cương vị HLV, điều mà ông đã không làm được khi còn là một tiền vệ trên sân. Mới góp mặt có 26 lần cho đội tuyển quốc gia, từng chơi ở World Cup 1990 cùng những Donadoni (là HLV Italia từ năm 2006-08), Franco Baresi (Huyền thoại của Milan), Roberto Baggio (Tóc đuôi ngựa thần thánh), và cả học trò bây giờ của ông là Maldini...nhưng Ancelotti chỉ là bóng mờ trên sân cỏ, không có chút dấu ấn nào về ông, thậm chí World Cup 1982 là lần thứ ba Italia vinh danh thì Ancelotti nhảy múa vui mừng ở...băng ghế dự bị. Tuy vậy, khi về CLB, ông chơi tuyệt hay. AC Milan bây giờ có Andrea Pirlo thì hồi ấy AS Roma có Ancelotti, ông đã là đội trưởng, linh hồn của sân Olympico trong suốt một thập kỉ, trước khi chuyển sang chơi cho AC Milan và kết thúc sự nghiệp quần đùi áo số sau 5 năm cống hiến cho Rossoneri.

AS Roma có hai huyền thoại sống lớn lao và vĩ đại không ai khác chính là Carlo Ancelotti và Francesco Totti, cầu thủ hiện vẫn còn thi đấu với phong độ cao nhất. Vì vậy, cũng thật dễ hiểu khi có lần Carlo nói rằng :" Pirlo chơi rất hay ở vị trí của cậu ta, không thể có một tiền vệ thu hồi bóng nào có kỹ thuật tốt bằng cậu ta, ngoại trừ tôi".



Từ Reggina chuyển sang kế tục Marcelo Lippi ở sân Delle Alpi, Carlo là một nỗi thất vọng lớn khi không đáp ứng được tham vọng của Bà đầm già. Chẳng có một danh hiệu lớn nào trong suốt 2 năm làm HLV cho Lão bà, ấy vậy mà Milan vẫn nhìn ra khả năng của ông. Sau khi sa thải Fatih Terim, Milan gấp rút liên lạc với Ancelotti nhằm đưa đội bóng giàu truyền thống bậc nhất thế giới này lấy lại vị thế của mình trên trường quốc tế. Quả nhiên, sau khi về San Siro, vị tân HLV này ngay lập tức lôi kéo Andrea Pirlo (cầu thủ mà ông vẫn tự hào là bản sao của mình), Manuel Rui Costa, Filippo Inzaghi, và đặc biệt là Andriy Shevchenko. Sự tăng cường nhân sự đó mau chóng có kết quả tốt đẹp, Milan đăng quang cup C1 sau loạt luân lưu cân não với Bianconeri ở Old Traford năm 2003. Kể từ thời điểm đó không năm nào Milan chịu dừng bước nếu không vào đến bán kết C1, một kết quả khiến nhiều đại gia phải nhểu nước miếng. Không một cầu thủ nào về San Siro mà không thi đấu đúng với khả năng của mình. Họ tìm thấy ở Carlo một sự tin tưởng tuyệt đối : Anh thi đấu không tốt, không sao, tôi sẽ trao cơ hội cho anh ở một vài trận tiếp theo. Nếu Pirlo không được Carlo để ý đến thì không hiểu bây giờ anh đang phiêu lưu ở nơi nào, nếu Pippo không được Carlo kéo về thì không hiểu anh sẽ chìm trong mâu thuẫn cá nhân với Hoàng tử thành Turin đến bao giờ, nếu Rui Costa không được Carlo để mắt đến thì có lẽ anh đã sang Arập vừa đá vừa đi bộ cùng với người đồng đội Batistuta của mình rồi. Cùng với Ông lão Ferguson và Giáo sư Wenger, thì Ancelotti được đánh giá là HLV có khả năng dùng người đạt hiệu quá cao nhất. Người ta nói rằng ở Milano chưa bao giờ thiếu thủ lĩnh, kể cả khi Sheva ra đi thì Kaka được kỳ vọng là thủ lĩnh mới thậm chí còn tốt hơn những gì Sheva đã làm được. Những tưởng với những gì Kaka đã làm được thì chắc hẳn Milan đã phải bỏ một số tiền khổng lồ để có được sự phục vụ của anh, nhưng không, Carlo đã rất biết săn những tiềm năng khi đưa anh về từ Sao Paolo chỉ với 8.5 triệu bảng, một con số rẻ như cho đối với một tài năng như Kaka. Nếu bây giờ Kaka có ra đi thì có thể coi Carlo đã hoàn thành rất suất sắc nhiệm vụ làm giàu cho CLB, khi mà cái giá của Thiên thần nhỏ là không hề nhỏ trên thị trường chuyển nhượng. 
Năm 2001, khi Ancelotti lên thay Fatih Terim, ít người nghĩ ông sẽ tại vị lâu đến thế. Khi bóng đá ngày càng trở nên khắc nghiệt, không nhiều HLV có thể giữ ghế suốt 7 năm. Trong quãng thời gian dài hơn cả Thế chiến II ấy, vị HLV 49 tuổi đã nếm trải đủ cả ngọt bùi lẫn cay đắng. Ông từng bị Chủ tịch Berlusconi đe dọa sa thải vì áp dụng một chiến thuật quá thiên về phòng ngự, từng thất bại ở cả 2 cuộc đua Scudetto lẫn Champions League chỉ trong vài ngày đầu tháng 5/2005. Mùa trước, lần đầu tiên sau nhiều năm Milan không thể giành vé dự Champions League, và ít người có thể quên trận thua 0-4 trên sân Deportivo tại tứ kết Champions League 2003/04.

Nhưng cũng trong mùa giải 2003/04 ấy, Milan giành một trong những Scudetto đẹp nhất trong lịch sử, với sự thăng hoa của Shevchenko trong sơ đồ cây thông “kiểu Ancelotti”, mà hạt nhân là vị trí tiền vệ điều phối bóng của Pirlo. Sơ đồ ấy đã giúp Ancelotti được coi là một trong những nhà cách mạng về mặt chiến thuật của bóng đá hiện đại, và nó còn đưa Milan đến 2 chức VĐ Champions League nữa vào các năm 2003 và 2007.





Một Scudetto, một Coppa Italia, hai chức vô địch C1 (2003, 2007), 4 lần liên tiếp lọt vào bán kết và ba lần vào chung kết C1 trong vòng 5 năm là một kết quả quá mỹ mãn dành cho một HLV có tuổi đời khá trẻ như ông.
Ancelotti đã từng nhiều lần chống lệnh Berlusconi, trong đó có việc tung ra một đội hình dự bị cho trận gặp Real Madrid năm 2003, khi Milan đã vào vòng sau và ôngi không muốn căng sức đá cho một trận chỉ có ý nghĩa thủ tục. Berlusconi bực tức sau khi chứng kiến Milan thua 1-3. Nhưng mùa ấy, Milan đã đoạt Champions, cứu Ancelotti khỏi cái rìu của ngài chủ tịch. 5 năm đã qua kể từ đó, Berlusconi càng can thiệp sâu hơn nữa vào công việc chuyên môn, nhưng Ancelotti đã từ bỏ chính sách đối đầu sang tuân lệnh (mà trong lòng không phục)
 Rất nhiều Milanista nói vui rằng, dường như Carlo thích hợp với những bộ vest sành điệu và chỉ tay năm ngón hơn là mặc quần đùi áo may ô chạy theo quả bóng. Điều đó đúng mà cũng chưa hẳn là đúng, vì rằng hồi còn trẻ, ông đã chơi giống hệt Pirlo, vậy thì chẳng có lý do gì nói ông đá không thành công, ông chỉ không thành công ở cấp độ tuyển quốc gia mà thôi ! Carlo Ancelotti hiện nay đã được vinh danh là 5 trong số HLV giành chức vô địch trên cương vị HLV và cầu thủ cho cùng một câu lạc bộ ở cup C1.

Alessandro Nesta Nhà Nghệ Thuật Phòng Thủ

Trong thời điểm cách đây một vài năm, cầu thủ hay nhất của Ý ở vị trí  hậu vệ, có lẽ không ai khác ngoài Alessandro Nesta

Đẹp trai, tài năng, trầm tính, Nesta đã từng được coi là một “bức tường” vững chắc, một vị trí không thể thiếu trong hàng phòng ngự của đội tuyển quốc gia Italia và CLB, AC Milan. Chàng hậu vệ tài hoa này đã tạo nên một hình mẫu cho vị trí trung vệ với cách sắp xếp, di chuyển trong trận đấu, sự bọc lót, can thiệp sắc bén, sự chinh xác trong từng đường bóng và tài nghệ dẫn dắt bậc thầy




Ngày 19/3/1976, ở bệnh viện Policlinico Umberto ( Rome), ông Giuseppe Nesta vô cùng hạnh phúc khi đến đón người con trai thứ 3 vừa mới chào đời. Chú bé nặng 4,1 kg, được đặt tên là Alessandro. Là một CĐV “trung thành suốt đời” của S.S.Lazio, tình yêu Lazio của ông Giuseppe đã truyền cả vào 3 cậu con trai, nhất là đứa con út.

Nesta bị tật nhỏ ở lưng, theo lời khuyên của bác sĩ, anh nên tập một môn thể thao nào đó. Và Nesta đã chọn bóng đá. Chiều hàng ngày,cậu bé thường cùng chơi bóng với hai ông anh Fernando, Katia và những người bạn trong phố. Sau đó, khi đã lớn lên một chút, Nesta được bố Giuseppe đưa đến trường bóng đá ở Cinecitta. 8 tuổi, cậu đã chơi trong đội hình chính thức của trường. Khi biết tin Lazio đang tuyển mộ cầu thủ cho đội tuyển trẻ, Giuseppe lập tức nghĩ rằng đây là cơ hội của con trai mình. Thế là ông dắt cậu đến SVĐ San Basilio. Khi đó, sân chật ních người với hơn 300 thí sinh dự thi. Nhưng Nesta đã “biểu diễn” tài năng của mình thật tuyệt vời. Trưởng ban giám khảo Filice Pulici thán phục: “đây quả là một cầu thủ vĩ đại. Đường đi bóng và những cú ngoắt bóng của chú bé quá đẹp, không thể chê trách gì được”. HLV đội trẻ Volgango Patarca thì trầm trồ: “tôi hoàn toàn bị chinh phục trước lối chơi của cẠu. Tôi thích cái dáng ngẩng cao đầu cùng cách dắt bóng rất nhẹ nhàng ấy.”. Ba tuần sau, Nesta được luyện tập trong đội “Torneo Aquilotto”- ĐT đầu tiên cho các cầu thủ mới ở Lazio. 

Ngày 12-3-94, Zdenek Zeman đưa cậu vào danh sách thi đấu với Udinese. Phút 78, Nesta được tung vào sân thay cho Casiraghi bị chấn thương. Mười hai phút ngắn ngủi trên sân, nhưng chàng trai chưa đầy 18 tuổi này đã làm cho HLV thấy hài lòng và chẳng bao giờ để anh ngồi ghế dự bị nữa. Một lần, trên sân tập, Dino Zoff tận  mắt chứng kiến Nesta thể hiện tài năng của mình : Paul Gascoigne có bóng, lao như bay về phía Nesta. Bằng một động tác xoạc bóng rất dũng mãnh và chính xác, quả bóng đã được giữ lại trong chân của Nesta. Gascoigne mất đà, bị hất bay lên phía trước. Một pha truy cản đúng luật và Gascoigne chẳng thể phàn nàn điều gì! Nên nhớ, khi ấy Paul Gascoigne là siêu sao nổi tiếng nhất của bóng đá Anh với kĩ thuật điêu luyện và cũng đầy tiểu xảo. Zoff lên thay Zeman và việc đầu tiên của ông là đưa Nesta vào đá chính trong đội hình 1 của Lazio. 
Cesare Maldini gọi anh vào đội tuyển U21, rồi Arrigo Sacchi đưa anh vào ĐTQG. Cho dù rất xuất sắc trong các buổi tập,nhưng Nesta vẫn chưa được Sacchi tin dùng, đơn giản vì anh còn rất trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm. Zoff đưa anh vào ĐT Italia đi thi đấu giải U21 vô địch Châu Âu. Sau khi giúp Italia đăng quang, anh lại tham gia Euro 1996. Ở độ tuổi 20, Nesta đã khởi dựng được cơ đồ vững chắc tại Ý, đất nước không bao giờ thiếu những hậu vệ tài năng.

Ngày 3/7/1998, Nesta bị chấn thương nặng trong trận đấu giữa Italia và Austria khiến anh phải rời xa sân cỏ trong nữa năm.Lại thêm thời gian tập luyện để lấy lại phong độ, nhiều người đã nghi ngờ việc anh sẽ trở lại thi đấu. Nhưng bằng những nỗ lực luyện tập kinh ngạc, anh đã khiến ông Ericksson cho vào sân trận gặp Inter trong khuôn khổ Cúp QG Italia. Trở lại sân đấu, Nesta trở thành nhạc trưởng, dẫn dắt đội Lazio đoạt Cúp C2, siêu cúp châu Âu ( thắng cả Manchester United, đội đã đoạt cú ăn ba nổi tiếng năm đó). Sau đó là chức vô địch Serie A lần thứ ba trong lịch sử CLB vào mùa bóng 1999-2000. Số 13, số áo của Nesta trong màu áo ĐTQG và Lazio lại trở thành con số may mắn. 



Nesta là một cầu thủ được yêu mến cả trong và ngoài sân cỏ. Có những cầu thủ sinh ra để làm thủ lĩnh, Maradona, Platini, Beckenbauer, Johan Cruff.... Và Nesta cũng có những tố chất thủ lĩnh bẩm sinh. Rất xứng đáng với băng đội trưởng trên vai, anh thực sự là một người lãnh đạo có năng lực và có thể đại diện cho toàn đội. Khi còn ở Lazio, anh được coi là biểu tượng cho đội bóng và cả thành Rome (cùng với đội trưởng AS Roma Francesco Totti). Ở Lazio, anh bây giờ là đội trưởng của các đội trưởng (Lazio khi đó có  Pavel Nedved đội trưởng đội tuyển CH SEC Mihajlovic đội trưởng đội tuyển Nam Tư, Fernando Couto đội trưởng đội tuyển Bồ Đào Nha; Matias Almeyda đội trưởng đội tuyển Argentina ).
 Từ mấy năm nay, trong ĐTQG Italia, Nesta và Cannavaro được xem là cặp bài trùng - trung vệ. Họ lập thành cặp trung vệ hay nhất và cũng đẹp trai nhất thế giới hiện nay. Trên sân, hai anh cùng có gương mặt đẹp trai kiểu miền nam Italia với mái tóc mềm mại được buộc lên bằng những sợi dây nhỏ và cùng có nụ cười rạng rỡ. Họ luôn rất hiểu ý nhau và có sự tương trợ cùng nhau một cách vững chắc.

Trong chuyện riêng tư,Nesta cực kì kín đáo. Câu hỏi lớn nhất những tifosi xinh đẹp của Ý luôn đặt ra là: khi nào Nesta lấy vợ ? Người mẫu Luisa Corna - vốn là fan trung thành của Inter, mê Vieri, Cannavaro và Almeyda như điếu đổ, song khi tận mắt chứng kiến Nesta trên sân cỏ, cô vẫn phải thú nhận:"Nesta quá đẹp,đẹp hơn tất cả". Và Corna trở nên mê mẩn Nesta đến cuồng dại. 

Thực ra, anh có mối quan hệ gắn bó thân thiết với cô nàng Gabriella xinh đẹp, con gái ngài Pagnozzi trong nhiều năm mà hầu như giới báo chí không thể nghe ngóng được những câu chuyện của họ. Nesta có quan điểm rõ ràng về vấn đề này: “Khi chơi bóng, tôi không nghĩ đến một điều gì khác ngoài việc thể hiện nỗ lức trách nhiệm của một cầu thủ và người đội trưởng trên sân đối với những người ủng hộ chúng tôi. Còn khi trận đấu kết thúc, những gì tôi làm trong cuộc sống riêng tư thì chỉ dành riêng cho một mình tôi chứ không phải cho một ai khác” Về người phụ nữ của đời mình, Nesta nói:“Đối với một cầu thủ bóng đá, điều quan trọng là phải tìm được một người phụ nữ tốt có thể đem lại cho anh ta một cuộc sống hòa thuận, bình yên và ấm áp.Cô ấy có thể ở nhà chờ mình về sau buổi luyện tập hay thi đấu vất vả thay cho việc ra phố hóng mát. Như thế mới thẠt là hạnh phúc, may mắn cho người cầu thủ”. Và Nesta đang là một con người hạnh phúc! 

Trong khi cuộc tình của Nesta - Gabriella càng ngày càng thắm thiết thì cuộc tình của một thần tượng khác, cũng ở Rome - Francesco Totti lại đang trên bờ vực thẳm. Mối tình của chàng thủ quân AS Roma với người đẹp ILary Blasi xem chừng rạn nứt chỉ vì cô này thừa nhận là fan của....Nesta. Có lần, Blasi tự động một mình đến Milan xem Nesta chơi bóng và Totti cũng chẳng màng đến thăm vị hôn thê của mình. Chuyến đi ấy trở thành đầu đề cho khối kẻ thêu dệt thành đủ chuyện hấp dẫn trên đời.Nhưng đừng lo Gabriella, Nesta không hề màng tới Blasi,dù chỉ là một chút....

Ở Rome, từ nhiều năm nay, nếu để đem so sánh, người ta thường đưa Nesta và Totti lên bàn cân. Một người là đội trưởng S.S.Lazio- kẻ thù không đội trời chung của AS Roma và ngược lại. Nesta và Totti là đôi bạn thân thiết với nhau từ nhỏ, cùng đi lên từ một đội bóng rồi lại tách thành 2 ngả nhưng họ vẫn có điểm chung là những cầu thủ không thể thay thế trong ĐTQG. Có biệt danh là Remus và Romulus- 2 anh em sinh đôi đã khám phá và kiến tạo Rome- Alessandro Nesta và Francesco Totti giống như 2 mặt của một đồng tiền xu vậy.Cùng sinh năm 1976 và xuất thân từ 2 thành phố phía Nam của Rome, Nesta đến từ Cinecitta còn Totti từ Porta Metronia. Một người nổi tiếng với các pha truy cản những đường bóng thần tốc, một người ghi danh từ những pha làm bàn nghệ thuật. Nesta lặng lẽ, Totti nghịch ngợm phá phách.Màu tóc xám của Nesta đối nghịch với màu tóc hoe hoe vàng của Totti..... Sự đối chọi của Nesta và Totti lại khiến người ta phải nhớ đến 2 huyền thoại một thời của AC và Inter là Gianni Rivera với Sandro Mazzola. 2 cầu thủ cùng chơi ở vị trà tiền vệ tấn công dẫn dắt lối chơi, đương thời là cầu thủ xuất sắc nhất trong màu áo AC và Inter, song trong ĐTQG, hầu như không bao giờ người hâm mộ thấy họ được cùng xuất hiện trên sân. Cứ thấy Rivera đang thi đấu thì có nghĩa là thấy ngay Mazzola ngồi trên băng ghế dự bị và ngược lại. Phải chăng, vì không biết cách dung hoà, không thể tận dụng được hết tài năng của 2 cầu thủ thiên tài này nên ĐT Ý, trong những năm 60-70, dù rất mạnh song không thể lên ngôi ở World Cup? Thật may là trong thời điểm hiện tại, Nesta với Totti đá ở 2 vị trà khác nhau nên luôn có thể kề vai sát cánh cùng nhau trong màu áo Thiên Thanh.Và khi họ có phong độ tốt nhất, Italia là đội bóng bất khả chiến bại! Các tifosi của Ý luôn hi vọng như vậy!

Nhiều năm trước, AS Roma đã đề nghị ký hợp đồng với Nesta nhưng anh đã từ chối lời đề nghị này.Rất nhiều CLB muốn có Nesta,sẵn sàng bỏ nhiều triệu đô la để có được chữ ký của anh nhưng chủ tịch Lazio Sergio Cragnotti đã nói: “Nesta cũng như Totti của Roma hay Maldini của Milan,không phải là cầu thủ để bán và sẽ kết thúc sự nghiệp trong màu áo biancocelesti.Các fan đều muốn như thế, nhưng.... 

Cuộc khủng hoảng tài chính buộc Lazio phải bán đi những cầu thủ ưu tú nhất của mình. Trong đó dĩ nhiên cũng có Nesta. Lazio buộc phải "chuyển hộ khẩu" Nesta tới Milan. Cả thành Rome như xao động. Cựu hoa hậu Ý - Tania Zamparo - một fan trung thành của Lazio đã hét toáng lên: "Rossoneri làm gì hợp với Nesta,cho dù anh ấy rất điển trai". Như tất cả các fan khác,Tania bay về Formello trong nỗ lực ngăn cản Lazio không bán đi thần tượng của mình. Cô nói:"Ở đó có hàng ngàn người thét lên - một thủ quân, chỉ có một thủ quân. Nesta không chỉ là biểu tượng của Rome, anh ấy còn là cầu thủ hay nhất, đáng yêu nhất. Thật sai lầm nếu như bán anh ấy đi ,giống như Milan bán Maldini hay Roma bán Totti vậy ".

Còn Nesta, đến với Lazio từ năm 12 tuổi, anh đã rất buồn khi phải chuyển sang chơi cho Milan đầu mùa bóng 2002- 2003. Không còn cách nào khác, Lazio lúc đó bị khủng hoảng tài chính trầm trọng, các cầu thủ của đội đã không được nhân lương trong nhiều tháng trời. Để không bị cấm thi đấu ở Serie A, CLB buộc phải nghiến răng bán đi người cầu thủ có giá nhất của mình sang Milan với cái giá hơn 19 triệu bảng.

Nhờ có Nesta, khả năng phòng ngự của Milan đã được cải thiện rất nhiều.Tại vòng đấu bảng thứ 2 Champions League, AC đã thắng liền 4 trận đầu với cùng tỉ số sàt sao 1-0 để trở thành đội đầu tiên có mặt ở vòng tứ kết. Một màn trình diễn ấn tượng của thứ bóng đá hợp là đến mức tối thiểu. Cứ như vậy, Milan đã chiến đấu bằng trái tim, cơ bắp và sự thông minh, lần lượt vượt qua Ajax và Inter ở tứ kết và bán kết với cách biệt vừa đủ để có mặt trong trẠn chung kết gặp kì phùng địch thủ Juventus.Với đội trưởng Maldini, đây đã là lần thứ 6, còn với Nesta, đó mới là lần đầu tiên anh góp mặt trong trận chung kết cúp C1, không đơn giản của một mùa giải mà còn là một phần lịch sử bóng đá châu Âu. Và trong cái ngày 29/5 đáng nhớ ấy, Milan đã lên ngôi vô địch sau màn đấu súng từ chấm penalty nghẹt thở. Quả sút phạt thành công ở lượt penalty thứ 4 của Nesta trong khi phía bên kia Montero đá hỏng là bản lề của cuộc đấu. Sau đó, tuy cả Del Piero và Sheva đều thành công nhưng Milan đã vô địch với tỉ số 2-1 (sau loạt phạt đền) Chiếc cúp thứ 6 trong lịch sử của một Milan hào hùng, nhưng là chiếc cúp đầu tiên kể từ 9 năm nay, 9 năm thăng trầm, 9 năm có những lúc tưởng như đã rơi xuống vực thẳm và tưởng chừng như sẽ không thể leo cao được nữa... Milan đã chiến thắng với sự lãnh đạo tài tình của Ancelloti, tinh thần thi đấu không biết mệt mỏi của Gattuso, những khát khao chiến thắng đến cùng cực của Inzaghi, sự tinh tế, chinh xác trong phòng ngự của Nesta, sự tận tụy của “người chiến binh già” Maldini, sự phán đoán tuyệt vời trước khung thành của Dida và với khát vọng chinh phục để trở lại đỉnh cao của Shevchenko. Cái đội bóng nhiều lúc bị đặt trước những dấu hỏi về phong độ thi đấu ở nữa sau mùa giải ấy đã thăng hoa đúng lúc.Màu đỏ và đen trên màu áo Milan trộn lẫn vào nhau lại tạo nên một trong những bản anh hùng ca hào hùng và vĩ đại nhất của lịch sử bóng đá! Một thời kì huy hoàng lại mở ra! Và mãi mãi .... 

Và Nesta, chàng hậu vệ trầm lặng nhưng tài năng nhất Italia đã lại tìm thấy hạnh phúc, sau khi phải chia tay CLB yêu quà Lazio và giúp cho Milan vô địch tại Serie A năm 2004.Tại đây, tại Milan, Nesta đã tìm được một CLB thích hợp và xứng đáng nhất với mình.Cuộc sống và sự nghiệp đã tưởng chừng mở rộng trước mắt Nesta, và sẽ tiếp tục tiến xa! Thế nhưng những chấn thương đã khiến anh liên tục vắng mặt.

Năm 2006 tại đất Đức,Nesta cùng đồng đội đã giành được chiếc cúp vô địch thế giới.Nhưng đó là một niềm vui không trọn vẹn với Nesta khi mà những đóng góp của anh là không nhiều.Nesta đến WC 2006 với niềm hy vọng lớn của toàn nước Ý để cùng với Cannavaro tạo ra một bộ đôi trung vệ thép.Nhưng sau hai trận đấu đầu tiên gặp Ghana và Mỹ thi đấu khá thành công.Tại trận thứ ba Nesta buớc vào trận gặp Czech nhưng anh thi đấu chưa hết hiệp một thì lại bị dính một chấn thương năng.World Cup hoàn toàn đóng lại với Nesta,những gì còn lại chỉ là sự nuối tiếc của những người hâm mộ anh.Người thay thế anh là Materazi thi đấu rất hay và là một trong những nhân tố chính mang về cúp Vàng cho nước Ý.Mọi người nói rằng sự vắng mặt của Nesta là may mắn cho Ý vì nhờ đó mà Materazi thể hiện được khả năng của mình,nhưng tôi vẫn tin rằng nếu có Nesta thì Ý vẫn sẽ vô địch mà thôi.Tíêc cho Nesta vì đây có thể là lần cuối cùng anh tham gia một giải đấu lớn khi mà sức nặng tuổi tác sắp tìm đến anh. 

Nhưng đối với những người yêu quí Nesta thì anh vẫn sẽ mãi là một thần tượng lớn trong lòng người hâm mộ.Như anh vừa khẳng định, sẽ kết thúc sự nghiệp tại Milan, trong màu áo đỏ đen chứ không trở lại thành Rome cổ kính. Cả Milan (trừ nửa kia thành phố) đều vui mừng trước quyết định ấy, và giờ đây, Rossoneri khắp thế giới lại cùng chờ đợi phút giây anh trở lại sau chấn thương. Phút giây anh bước ra từ đường hầm, chiếu rạng cả sân vận động bởi vẻ đẹp, tài năng và sự thanh lịch của mình. “Bambino ’d Oro”- “chàng trai vàng” sẽ tiếp tục cùng chiến đoàn đỏ đen tìm kiếm các danh hiệu và sự kiêu hãnh, trong sắc đỏ đen.


Đội hình vô địch SERIE A 1999-2000:
Coach: Sven Goran Erikson
1. Luca Marchegiani
2. Paolo Nergo
3. Valerio Di Fiordo
4. Attilio Lombardo
5. Guiseppe Favalli
6. Nestor Sensini
7. Sergio Conceicao
8. Alen Boksic
9. Marcelo Salas
10. Roberto Mancini (Hiện đang là HLV Inter)
11. Sinisa Mihajlovic
12. Emanuele Concetti
13. Alessandro Nesta
14. Diego Simeone
15. Guiseppe Pancaro
16. Daro Marcolin
17. Guerino Gottardi
18. Pavel Nedved
19. Kennet Andersson
20. Dejan Stankovic
21. Simeone Inzaghi
22. Marco Ballotta
23. Juan Sebastian Veron
24. Fernando Couto
25. Matias Almeyda
26. Gasperino Cinelli
Showing posts with label GÓC AC MILAN. Show all posts
Showing posts with label GÓC AC MILAN. Show all posts

Sunday, March 20, 2016

Alessandro Nesta tròn 40 tuổi: Trung vệ lãng tử cuối cùng

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 40 của Alessandro Nesta, một trong những hậu vệ có phong cách chơi bóng hào hoa, nâng tầm phòng ngự lên thành nghệ thuật cuối cùng của bóng đá hiện đại.

TỪ TÀI NĂNG TRẺ SUÝT GIA NHẬP… ROMA

Alessandro Nesta là em út trong gia đình có 3 anh chị em. Mặc dù Fernando Nesta và Katia Nesta đều thích bóng đá nhưng không ai giỏi như cậu em út Alessandro. Phát hiện ra khả năng thiên bẩm của con trai, năm Alessandro lên 6 tuổi, ông bố Giuseppo đã dẫn đến cậu quý tử tới trường Cinecitta, nơi dành cho những cậu bé có năng khiếu bóng đá tại thủ đô Rome. Đến năm 1985, bước ngoặt lớn trong cuộc đời cầu thủ sau này của Nesta đã đến. 

Francesco Rocca, tuyển trạch viên chuyên phụ trách phát hiện và đào tạo cầu thủ trẻ của học viện bóng đá AS Roma, tình cờ đến xem đội tuyển của trường Cinecitta chơi bóng ở một giải trẻ. Tại đây, ông đã nhìn ra tài năng của Nesta. Ngay lập tức, Rocca gặp gỡ thuyết phục ông Giuseppo để con trai gia nhập lò Roma. Nhưng Rocca không biết rằng ông Giuseppo, khi đó đang là công nhân của hãng xe lửa Nuovo Salario, lại là một fan Lazio máu lửa. Lẽ dĩ nhiên, Giuseppo không đời nào để con mình đến Roma. 

ĐẾN TRUNG VỆ LÃNG TỬ NHẤT THẾ GIỚI…

Sau 9 năm được đào tạo tại Lazio, ngày 13/03/1994, một bước ngoặt nữa trong sự nghiệp đến với Nesta . Phút 78 trận đấu giữa Udinese và Lazio, anh được HLV Zeman tung vào sân thay Casiraghi. Đó là màn ra mắt của Nesta tại Serie A. Và đó cũng là ngày bóng đá thế giới chào đón một ngôi sao sau này làm thay đổi định kiến về những hậu vệ Italia. 

Nesta trưởng thành cùng giai thoại làm gãy chân Paul Gascoigne trong một buổi tập của Lazio năm 1994. Nhưng anh không phải mẫu hậu vệ dữ tợn như thế. Nói đến Nesta, người ta nghĩ đến một ngôi sao đẹp từ ngoại hình đến phong cách chơi bóng. Mái tóc dài, đôi mắt sâu, cùng kiểu vuốt tóc lãng tử, Nesta giống một ngôi sao điện ảnh, hay một quý ông lịch thiệp, hơn là một trung vệ chơi bóng tại Serie A. Lối chơi cũng như chính bề ngoài của anh vậy. Trên sân cỏ, Nesta mạnh mẽ nhưng hào hoa, quyết liệt nhưng chính xác. Nói về anh, tờ La Gazzetta dello Sport từng nhận xét: “Cả một ngọn núi lửa ẩn sâu trong bóng dáng một thiên thần”. 

Đã ai quên cú bay người xoạc chân rồi cướp bóng ngay trong chân Wiltord ở trận chung kết EURO 2000? Nói vậy hơi xa xôi, mới cách đây 2 năm thôi, trong trận hòa 2-2 của Milan trước Barca tại vòng bảng Champions League 2011/12, đã ai quên hình ảnh Messi bất lực đấm tay bùm bụp xuống sân khi bị Nesta đoạt bóng? Từ khi Messi ra mắt, xem ra chưa bao giờ anh bất lực đến thế. Ở tuổi 35, Nesta vẫn đủ sức ngăn chặn “người không thể bị ngăn chặn” Messi . Các Milanista từng có cả câu hát: “Chỉ có phụ nữ mới mang tới sự thăng hoa cho đàn ông. Và chỉ có Alessandro mới cản nổi Messi”.

Với Nesta, phòng ngự, xoạc bóng hay tất cả những kỹ năng mà một hậu vệ phải có, anh đều có. Thậm chí, anh nâng tầm nó lên nghệ thuật, mà thứ nghệ thuật đó chỉ mình anh sở hữu. Nó như một tuyệt kỹ bị thất truyền. Anh là lịch sử của nghệ thuật phòng ngự. 

… VÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA GIA ĐÌNH

Ngoài sân cỏ, Alessandro là người đàn ông của gia đình. Người ta không bao giờ thấy anh đi bar, hút thuốc lá, uống nhiều rượu. Người ta cũng hiếm khi thấy Nesta lên báo nói về điều gì, ngay cả khi VĐTG 2006 hay vô địch Champions League 2007. Thậm chí, trong 6 năm cuối sự nghiệp của Nesta, người ta cũng chỉ thấy anh 2 lần dành thời gian cho các buổi phỏng vấn, tất cả đều trên La Gazzetta dello Sport. Lần đầu tiên là khi anh phải sang Mỹ điều trị chấn thương lưng đầu năm 2007. Lần thứ 2 là khi anh chia tay Milan để sang Mỹ. 

Sự giản dị, chân thật cũng là điều Nesta luôn bộc lộ. Năm 2007, Nestatừng thừa nhận đã gặp huyền thoại Uruguay, Francescoli ở Miami nhưng lại không nhận ra. Chính điều này khiến anh ray rứt mãi về sau này. Thậm chí, khi được hỏi về thần tượng, anh nói rằng mình thần tượng Chamot, hậu vệ người Argentina cùng chơi bóng với anh tại Lazio và sau này ở Milan. Hiếm có ngôi sao nào bình dị như vậy. 

Năm 2007, sau 9 năm yêu đương, anh tổ chức lễ cưới với Gabriela Pagnozzi. Bây giờ, gia đình nhỏ của Nesta đón thêm 2 thành viên, cô công chúa Sofia (7 tuổi) và cậu con trai Tommaso (5 tuổi). Chính Nesta thừa nhận: “Họ là động lực sống của tôi”. Nesta là con người như thế, mẫu mực cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Nhìn Nesta, Milanista thấy một phần bản thân mình trong đó, hoặc họ coi đó là hình mẫu để hướng tới. 

Cũng biết sớm muộn gì Nesta cũng phải dừng cuộc phiêu lưu, nhưng ngày anh tuyên bố từ giã sự nghiệp, thế giới Milan hụt hẫng. Hụt hẫng vì không được chứng kiến giờ phút cuối cùng của anh trên sân cỏ sau gần 20 năm dõi theo từng bước chạy của anh. Hụt hẫng vì không biết đến bao giờ thế giới mới có một Nesta thứ 2.

Tạm biệt anh, Alessandro Nesta, chàng lãng tử cuối cùng!

MINH VIỆT


Monday, May 28, 2012

Tạm biệt Nesta và thế hệ Old Trafford 2003

Lịch sử calcio và Milan có lẽ sẽ thay đổi mãi mãi nếu không có ngày 31/8/2002 ấy, khi Milan gây bất ngờ cho tất cả bằng tuyên bố đã có trung vệ của Lazio vào ngày cuối cùng của thị trường chuyển nhượng.
Ở Milano, các milanista hoan hỉ. Ở Roma, người hâm mộ Lazio giận dữ điên cuồng và đòi “lấy đầu” chủ tịch Cragnotti. Trên toàn nước Ý, người ta phẫn nộ, bởi tin rằng Berlusconi đã bỏ ra 30 triệu euro không chỉ để làm cho Milan mạnh hơn tất cả, mà còn mua lấy thanh danh mình trong hoàn cảnh sa sút về hình ảnh chính trị. Ngay cả Rivera, huyền thoại của Milan, cũng tuyên bố, đấy là con số điên rồ làm tan nát thị trường chuyển nhượng nước Ý lúc đó đang có xu hướng quá nóng và FIGC cần phải ngăn chặn tham vọng của Berlusconi lại. Sự giận dữ là có thể hiểu được: một ngày trước khi thị trường đóng cửa, chính ông chủ của Milan đã tuyên bố “cái giá của Nesta quá đắt và Milan sẽ không mua anh”.

Nhưng lịch sử đã chứng minh, rằng cái tiếng “lừa dối” mà Berlusconi phải chịu ấy thực ra chẳng đáng là bao so với những gì mà người trung vệ trẻ và đẹp lãng mạn đúng kiểu Địa Trung Hải ấy đã làm được với Milan, cùng với một thế hệ mà Ancelotti đã xây nên và đã đi qua 10 năm lịch sử của Milan từ đó cho đến giờ. Danh sách ngày càng ít đi, sau sự ra đi dần dần theo tháng năm của các ngôi sao, từ Rui Costa cho đến Stam, Shevchenko, Kaka, Costacurta, Dida rồi Maldini, và mới hè 2011, là Pirlo, người đã 10 năm cùng phòng với Nesta ở Milanello và các chuyến thi đấu xa (người ta bảo, ngày mà Pirlo chuyển đồ khỏi Milanello, Nesta bần thần suốt một ngày).

Những người hùng khác vẫn còn chiến đấu, nhưng theo kiểu part-time vì què quặt. Ambrosini đeo băng đội trưởng nhưng ngồi ngoài sân nhiều hơn thi đấu. Gattuso trải qua một mùa bóng kì quặc. Seedorf cãi cọ với Allegri và bị thanh trừng, trong khi Inzaghi chỉ có một nguyện ước nhỏ nhoi duy nhất mà không thể thành hiện thực: đá trên 30 phút mỗi lần vào sân. Kaladze thì đang vật lộn chống xuống hạng ở Genoa và bất lực trong việc ngăn Genoa trở thành đội để lọt lưới nhiều nhất giải. Một thế hệ (trừ Kaka, lúc ấy chưa đến) đã đăng quang ở Old Trafford trong trận chung kết Champions League 2003 đã tan rã dần dần như thế, năm này qua năm khác, và các tifosi, vẫn nhớ nhung cái thủa Milan Ancelotti coi khinh các đối thủ trên đất châu Âu, tiếc nuối cái chất Milan hào hoa nhưng mạnh mẽ ngày đó, khi tiếp tục chứng kiến Nesta và tiếp đó Seedorf, Inzaghi, từng người một, ra đi trong cùng một ngày, ở San Siro, Chủ nhật này.

Với Allegri, Milan phải khác, và cuộc chuyển giao thế hệ phải diễn ra. Các milanista đừng trách ông và Milan điều gì. Những gì diễn ra là hoàn toàn logic. Cần phải xây dựng lại bộ khung của Milan từ những người mới, trẻ trung và khao khát hơn, cho một chu kì thắng lợi mới, giải thoát các milanista khỏi việc tiếp tục sống trong hoài niệm. Dù rằng, tất cả đều hiểu rằng vắng Nesta và những người như anh, calcio giờ ngày đang trở nên nghèo đi.

Tạm biệt và cám ơn vì tất cả (ngày Milan chia tay đội cận vệ già )

Đúng là Inzaghi là ông vua của đêm, người đi vào huyền thoại bằng cách sống trên lằn ranh mong manh của việt vị và không việt vị. Đúng là Nesta khi đá cặp với Maldini (và sau này, Silva) là hiện thân của cái đẹp trong phòng ngự. Đúng là Seedorf đã cùng Milan chiến thắng nhờ cái đầu và đôi chân anh. Đúng là Gattuso đã luôn gầm gừ và trở thành một phần linh hồn chiến đấu như quỷ dữ của đội bóng. Nhưng họ không phải là những người không có tuổi. Inzaghi đã 38 tuổi (299 trận, 125 bàn, từ 2001), Zambrotta cũng 35 (106 trận, 2 bàn, từ 2008), cả Nesta (325 trận, 10 bàn, từ 2002) và Seedorf (461 trận, 62 bàn, từ 2002) cũng đã 36 tuổi. Người trẻ nhất trong nhóm này là Gattuso cũng đã 34 (467 trận, 11 bàn, từ 1999). Tuổi tác không chờ họ nữa, và trong những năm qua, dù vẫn đóng góp kinh nghiệm và động lực của họ cho đội, thì bản thân họ cũng trở thành gánh nặng về lương bổng, về tuổi tác và ngăn cản một quá trình trẻ hóa. Milan đã chọn con đường là để họ ra đi một cách nhẹ nhàng nhất có thể (dĩ nhiên, họ vẫn trách Milan). Milan cần phải thay máu. Họ đã và đang làm. Bấu víu vào quá khứ thành công có lẽ sẽ là một sai lầm. Hãy ủng hộ Milan trên con đường mà lẽ ra họ phải làm từ sau năm 2007 rồi mới phải. Với các ngôi sao, điều duy nhất có thể nói: Tạm biệt và cám ơn các anh vì tất cả. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên các anh.

Từng người một rời khỏi ngôi nhà Milan mà họ đã từng sống một cách hạnh phúc trong đó, để đến những chân trời mới, để lại phía sau những nhớ nhung sầu muộn và bao tiếc nuối cho những người đã yêu mến họ tận đáy lòng. Yêu như yêu anh em trong nhà, như người tình không phải trong giấc mộng, mà là ở đời thực, vì họ có thể nhìn thấy, cảm thấy và thậm chí chạm vào người những thần tượng rất đỗi đời thường và gần gụi biết bao. Chưa bao giờ các milanista chứng kiến một cuộc ra đi với số lượng lớn đến thế. Nesta, Gattuso, Seedorf, Inzaghi và Zambrotta cùng lúc, sau khi chứng kiến Pirlo từ giã vào hè 2011, hai năm sau ngày Maldini, Kaka và Ancelotti cùng rời bỏ San Siro. Một kỉ nguyên kéo dài 10 năm đã kết thúc, 10 năm tính từ ngày Ancelotti kéo Pirlo xuống chơi vị trí hiện tại để rồi từ đó sinh ra một Milan bất tử. Thật khó có thể tưởng tượng được một Milan không có họ, những người không phải là một phần của đội bóng mà là cả một đội bóng, những người anh hùng.

Khi trong các tifosi bắt đầu nghĩ đến việc từ mùa tới, sẽ không còn được thấy những người ấy từ đường hầm tiến ra San Siro cho mỗi trận đấu sân nhà nữa, thì cũng trái tim họ bắt đầu tràn ngập trong lòng nỗi hoài niệm. Họ thì thào với nhau: “Cậu có nhớ lần đầu của Nesta là thế nào không?”, hay “Bàn thắng đẹp tuyệt vời ấy của Seedorf được ghi ở trận….”, hoặc “Cậu còn nhớ gương mặt của Pippo lúc anh ghi bàn thắng trận gặp….?”. Hoài niệm, khi đã trở thành một hội chứng ngày càng trở nên nặng nề trong những năm tháng calcio không còn chói sáng như trước, đang khiến cho trong mắt của các milanista những hình ảnh đẹp đẽ của những lần đăng quang với các Scudetto, các Champions League và những chiến thắng lẫy lừng khác trong ngần ấy năm.

Ba cột mốc lớn đã gắn bó với họ và cả một thế hệ milanista, 2003, 2005 và 2007. 2003, bởi đó là sự bắt đầu của một hành trình chiến thắng, từ trận chung kết Champions League thắng lợi ở Old Trafford. 2005, bởi đó là một thất bại nặng nề đã đi vào lịch sử, trong cái năm mà bây giờ nhìn lại, tất cả phải thừa nhận đấy là thời điểm Milan mạnh nhất trong những năm tháng Ancelotti. 2007, bởi đó là thắng lợi mà trước đó không một ai trong các tifosi chờ đợi trong mùa bóng mà Milan chịu hậu quả nặng nề từ vụ Calciopoli, nhưng họ, những người hùng, thì tin tưởng, và chiến đấu đến cùng, cho đến khi đánh bại Liverpool ở Athens, và sau nữa, hạ Boca ở trận chung kết World Cup cho các CLB (Nesta thậm chí còn ghi 1 bàn ở đó).

Ngày giã từ sân cỏ, Maldini bảo rằng, kỉ nguyên ấy được xây dựng trên nền của “tinh thần đồng đội” hơn là tài năng của các cá nhân xuất chúng. Họ, cùng với những người hùng còn lại, đã làm nên Milan để hàng triệu người mến yêu. Hôm nay, San Siro sẽ reo vang tên họ. Sẽ có những tifosi khóc. Sẽ có những băng rôn phấp phới trên khán đài để tôn vinh họ như những bậc thánh. Người ta yêu họ hết mực và tiếc nuối họ ra đi một phần cũng vì đã nhìn thấy những gì phía trước rất mờ mịt. Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác mất phương hướng này. Bây giờ, khi San Siro đã vắng bóng tất cả (còn lại Ambrosini lẻ loi), họ biết bấu víu vào ai để cùng Milan quay lại vinh quang. Ibra, người chưa từng biết đến những cuộc ăn mừng điên rồ theo cách của SuperPippo?

Thursday, April 5, 2012

Dejan Savicevic - Người Nam Tư trầm lặng.


Mùa bóng 1995/1996, chàng hoàng tử của nước Ý, Roberto Baggio gia nhập AC Milan là một sự kiện nổi bật nhất của Serie A. Lúc đó, báo chí, các CĐV Milan nói riêng và giới hâm mộ bóng đá Ý nói chung theo dõi rất sát sự kiện này. Câu hỏi được đặt ra là Baggio đến San Siro và sẽ khoác áo số 10? Dejan Savicevic sẽ phải nhường chiếc áo đấu số 10 cho Baggio? Bởi vì, chỉ có ai khoác áo số 10 ở Milan thì người đó mới thực sự là thủ lĩnh. Nhưng rốt cuộc thì người khoác áo số 10 của Milan vẫn là Savicevic còn Baggio đành ngậm ngùi đeo chiếc áo số 18 xa lạ. Điều này khẳng định vị thế số 1 của chàng trai tài hoa người Nam Tư ở Milan (thời điểm đó còn gọi là Nam Tư vì đất nước này chưa bị chia cắt vì những cuộc chiến tranh sắc tộc).
Ngược lại dòng thời gian, sau vòng chung kết Cúp thế giới Italia 90, bóng đá châu Âu lại đổ dồn vào đấu trường cúp C1, nơi danh giá nhất và thể hiện đẳng cấp của một CLB bóng đá. Lúc đó, AC Milan đang là nhà ĐKVĐ với bộ ba Hà Lan bay nổi tiếng Gullit - Van Basten - Rijkaard đang làm mưa làm gió ở Serie A lẫn châu Âu, nhưng thời điểm đó có một bộ ba khác mới thực sự nổi tiếng hơn ở đấu trước C1 này, đó chính là bộ ba người Nam Tư: Savicevic - Pancev - Prosinecki. Mùa bóng 1990/1991 đã ghi đậm dấu ấn của CLB lừng danh Red Star Belgrade, cái nôi sản sinh ra những tài năng kiệt xuất của đất nước Nam Tư. Cuộc siêu trình diễn của Red Star trước Bayern Munich ở vòng bán kết cúp C1 mà trong đó Savicevic đã ghi bàn thắng giúp "Sao đỏ" lọt vào trận chung kết gặp đội bóng của Pháp, Marseille, đội bóng đã loại ... Milan ở vòng tứ kết. Với sức mạnh của nhà tài trợ Adidas và các dành ngôi sao sáng chói như J.Papin. A.Pele, Deschamp,...OM là ứng cử viên số 1 nhưng Red Star mới là người đoạt cúp sau chiến thắng ở loạt đá luân lưu 11m. Red Star là nhà vua của châu Âu và Savicevic - Pancev - Prosinecki được xem như là những cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu.


Cũng như bao CLB Đông Âu khác, sự khó khăn tài chính là nguyên nhân khiến họ gặp phải nạn chảy máu các tài năng và Red Star không phải là trường hợp ngoại lệ. Sau thành công ở cúp C1, bộ ba tài năng Savicevic - Pancev - Prosinecki đã ra đi và đích đến của họ là những CLB khổng lồ của châu Âu. Nhưng trong bộ "trio" này, chỉ có Savicevic là thành công nhất. Không giống như 2 người bạn của mình: Pancev mất hút ở Inter, Prosinecki vật lộn ở Real Madrid nhưng Savicevic thì trở thành biểu tượng của Milan cho đến khi anh từ giã sân cỏ.

Đến Milan vào mùa bóng 1991/1992 với cái giá 11,5 triệu bảng Anh, nhưng do sự hiện diện của bộ ba Hà Lan ở San Siro nên Savicevic trải qua hầu hết thời gian ở hai mùa bóng đầu tiên trên băng ghế dự bị. Ấn tượng lớn nhất của Savicevic chính là trận Milan loại Porto ở bán kết Champions League 1993, ở trận đấu này Savicevic đã chơi một trận được đánh giá là "super game". Tuy nhiên, Milan mùa bóng đó đã thất bại ở trận chung kết Champions League trước OM (0-1). Sau thất bại này, bộ ba Hà Lan rời San Siro và đó chính là thời điểm lên ngôi của một ông vua mới: Savicevic với chiếc áo số 10 mà Gullit để lại.


Mùa bóng 1993/1994 là một mùa bóng đỉnh cao nhất trong sự nghiệp của Savicevic ở Milan. Giúp Milan đoạt Scudetto và dẫn dắt Milan lọt vào trận chung kết Champions League. Đối đấu với một Barcelona hùng mạnh với bộ đôi tấn công khủng khiếp Stoichkov - Romario, Milan được đánh giá là lép vế hơn khi vắng mặt hai siêu hậu vệ Baresi và Costacurta. Nhưng sự xuất sắc của Savicevic đã che mờ tất cả. Chuyền bóng cho Massaro giúp Milan mở tỷ số, sau đó tự mình ấn định chiến thắng hoành tráng 4-0 bằng pha lốp bóng tinh tế qua đầu thủ môn huyền thoại Zubizarreta. Một chiếng thắng vang dội nhất trong lịch sử của Milan ở đấu trường châu Âu và nó gắn liền với tên tuổi của Savicevic.

Mùa bóng 1994/1995 tiếp theo, Savicevic vẫn giữ vững phong độ tiếp tục giúp Milan loạt vào trận chung kết Champions League lần thứ 3 liên tiếp nhưng anh đã gặp một chấn thương trước trận đấu 1 ngày đã khiến Milan thất thủ 0-1 trước Ajax. Điều an ủi cho anh là đã giúp Milan chiến thắng Scudetto trong mùa bóng 1995/1996 bằng những bàn thắng quyết định cùng vô số đường chuyền và những pha bóng huyền ảo của mình. Đây là chiến thắng lớn cuối cùng trong sự nghiệp của anh tại San Siro. Tài hoa nhưng luôn vật lộn với những chấn thương đã khiến cho Savicevic gặp rất nhiều khó khăn trong thi đấu để rồi phải giã từ sự nghiệp khi mùa bóng 1996/1997, khi nó Milan đứng ở vị trí thứ ... 11.



Luôn luôn thi đấu hết mình vì Milan, và sống rất kín tiếng nhưng Savicevic lại không được lòng HLV Fabio Capello cho dù anh là thủ lĩnh trên sân đấu. Nếu không có sự can thiệp quyết liệt của chủ tịch Silvio Berlusconi, fan hâm mộ số 1 của cầu thủ Nam Tư này thì Savicevic còn ngồi trên băng ghế dự bị dài dài. Với biệt tài điều khiển trái bóng như một nhà ảo thuật, Savicevic được chính Berlusconi đặt cho biệt danh Il Genio (The Genius - Thiên tài) như là một sự công nhận tuyệt đối của người đứng đầu Milan về tài năng xuất chúng của anh. Ngoài ra, trong thập niên 90, Savicevic chính là đề tài để giới truyền thông Italia so sánh anh với Baggio và Zola, hai cầu thủ xuất sắc nhất của Ý nhưng đối với Savicevic đó không phải là mối bận tâm của anh vì những gì anh thể hiện đã nói lên tất cả.

Chỉ 5 mùa bóng ở Milan, có thể đó là thời gian không nhiều cho một huyền thoại ở San Siro nhưng những gì mà Savicevic đóng góp cho Milan thật vĩ đại và anh xứng đáng đứng trong hàng ngũ Top 10 cầu thủ vĩ đại nhất cùng với Baresi, Maldini, Rivera, Gullit, Van Basten,... của Milan trong hơn 100 năm lịch sử của CLB.

Written by Kaka22.

Thursday, February 9, 2012

Nước mắt kẻ hào hoa

Posted Image
Add caption
Milan rồi Juve, Lombardia rồi đến Piemonte khoảng cách giữa 2 vùng chỉ là hơn 100 km tính bằng 2 giờ đồng hồ di chuyển - xét về khoảng cách địa lí nó không hề xa, một Milanista hay một Juventini muốn xem đội nhà thi đấu chỉ việc mất 18 euro đi tàu điên ngầm.Nhưng …… nó đã xa hơn nhiều kể từ một ngày cuối tháng 5 , trái tim của các Milanista đã cảm thấy điều đó ….

Một ngày cuối tháng 5, trong cái khoảnh khắc mà các cầu thủ Milan ăn mừng Scudetto thứ 18 trong lịch sử khi hạ đo ván Cagliari 4-1 ở sân San Siro có một người lầm lũi bước đi ở phía ngoài đường pitch. Andrea, anh không vui ? không hề ,không vui sao đượckhi đã rất lâu rồi Milan mới có Scudetto,chỉ có điều … niềm vui của anh thầm lặng như chính cái cách anh chơi bóng trên sân, không phô trương mà thầm lặng cống hiến. 10 năm ở Milan, anh đã cống hiến hết mình, anh đã từng là bộ óc của Milan, anh cùng các đồng đội đã trải qua rất nhiều cảm xúc – từ ông vua trên ngai vàng đến kẻ bại trận trong xót xa. Hẳn những ai yêu cái đẹp đều công nhận rằng : Pirlo sinh ra để trở thành nghệ sĩ sân cỏ, anh chỉ là người cầm bút vẽ những đường nền, và đồng đội của anh tô điểm bức tranh đó,không cần nói quá nhiều về anh.mà hãy nhìn vào những gì anh thể hiện trên sân. Tôi đã từng nghe có ai đó nói : Khi Kaka’ ở Milan anh là trái tim của đội bóng, còn Pirlo là bộ óc.Trái tim thì có thể thay thế, còn bộ óc thì không ? 




nước mắt của kẻ hào hoa 

Nhưng thời thế đã đổi thay, ngài Thủ tướng đáng kính bỗng dưng cảm thấy hụt hẫng và không còn yêu cái đẹp như thủa nào, ông cần 1 danh hiệu của Milan để khỏa lấp đi scandal của mình trên các mặt báo và cuối cùng cái phao cứu sinh của ông đã đến, người đó không ai khác là Massimiliano Allegri – người mà theo ông là đến để giúp Milan gặt hái những danh hiệu. Và câu chuyện lại tiếp tục ….

Khi mà trên các trang tin của các tờ báo hàng đầu Italia giật tittle rằng : Pirlo ra đi, Pirlo Juve hay đại loại là Pirlo sẽ rời Milan ? với một dấu hỏi to đùng lúc đó các Milanista mới cảm nhận được thế nào là sự lolắng.Họ hiểu rằng mất Pirlo Milan sẽ mất đi cái đẹp, mất đi sự hào hoa tinh tế - điều mà hàng trăm năm qua Milan đã giữ và coi nó là bản sắc riêng của mình.Họ cố gắng đánh lừa cái cảm giác của mình bằng cách tin rằng Andrea không ra đi.Nhưng sự thật là gì ? 

Cái ngày Milan vô địch Serie A, cái ngày mà toàn thể Milanista mong muốn nhất sau 7 năm là đội bóng con cưng của họ nâng cao Scudetto thứ 18 ấy, lại là ngày cảm xúc họ lẫn lộn. Pirlo đã vẫy tay tạm biệt các Milanista người đã luôn theo sát anh khi anh còn là 1 Rossoneri và ở phía xa ống kính chĩa vào gương mặt anh, anh đã khóc, khóc vì anh sẽ phải tập dần với một cuộc sống mới không có các Milanista, khóc vì anh sẽ xa người bạn thân Nesta sau 10 năm gắn bó, khóc vì những năm tháng anh cống hiến cho Milan ….

Anh sẽ đến Vivono ở Torino sẽ xa rời Milanello, anh sẽ không còn được nghe bản nhạc Inno Milan ngày nào nữa…..

Canavaro giấc mơ có thật của tôi

Khi gõ những dòng này, tay tôi cũng đang run run. Mấy ngày hôm nay đối với tôi thật sự như một giấc mơ. Và giờ tôi cũng không biết mình đã tỉnh chưa. Ao ước cả đời tôi là được nhìn các anh, dù chỉ một lần. Những con người mà tôi đã dõi theo, và đã đặt trọn tình yêu đó. Tôi yêu Azzurri từ khi nào, chính tôi cũng không biết đươc. Chỉ nhớ rằng cái thời tôi còn chưa biết một đội bóng thì có bao nhiêu người, tôi đã bị cái màu xanh thiên thanh đặc biệt ấy cuốn hút. Yêu Azzurri như chính cái tên của họ,cái màu xanh thiên thanh mặn mà ấy.Yêu Azzurri từ những bước chạy, từ những khuôn mặt nhễ nhãi mồ hôi. Yêu từ những cái tên nghe là lạ: Del piero, Totti, Vieri, Maldini, Pirlo, Cannavaro,… tôi yêu italy như vậy, khi mà tôi vẫn chưa biết có những ai đang thi đấu, chưa biết luật bóng đá là cái j...tình yêu đến thật tự nhiên. Tình yêu của tôi, cứ lớn dần theo từng bước đi của Azzurri. Từ Euro 2000 với nghệ thuật đỉnh cao Catenacio, với sự kết hợp ăn ý nhất mà tôi được chứng kiến: Cannavaro và Nesta, uh, và từ đó tôi yêu anh, như tôi yêu những cầu thủ khác của tuyển Ý. Tình yêu đó cứ lớn dần qua từng nỗi đau, rồi nghẹn ngào vỡ òa với chức vô địch 2006. Tất cả những gì tôi có thể làm để thỏa mãn niềm vui chiến thắng đó, là mua thiệt nhiều báo, thiệt nhiều, để đọc,cắt hình và lưu lại, để tôi được nâng niu chiến thắng đó. Ngắm những bước chạy qua TV, qua youtube, ngắm hình ảnh các anh trong các tạp chí, các clip quảng cáo, mơ, một ngày được tận mắt chứng kiến. 

Và hiện tại thì hơn cả cái giấc mơ nữa, đúng hơn là tôi chưa từng dám mơ như vậy. Nhớ ngày đầu tiên, khi tôi nhận được tin Cannavaro đến VN từ một tifosi, tôi đã không tin vào tai mình: 06/01 anh ý đến SG, là SG đó. Và mình đang ở SG. Háo hức đếm từng ngày, theo dõi từng thông tin mà chỉ vẻn vẹn trong mấy bài báo nội dung giống hệt nhau. Liên lạc, hỏi thăm và kêu gọi các tifosi khác, lúc đó tôi chỉ biết làm như vậy, hoàn toàn vô định, không biết làm sao để được gặp anh, nhìn thấy anh một lần bên ngoài. Rồi thật may mắn, tôi gặp được chị An bên badamgia.com, giống như đang bơi mà có được 1 cái phao. Chị ấy cũng các tifosi khác cũng lên một kế hoạch chào đón anh ý rất hoành tráng. Tham gia cùng các Tifosi ở HCM qua buổi offline chuẩn bị, tôi càng háo hức hơn. 

Rồi 06/01 cũng tới. Dậy từ 5h rưỡi, mà thật ra, cả đêm qua thật là khó ngủ. Tôi cũng mọi người ra sân bay đón từ rất sớm. Được choàng cái khăn, được cầm những tấm hình, được giơ những tấm banner lên, và được sống cũng cái cảm giác hồi hộp nhìn thấy anh bên ngoài, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần được nhìn anh ấy, chỉ cần vậy thôi. Rồi 9h15, chen nhau đứng thật sát hàng rào. Không biết cảm giác đông đúc và chen lấn ra sao nữa, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là lúc nhìn thấy anh ấy qua cái cửa kính, tôi gần như phát điên. Thả tấm banner, thả luôn tấm hình, tôi chỉ biết hét lên và chạy theo. Tôi không biết tôi đang lao vào cái dòng người chật ních không kẽ hở đó. Một đứa nhỏ con như tôi, cứ bị đẩy ra hoài. Chạm được vào tay anh một tý, tôi gần như không còn sức để thở nữa. uh thì cũng không sao, đã nhìn và chạm được tay anh ấy, với tôi, đó là cả giấc mơ. 

Sáng hôm nay, tôi cũng dậy thật sớm. Tôi biết, 3 ngày này với tôi là những j đặc biệt nhất, và tôi không muốn để những khoảnh khắc đặc biệt đó bị phí phạm chút nào, nên tôi cùng 1 tifosi khác, lên sân Thống Nhất. Lần này tôi muốn được nhìn anh chơi bóng, và được xin chữ kí, mơ xong 1 giấc mơ rồi, tôi tham lam với đến cái giấc mơ tiếp theo đấy :)


2 anh em với 1 lá cờ, 1 cái khăn Italia, một cái hình tự làm, và một quyển sổ đầy hình của các cầu thủ Ý mà tôi cất giữ lâu lắm rồi, tôi muốn anh kí cho tôi một chữ lên bức hình chân dung của anh trong tấm sổ đấy. Đến trước cổng SVĐ, lúc tất cả mọi người đều vào rồi, và các CĐV thì phải đi cửa khác. Lúc đó, 2 anh em bọn tôi đã nài nỉ các bác, cho chúng tôi vào, bằng cái cửa mà Cannavaro đã đi. Sau một lúc thì 2 anh em cũng vào được. Vào trong SVĐ rồi, ao ước được nhìn anh rõ hơn một tí đã làm tôi không chịu ngồi trên hàng ghế dành cho CĐV. Tôi nài nỉ, tôi xin các anh bảo vệ, cho chúng tôi được vào trong nhìn cho kĩ, vào chỗ mà các nhà báo đang đứng. Năn nỉ không được, tôi cảm thấy rất sợ. Tôi sợ sẽ không được nhìn anh rõ hơn, không được tận tay đưa cho anh cây bút và quyển sổ. Và tôi khóc. Không hiểu sao tôi lại khóc nữa. Đứng một lúc nữa, có 2 người trong ban tổ chức cho chúng tôi xuống. Vui sướng quá mực, tôi chỉ muốn hét lên thôi. Giơ cái khăn và vẫy vẫy cờ trên đường pitch, thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt anh nhìn vào và cười tươi với chúng tôi, niềm vui sướng cảu tôi tưởng chừng như đã lên đến cực điểm, vẫy tay mạnh hơn, và nhẩm nhẩm theo bài “mùa hè nước Ý “vang lên trên sân TN. 


Lúc anh đi vào và trao áo cho các bé U15, tôi chạy vào để xin chữ kí. Thật là khó vì bảo vệ đứng bên các anh thật nhiều, tôi suýt bị thu cây bút. Rồi lúc anh đi, tôi chỉ biết chạy theo, cố gắng len vào, hét lên “ Fabio, ti amo” . Và, như một giấc mơ, anh ấy nhìn lại, cười thật tươi, nụ cười hiền từ như một vị thần của đất nước ven Địa Trung Hải. Tôi chạy vào ôm lấy anh, thần tượng của lòng tôi, sung sướng nhìn anh kí lên bức hình và lá cờ. Tôi không biết diễn tả cảm xúc này sao nữa, lúc đó tôi bật khóc. Khóc vì quá hạnh phúc, quá sung sướng, khóc vì tôi đang ở trong một giấc mơ tuyệt vời nhất. Tất cả nỗi niềm mong nhớ, trông mong anh từng ngày vỡ òa cùng với niềm vui sướng tột cùng này. Bây giờ, tôi vẫn đang lâng lâng. Tôi chưa tỉnh khỏi cái giấc mơ bất ngờ và hạnh phúc này. Tôi nghe điện thoại, và nhận hàng loạt tin nhắn từ các tifosi ở mọi miền đất nước, từ những người bạn mà không có được cái niềm hạnh phúc này. Tôi muốn chia sẽ với tất cả niềm hạnh phúc mà tôi không dám nghĩ đến này, tôi muốn tất cả mọi người cùng vui với tôi, với một người theo dõi anh và Azzurri qua mọi giai đoạn thăng trầm. 

Đêm nay tôi sẽ không ngủ được, tôi biết chắc chắn như vậy. Tôi may mắn và hạnh phúc hơn quá nhiều Tifosi khác, với tôi, có lẽ đã quá đủ rồi. Ngày mai, tôi lại tiếp tục đi cùng với hành trình của anh, đến NVHTN cùng với hàng trăm tifosi khác. 3 ngày như một giấc mơ, và tôi không muốn tỉnh giấc nữa. Tôi muốn cái khoảnh khắc này kéo dài mãi. Điều đó là không thể, nên tốt nhất bây giờ, hãy cứ cháy hết tình yêu trong tôi với anh đã.
Lê Ngọc Mai

Saturday, November 26, 2011

Fernando Redondo : Vẫn còn đó tình yêu!

Serie A đã kết thúc trong một nỗi đau mất mát khi phải đối diện với những cuộc chia tay trong nước mắt, không khí bóng đá ở Calcio như một nốt nhạc trầm lắng, ẩn sâu trong đó là một sự luyến tiếc, một cảm giác hụt hẫng, R.Baggio, G.Signori sẽ mãi mãi chia tay với sân khấu này, Lippi lầm lũi khi phải "Say goodbye" với bà đầm già thành Turin, và còn nhiều nữa những sự ra đi của những cầu thủ bóng đá khác khi kiếm tìm bến đậu mới cho mùa bóng sau. Ngày hôm nay, những Milanista lại hoà chung vào tâm trạng đó, khi phải nói lời tạm biệt với Fernando Redondo, một ngôi sao không may mắn ở San Siro.



Vẫn biết, Sansiro không phải là thiên đường trải đầy hoa hồng cho những ngôi sao khi cập bến thành Milano, đã có rất nhiều những cầu thủ tài năng đã phải chôn vùi sự nghiệp tại đây, hãy nhìn trước kia là Kluivert, I.Ba, C.Zieger...và mùa bóng này là số phận lênh đênh của Rivaldo, người ta sẽ hiểu thế nào là áp lực ở Milan và Calcio, nhưng với riêng trường hợp của Redondo, đó là một sự hối tiếc lớn lao. May mắn đã không ở bên anh khi chỉ hai ngày sau khi chính thức chuyển đến Milan và luyện tập ở Milanello anh đã bị chấn thương, sau khi được bầu là tiền vệ xuất sắc nhất của giải Champions League năm 1999/2000.
Ở thời điểm đó, không có tiền vệ nào xuất sắc hơn anh, nhiều người đã ví anh là một "hoàng đế ở khu vực giữa sân", cầu thủ sinh ngày 6/6/1969, là một biểu tượng của đội bóng hoàng gia Real Madrid và đã khiến nhiều người phải trầm trồ về khả năng làm chủ khu trung tuyến với một kỹ thuật điêu luyện và một kỹ năng lấy bóng tuyệt vời, nhưng khoảng thời gian đó cũng chính là những phút giây chói sáng cuối cùng của anh, chấn thương đã khiến anh phải xa sân cỏ những hai năm trời và mãi chỉ còn là chiếc bóng của chính mình khi khoác áo Milan. Cuộc sống thật nghiệt ngã đối với "The Prince", nhưng anh vẫn vươn lên chiến thắng được số phận, đó là một nghị lực phi thường của tình yêu đối với trái bóng, đó là một chiến thắng của riêng anh, chiến thắng của một trái tim dũng cảm, của một ý chí không bao giờ bị khuất phục trước khó khăn, chừng đó cũng khiến cho những Milanista nói riêng và những cổ động viên bóng đá nói chung cảm phục và tự hào về anh. Tuổi tác và mức độ cạnh tranh của giải đấu đã khiến cho cơ hội của anh ở Milan không có nhiều. Ở vị trí của anh do Andrea Pirlo quá xuất sắc, cho nên trong suốt thời gian ở Milan anh chỉ thi đấu 16 trận ở giải vô địch( tổng cộng thời gian là 791 phút) 11 trận ở Coppa Italia và 6 trận ở Champions League, một bản thành tích khiêm tốn nhưng anh luôn nằm trong trái tim những Rossoneri và các Fan.



Trong cuộc phỏng vấn với Milan Channel anh đã nghẹn ngào phát biểu "Tôi rất tiếc khi phải rời Milan nhưng tôi cần được chơi bóng. Ở độ tuổi của tôi, tôi hiểu rằng mình không còn nhiều năm để thi đấu ở trình độ cao nữa. Tôi đã trình bày lí do của mình với các quan chức của Milan và họ đã hiểu. Tôi muốn gửi đến các Fan lời cảm ơn, những người đã ủng hộ tôi trong suốt những năm qua. Tôi sẽ mãi là Fan của Milan. Tôi vinh dự khi được khoác lên chiếc áo đấu Milan và tự hào là một phần trong gia đình Rossoneri. Một lần nữa tôi xin cảm ơn các Fan cho một mối quan hệ đặc biệt mà tôi đã có với họ, tôi sẽ không bao giờ quên"
Sẽ mãi là vậy phải không Fernando! Milan luôn là gia đình của anh, như một chỗ dựa vững chắc trong thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời của anh. Milan đã không bỏ rơi anh, và ở đó anh đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn để là một người đàn ông thực sự. Dù sắp tới đây anh sẽ chia tay với chiếc áo đỏ-đen huyền thoại này, thì anh vẫn là một phần trong mái ấm ấy, và sẽ mãi là như vậy, sẽ mãi còn đó một tình yêu. Cảm ơn anh vì tất cả, tạm biệt và chúc anh thành công trong thời gian tới. Forza "Prince" Redondo.
Redondo có tên đầy đủ là Fernando Carlos Redondo Neri, anh sinh ngày 6/7/1969 tại Buenos Aires, Argentina. 
Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của anh bắt đầu vào năm 1985 với câu lạc bộ Argentinos Juniors. Trong thời gian từ 1985 - 1990, anh thi đấu tổng cộng 75 trận cho câu lạc bộ này và ghi được 1 bàn thắng. Từ năm 1990 - 1994, anh chuyển sang thi đấu tại Tây Ban Nha cho câu lạc bộ CD Tenerife, trong giai đoạn này anh thi đáu tổng cộng 103 trận và ghi được 8 bàn thắng. Tuy nhiên, giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp của Redondo được gắn với câu lạc bộ Real Madrid, từ năm 1994 - 2000, anh đã thi đấu tổng cộng 155 trận cho Real Madrid và ghi được 4 bàn thắng và dành được 2 Spanish Leagues vào các năm 1995, 1997 và 2 UEFA Champions League vào các năm 1998, 2000 và cầu thủ xuất sắc nhất Champions League vào năm 2000.
Đến năm 2000, anh chuyển sang thi đấu cho CLB AC Milan thân yêu của chúng ta nhưng rất tiếc anh bị một chấn thương rất nặng ngay trong thời gian đầu, do đó trong suốt 4 năm ở AC Milan (2000 - 2004) anh chỉ thi đấu có 16 trận và không ghi đuợc bàn thắng nào. Tuy nhiên anh cũng dành được một UEFA Champions League nữa và một Coppa Italia vào năm 2003. Một điều đáng nói trong giai đoạn này là anh đã tự nguyện không nhận tiền lượng của câu lạc bộ AC Milan trong thời gian bị chấn thương. 
Sự nghiệp thi đấu quốc tế của anh cho đội tuyển Argentina bắt đầu từ năm 1992 đến năm 1999 với 29 trận và 1 bàn thắng. Trong thời gian này anh đã từng bị huấn luyện viên Daniel Passarella bỏ rơi khi không chịu cắt mái tóc dài của mình.

ANCELOTTI THUYỀN TRƯỞNG CỦA NHỮNG THỦY THỦ GIÀ

Mới 45 tuổi nhưng Carlo đã gặt hái được khá nhiều thành công với cương vị HLV, điều mà ông đã không làm được khi còn là một tiền vệ trên sân. Mới góp mặt có 26 lần cho đội tuyển quốc gia, từng chơi ở World Cup 1990 cùng những Donadoni (là HLV Italia từ năm 2006-08), Franco Baresi (Huyền thoại của Milan), Roberto Baggio (Tóc đuôi ngựa thần thánh), và cả học trò bây giờ của ông là Maldini...nhưng Ancelotti chỉ là bóng mờ trên sân cỏ, không có chút dấu ấn nào về ông, thậm chí World Cup 1982 là lần thứ ba Italia vinh danh thì Ancelotti nhảy múa vui mừng ở...băng ghế dự bị. Tuy vậy, khi về CLB, ông chơi tuyệt hay. AC Milan bây giờ có Andrea Pirlo thì hồi ấy AS Roma có Ancelotti, ông đã là đội trưởng, linh hồn của sân Olympico trong suốt một thập kỉ, trước khi chuyển sang chơi cho AC Milan và kết thúc sự nghiệp quần đùi áo số sau 5 năm cống hiến cho Rossoneri.

AS Roma có hai huyền thoại sống lớn lao và vĩ đại không ai khác chính là Carlo Ancelotti và Francesco Totti, cầu thủ hiện vẫn còn thi đấu với phong độ cao nhất. Vì vậy, cũng thật dễ hiểu khi có lần Carlo nói rằng :" Pirlo chơi rất hay ở vị trí của cậu ta, không thể có một tiền vệ thu hồi bóng nào có kỹ thuật tốt bằng cậu ta, ngoại trừ tôi".



Từ Reggina chuyển sang kế tục Marcelo Lippi ở sân Delle Alpi, Carlo là một nỗi thất vọng lớn khi không đáp ứng được tham vọng của Bà đầm già. Chẳng có một danh hiệu lớn nào trong suốt 2 năm làm HLV cho Lão bà, ấy vậy mà Milan vẫn nhìn ra khả năng của ông. Sau khi sa thải Fatih Terim, Milan gấp rút liên lạc với Ancelotti nhằm đưa đội bóng giàu truyền thống bậc nhất thế giới này lấy lại vị thế của mình trên trường quốc tế. Quả nhiên, sau khi về San Siro, vị tân HLV này ngay lập tức lôi kéo Andrea Pirlo (cầu thủ mà ông vẫn tự hào là bản sao của mình), Manuel Rui Costa, Filippo Inzaghi, và đặc biệt là Andriy Shevchenko. Sự tăng cường nhân sự đó mau chóng có kết quả tốt đẹp, Milan đăng quang cup C1 sau loạt luân lưu cân não với Bianconeri ở Old Traford năm 2003. Kể từ thời điểm đó không năm nào Milan chịu dừng bước nếu không vào đến bán kết C1, một kết quả khiến nhiều đại gia phải nhểu nước miếng. Không một cầu thủ nào về San Siro mà không thi đấu đúng với khả năng của mình. Họ tìm thấy ở Carlo một sự tin tưởng tuyệt đối : Anh thi đấu không tốt, không sao, tôi sẽ trao cơ hội cho anh ở một vài trận tiếp theo. Nếu Pirlo không được Carlo để ý đến thì không hiểu bây giờ anh đang phiêu lưu ở nơi nào, nếu Pippo không được Carlo kéo về thì không hiểu anh sẽ chìm trong mâu thuẫn cá nhân với Hoàng tử thành Turin đến bao giờ, nếu Rui Costa không được Carlo để mắt đến thì có lẽ anh đã sang Arập vừa đá vừa đi bộ cùng với người đồng đội Batistuta của mình rồi. Cùng với Ông lão Ferguson và Giáo sư Wenger, thì Ancelotti được đánh giá là HLV có khả năng dùng người đạt hiệu quá cao nhất. Người ta nói rằng ở Milano chưa bao giờ thiếu thủ lĩnh, kể cả khi Sheva ra đi thì Kaka được kỳ vọng là thủ lĩnh mới thậm chí còn tốt hơn những gì Sheva đã làm được. Những tưởng với những gì Kaka đã làm được thì chắc hẳn Milan đã phải bỏ một số tiền khổng lồ để có được sự phục vụ của anh, nhưng không, Carlo đã rất biết săn những tiềm năng khi đưa anh về từ Sao Paolo chỉ với 8.5 triệu bảng, một con số rẻ như cho đối với một tài năng như Kaka. Nếu bây giờ Kaka có ra đi thì có thể coi Carlo đã hoàn thành rất suất sắc nhiệm vụ làm giàu cho CLB, khi mà cái giá của Thiên thần nhỏ là không hề nhỏ trên thị trường chuyển nhượng. 
Năm 2001, khi Ancelotti lên thay Fatih Terim, ít người nghĩ ông sẽ tại vị lâu đến thế. Khi bóng đá ngày càng trở nên khắc nghiệt, không nhiều HLV có thể giữ ghế suốt 7 năm. Trong quãng thời gian dài hơn cả Thế chiến II ấy, vị HLV 49 tuổi đã nếm trải đủ cả ngọt bùi lẫn cay đắng. Ông từng bị Chủ tịch Berlusconi đe dọa sa thải vì áp dụng một chiến thuật quá thiên về phòng ngự, từng thất bại ở cả 2 cuộc đua Scudetto lẫn Champions League chỉ trong vài ngày đầu tháng 5/2005. Mùa trước, lần đầu tiên sau nhiều năm Milan không thể giành vé dự Champions League, và ít người có thể quên trận thua 0-4 trên sân Deportivo tại tứ kết Champions League 2003/04.

Nhưng cũng trong mùa giải 2003/04 ấy, Milan giành một trong những Scudetto đẹp nhất trong lịch sử, với sự thăng hoa của Shevchenko trong sơ đồ cây thông “kiểu Ancelotti”, mà hạt nhân là vị trí tiền vệ điều phối bóng của Pirlo. Sơ đồ ấy đã giúp Ancelotti được coi là một trong những nhà cách mạng về mặt chiến thuật của bóng đá hiện đại, và nó còn đưa Milan đến 2 chức VĐ Champions League nữa vào các năm 2003 và 2007.





Một Scudetto, một Coppa Italia, hai chức vô địch C1 (2003, 2007), 4 lần liên tiếp lọt vào bán kết và ba lần vào chung kết C1 trong vòng 5 năm là một kết quả quá mỹ mãn dành cho một HLV có tuổi đời khá trẻ như ông.
Ancelotti đã từng nhiều lần chống lệnh Berlusconi, trong đó có việc tung ra một đội hình dự bị cho trận gặp Real Madrid năm 2003, khi Milan đã vào vòng sau và ôngi không muốn căng sức đá cho một trận chỉ có ý nghĩa thủ tục. Berlusconi bực tức sau khi chứng kiến Milan thua 1-3. Nhưng mùa ấy, Milan đã đoạt Champions, cứu Ancelotti khỏi cái rìu của ngài chủ tịch. 5 năm đã qua kể từ đó, Berlusconi càng can thiệp sâu hơn nữa vào công việc chuyên môn, nhưng Ancelotti đã từ bỏ chính sách đối đầu sang tuân lệnh (mà trong lòng không phục)
 Rất nhiều Milanista nói vui rằng, dường như Carlo thích hợp với những bộ vest sành điệu và chỉ tay năm ngón hơn là mặc quần đùi áo may ô chạy theo quả bóng. Điều đó đúng mà cũng chưa hẳn là đúng, vì rằng hồi còn trẻ, ông đã chơi giống hệt Pirlo, vậy thì chẳng có lý do gì nói ông đá không thành công, ông chỉ không thành công ở cấp độ tuyển quốc gia mà thôi ! Carlo Ancelotti hiện nay đã được vinh danh là 5 trong số HLV giành chức vô địch trên cương vị HLV và cầu thủ cho cùng một câu lạc bộ ở cup C1.

Tuesday, November 22, 2011

Alessandro Nesta Nhà Nghệ Thuật Phòng Thủ

Trong thời điểm cách đây một vài năm, cầu thủ hay nhất của Ý ở vị trí  hậu vệ, có lẽ không ai khác ngoài Alessandro Nesta

Đẹp trai, tài năng, trầm tính, Nesta đã từng được coi là một “bức tường” vững chắc, một vị trí không thể thiếu trong hàng phòng ngự của đội tuyển quốc gia Italia và CLB, AC Milan. Chàng hậu vệ tài hoa này đã tạo nên một hình mẫu cho vị trí trung vệ với cách sắp xếp, di chuyển trong trận đấu, sự bọc lót, can thiệp sắc bén, sự chinh xác trong từng đường bóng và tài nghệ dẫn dắt bậc thầy




Ngày 19/3/1976, ở bệnh viện Policlinico Umberto ( Rome), ông Giuseppe Nesta vô cùng hạnh phúc khi đến đón người con trai thứ 3 vừa mới chào đời. Chú bé nặng 4,1 kg, được đặt tên là Alessandro. Là một CĐV “trung thành suốt đời” của S.S.Lazio, tình yêu Lazio của ông Giuseppe đã truyền cả vào 3 cậu con trai, nhất là đứa con út.

Nesta bị tật nhỏ ở lưng, theo lời khuyên của bác sĩ, anh nên tập một môn thể thao nào đó. Và Nesta đã chọn bóng đá. Chiều hàng ngày,cậu bé thường cùng chơi bóng với hai ông anh Fernando, Katia và những người bạn trong phố. Sau đó, khi đã lớn lên một chút, Nesta được bố Giuseppe đưa đến trường bóng đá ở Cinecitta. 8 tuổi, cậu đã chơi trong đội hình chính thức của trường. Khi biết tin Lazio đang tuyển mộ cầu thủ cho đội tuyển trẻ, Giuseppe lập tức nghĩ rằng đây là cơ hội của con trai mình. Thế là ông dắt cậu đến SVĐ San Basilio. Khi đó, sân chật ních người với hơn 300 thí sinh dự thi. Nhưng Nesta đã “biểu diễn” tài năng của mình thật tuyệt vời. Trưởng ban giám khảo Filice Pulici thán phục: “đây quả là một cầu thủ vĩ đại. Đường đi bóng và những cú ngoắt bóng của chú bé quá đẹp, không thể chê trách gì được”. HLV đội trẻ Volgango Patarca thì trầm trồ: “tôi hoàn toàn bị chinh phục trước lối chơi của cẠu. Tôi thích cái dáng ngẩng cao đầu cùng cách dắt bóng rất nhẹ nhàng ấy.”. Ba tuần sau, Nesta được luyện tập trong đội “Torneo Aquilotto”- ĐT đầu tiên cho các cầu thủ mới ở Lazio. 

Ngày 12-3-94, Zdenek Zeman đưa cậu vào danh sách thi đấu với Udinese. Phút 78, Nesta được tung vào sân thay cho Casiraghi bị chấn thương. Mười hai phút ngắn ngủi trên sân, nhưng chàng trai chưa đầy 18 tuổi này đã làm cho HLV thấy hài lòng và chẳng bao giờ để anh ngồi ghế dự bị nữa. Một lần, trên sân tập, Dino Zoff tận  mắt chứng kiến Nesta thể hiện tài năng của mình : Paul Gascoigne có bóng, lao như bay về phía Nesta. Bằng một động tác xoạc bóng rất dũng mãnh và chính xác, quả bóng đã được giữ lại trong chân của Nesta. Gascoigne mất đà, bị hất bay lên phía trước. Một pha truy cản đúng luật và Gascoigne chẳng thể phàn nàn điều gì! Nên nhớ, khi ấy Paul Gascoigne là siêu sao nổi tiếng nhất của bóng đá Anh với kĩ thuật điêu luyện và cũng đầy tiểu xảo. Zoff lên thay Zeman và việc đầu tiên của ông là đưa Nesta vào đá chính trong đội hình 1 của Lazio. 
Cesare Maldini gọi anh vào đội tuyển U21, rồi Arrigo Sacchi đưa anh vào ĐTQG. Cho dù rất xuất sắc trong các buổi tập,nhưng Nesta vẫn chưa được Sacchi tin dùng, đơn giản vì anh còn rất trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm. Zoff đưa anh vào ĐT Italia đi thi đấu giải U21 vô địch Châu Âu. Sau khi giúp Italia đăng quang, anh lại tham gia Euro 1996. Ở độ tuổi 20, Nesta đã khởi dựng được cơ đồ vững chắc tại Ý, đất nước không bao giờ thiếu những hậu vệ tài năng.

Ngày 3/7/1998, Nesta bị chấn thương nặng trong trận đấu giữa Italia và Austria khiến anh phải rời xa sân cỏ trong nữa năm.Lại thêm thời gian tập luyện để lấy lại phong độ, nhiều người đã nghi ngờ việc anh sẽ trở lại thi đấu. Nhưng bằng những nỗ lực luyện tập kinh ngạc, anh đã khiến ông Ericksson cho vào sân trận gặp Inter trong khuôn khổ Cúp QG Italia. Trở lại sân đấu, Nesta trở thành nhạc trưởng, dẫn dắt đội Lazio đoạt Cúp C2, siêu cúp châu Âu ( thắng cả Manchester United, đội đã đoạt cú ăn ba nổi tiếng năm đó). Sau đó là chức vô địch Serie A lần thứ ba trong lịch sử CLB vào mùa bóng 1999-2000. Số 13, số áo của Nesta trong màu áo ĐTQG và Lazio lại trở thành con số may mắn. 



Nesta là một cầu thủ được yêu mến cả trong và ngoài sân cỏ. Có những cầu thủ sinh ra để làm thủ lĩnh, Maradona, Platini, Beckenbauer, Johan Cruff.... Và Nesta cũng có những tố chất thủ lĩnh bẩm sinh. Rất xứng đáng với băng đội trưởng trên vai, anh thực sự là một người lãnh đạo có năng lực và có thể đại diện cho toàn đội. Khi còn ở Lazio, anh được coi là biểu tượng cho đội bóng và cả thành Rome (cùng với đội trưởng AS Roma Francesco Totti). Ở Lazio, anh bây giờ là đội trưởng của các đội trưởng (Lazio khi đó có  Pavel Nedved đội trưởng đội tuyển CH SEC Mihajlovic đội trưởng đội tuyển Nam Tư, Fernando Couto đội trưởng đội tuyển Bồ Đào Nha; Matias Almeyda đội trưởng đội tuyển Argentina ).
 Từ mấy năm nay, trong ĐTQG Italia, Nesta và Cannavaro được xem là cặp bài trùng - trung vệ. Họ lập thành cặp trung vệ hay nhất và cũng đẹp trai nhất thế giới hiện nay. Trên sân, hai anh cùng có gương mặt đẹp trai kiểu miền nam Italia với mái tóc mềm mại được buộc lên bằng những sợi dây nhỏ và cùng có nụ cười rạng rỡ. Họ luôn rất hiểu ý nhau và có sự tương trợ cùng nhau một cách vững chắc.

Trong chuyện riêng tư,Nesta cực kì kín đáo. Câu hỏi lớn nhất những tifosi xinh đẹp của Ý luôn đặt ra là: khi nào Nesta lấy vợ ? Người mẫu Luisa Corna - vốn là fan trung thành của Inter, mê Vieri, Cannavaro và Almeyda như điếu đổ, song khi tận mắt chứng kiến Nesta trên sân cỏ, cô vẫn phải thú nhận:"Nesta quá đẹp,đẹp hơn tất cả". Và Corna trở nên mê mẩn Nesta đến cuồng dại. 

Thực ra, anh có mối quan hệ gắn bó thân thiết với cô nàng Gabriella xinh đẹp, con gái ngài Pagnozzi trong nhiều năm mà hầu như giới báo chí không thể nghe ngóng được những câu chuyện của họ. Nesta có quan điểm rõ ràng về vấn đề này: “Khi chơi bóng, tôi không nghĩ đến một điều gì khác ngoài việc thể hiện nỗ lức trách nhiệm của một cầu thủ và người đội trưởng trên sân đối với những người ủng hộ chúng tôi. Còn khi trận đấu kết thúc, những gì tôi làm trong cuộc sống riêng tư thì chỉ dành riêng cho một mình tôi chứ không phải cho một ai khác” Về người phụ nữ của đời mình, Nesta nói:“Đối với một cầu thủ bóng đá, điều quan trọng là phải tìm được một người phụ nữ tốt có thể đem lại cho anh ta một cuộc sống hòa thuận, bình yên và ấm áp.Cô ấy có thể ở nhà chờ mình về sau buổi luyện tập hay thi đấu vất vả thay cho việc ra phố hóng mát. Như thế mới thẠt là hạnh phúc, may mắn cho người cầu thủ”. Và Nesta đang là một con người hạnh phúc! 

Trong khi cuộc tình của Nesta - Gabriella càng ngày càng thắm thiết thì cuộc tình của một thần tượng khác, cũng ở Rome - Francesco Totti lại đang trên bờ vực thẳm. Mối tình của chàng thủ quân AS Roma với người đẹp ILary Blasi xem chừng rạn nứt chỉ vì cô này thừa nhận là fan của....Nesta. Có lần, Blasi tự động một mình đến Milan xem Nesta chơi bóng và Totti cũng chẳng màng đến thăm vị hôn thê của mình. Chuyến đi ấy trở thành đầu đề cho khối kẻ thêu dệt thành đủ chuyện hấp dẫn trên đời.Nhưng đừng lo Gabriella, Nesta không hề màng tới Blasi,dù chỉ là một chút....

Ở Rome, từ nhiều năm nay, nếu để đem so sánh, người ta thường đưa Nesta và Totti lên bàn cân. Một người là đội trưởng S.S.Lazio- kẻ thù không đội trời chung của AS Roma và ngược lại. Nesta và Totti là đôi bạn thân thiết với nhau từ nhỏ, cùng đi lên từ một đội bóng rồi lại tách thành 2 ngả nhưng họ vẫn có điểm chung là những cầu thủ không thể thay thế trong ĐTQG. Có biệt danh là Remus và Romulus- 2 anh em sinh đôi đã khám phá và kiến tạo Rome- Alessandro Nesta và Francesco Totti giống như 2 mặt của một đồng tiền xu vậy.Cùng sinh năm 1976 và xuất thân từ 2 thành phố phía Nam của Rome, Nesta đến từ Cinecitta còn Totti từ Porta Metronia. Một người nổi tiếng với các pha truy cản những đường bóng thần tốc, một người ghi danh từ những pha làm bàn nghệ thuật. Nesta lặng lẽ, Totti nghịch ngợm phá phách.Màu tóc xám của Nesta đối nghịch với màu tóc hoe hoe vàng của Totti..... Sự đối chọi của Nesta và Totti lại khiến người ta phải nhớ đến 2 huyền thoại một thời của AC và Inter là Gianni Rivera với Sandro Mazzola. 2 cầu thủ cùng chơi ở vị trà tiền vệ tấn công dẫn dắt lối chơi, đương thời là cầu thủ xuất sắc nhất trong màu áo AC và Inter, song trong ĐTQG, hầu như không bao giờ người hâm mộ thấy họ được cùng xuất hiện trên sân. Cứ thấy Rivera đang thi đấu thì có nghĩa là thấy ngay Mazzola ngồi trên băng ghế dự bị và ngược lại. Phải chăng, vì không biết cách dung hoà, không thể tận dụng được hết tài năng của 2 cầu thủ thiên tài này nên ĐT Ý, trong những năm 60-70, dù rất mạnh song không thể lên ngôi ở World Cup? Thật may là trong thời điểm hiện tại, Nesta với Totti đá ở 2 vị trà khác nhau nên luôn có thể kề vai sát cánh cùng nhau trong màu áo Thiên Thanh.Và khi họ có phong độ tốt nhất, Italia là đội bóng bất khả chiến bại! Các tifosi của Ý luôn hi vọng như vậy!

Nhiều năm trước, AS Roma đã đề nghị ký hợp đồng với Nesta nhưng anh đã từ chối lời đề nghị này.Rất nhiều CLB muốn có Nesta,sẵn sàng bỏ nhiều triệu đô la để có được chữ ký của anh nhưng chủ tịch Lazio Sergio Cragnotti đã nói: “Nesta cũng như Totti của Roma hay Maldini của Milan,không phải là cầu thủ để bán và sẽ kết thúc sự nghiệp trong màu áo biancocelesti.Các fan đều muốn như thế, nhưng.... 

Cuộc khủng hoảng tài chính buộc Lazio phải bán đi những cầu thủ ưu tú nhất của mình. Trong đó dĩ nhiên cũng có Nesta. Lazio buộc phải "chuyển hộ khẩu" Nesta tới Milan. Cả thành Rome như xao động. Cựu hoa hậu Ý - Tania Zamparo - một fan trung thành của Lazio đã hét toáng lên: "Rossoneri làm gì hợp với Nesta,cho dù anh ấy rất điển trai". Như tất cả các fan khác,Tania bay về Formello trong nỗ lực ngăn cản Lazio không bán đi thần tượng của mình. Cô nói:"Ở đó có hàng ngàn người thét lên - một thủ quân, chỉ có một thủ quân. Nesta không chỉ là biểu tượng của Rome, anh ấy còn là cầu thủ hay nhất, đáng yêu nhất. Thật sai lầm nếu như bán anh ấy đi ,giống như Milan bán Maldini hay Roma bán Totti vậy ".

Còn Nesta, đến với Lazio từ năm 12 tuổi, anh đã rất buồn khi phải chuyển sang chơi cho Milan đầu mùa bóng 2002- 2003. Không còn cách nào khác, Lazio lúc đó bị khủng hoảng tài chính trầm trọng, các cầu thủ của đội đã không được nhân lương trong nhiều tháng trời. Để không bị cấm thi đấu ở Serie A, CLB buộc phải nghiến răng bán đi người cầu thủ có giá nhất của mình sang Milan với cái giá hơn 19 triệu bảng.

Nhờ có Nesta, khả năng phòng ngự của Milan đã được cải thiện rất nhiều.Tại vòng đấu bảng thứ 2 Champions League, AC đã thắng liền 4 trận đầu với cùng tỉ số sàt sao 1-0 để trở thành đội đầu tiên có mặt ở vòng tứ kết. Một màn trình diễn ấn tượng của thứ bóng đá hợp là đến mức tối thiểu. Cứ như vậy, Milan đã chiến đấu bằng trái tim, cơ bắp và sự thông minh, lần lượt vượt qua Ajax và Inter ở tứ kết và bán kết với cách biệt vừa đủ để có mặt trong trẠn chung kết gặp kì phùng địch thủ Juventus.Với đội trưởng Maldini, đây đã là lần thứ 6, còn với Nesta, đó mới là lần đầu tiên anh góp mặt trong trận chung kết cúp C1, không đơn giản của một mùa giải mà còn là một phần lịch sử bóng đá châu Âu. Và trong cái ngày 29/5 đáng nhớ ấy, Milan đã lên ngôi vô địch sau màn đấu súng từ chấm penalty nghẹt thở. Quả sút phạt thành công ở lượt penalty thứ 4 của Nesta trong khi phía bên kia Montero đá hỏng là bản lề của cuộc đấu. Sau đó, tuy cả Del Piero và Sheva đều thành công nhưng Milan đã vô địch với tỉ số 2-1 (sau loạt phạt đền) Chiếc cúp thứ 6 trong lịch sử của một Milan hào hùng, nhưng là chiếc cúp đầu tiên kể từ 9 năm nay, 9 năm thăng trầm, 9 năm có những lúc tưởng như đã rơi xuống vực thẳm và tưởng chừng như sẽ không thể leo cao được nữa... Milan đã chiến thắng với sự lãnh đạo tài tình của Ancelloti, tinh thần thi đấu không biết mệt mỏi của Gattuso, những khát khao chiến thắng đến cùng cực của Inzaghi, sự tinh tế, chinh xác trong phòng ngự của Nesta, sự tận tụy của “người chiến binh già” Maldini, sự phán đoán tuyệt vời trước khung thành của Dida và với khát vọng chinh phục để trở lại đỉnh cao của Shevchenko. Cái đội bóng nhiều lúc bị đặt trước những dấu hỏi về phong độ thi đấu ở nữa sau mùa giải ấy đã thăng hoa đúng lúc.Màu đỏ và đen trên màu áo Milan trộn lẫn vào nhau lại tạo nên một trong những bản anh hùng ca hào hùng và vĩ đại nhất của lịch sử bóng đá! Một thời kì huy hoàng lại mở ra! Và mãi mãi .... 

Và Nesta, chàng hậu vệ trầm lặng nhưng tài năng nhất Italia đã lại tìm thấy hạnh phúc, sau khi phải chia tay CLB yêu quà Lazio và giúp cho Milan vô địch tại Serie A năm 2004.Tại đây, tại Milan, Nesta đã tìm được một CLB thích hợp và xứng đáng nhất với mình.Cuộc sống và sự nghiệp đã tưởng chừng mở rộng trước mắt Nesta, và sẽ tiếp tục tiến xa! Thế nhưng những chấn thương đã khiến anh liên tục vắng mặt.

Năm 2006 tại đất Đức,Nesta cùng đồng đội đã giành được chiếc cúp vô địch thế giới.Nhưng đó là một niềm vui không trọn vẹn với Nesta khi mà những đóng góp của anh là không nhiều.Nesta đến WC 2006 với niềm hy vọng lớn của toàn nước Ý để cùng với Cannavaro tạo ra một bộ đôi trung vệ thép.Nhưng sau hai trận đấu đầu tiên gặp Ghana và Mỹ thi đấu khá thành công.Tại trận thứ ba Nesta buớc vào trận gặp Czech nhưng anh thi đấu chưa hết hiệp một thì lại bị dính một chấn thương năng.World Cup hoàn toàn đóng lại với Nesta,những gì còn lại chỉ là sự nuối tiếc của những người hâm mộ anh.Người thay thế anh là Materazi thi đấu rất hay và là một trong những nhân tố chính mang về cúp Vàng cho nước Ý.Mọi người nói rằng sự vắng mặt của Nesta là may mắn cho Ý vì nhờ đó mà Materazi thể hiện được khả năng của mình,nhưng tôi vẫn tin rằng nếu có Nesta thì Ý vẫn sẽ vô địch mà thôi.Tíêc cho Nesta vì đây có thể là lần cuối cùng anh tham gia một giải đấu lớn khi mà sức nặng tuổi tác sắp tìm đến anh. 

Nhưng đối với những người yêu quí Nesta thì anh vẫn sẽ mãi là một thần tượng lớn trong lòng người hâm mộ.Như anh vừa khẳng định, sẽ kết thúc sự nghiệp tại Milan, trong màu áo đỏ đen chứ không trở lại thành Rome cổ kính. Cả Milan (trừ nửa kia thành phố) đều vui mừng trước quyết định ấy, và giờ đây, Rossoneri khắp thế giới lại cùng chờ đợi phút giây anh trở lại sau chấn thương. Phút giây anh bước ra từ đường hầm, chiếu rạng cả sân vận động bởi vẻ đẹp, tài năng và sự thanh lịch của mình. “Bambino ’d Oro”- “chàng trai vàng” sẽ tiếp tục cùng chiến đoàn đỏ đen tìm kiếm các danh hiệu và sự kiêu hãnh, trong sắc đỏ đen.


Đội hình vô địch SERIE A 1999-2000:
Coach: Sven Goran Erikson
1. Luca Marchegiani
2. Paolo Nergo
3. Valerio Di Fiordo
4. Attilio Lombardo
5. Guiseppe Favalli
6. Nestor Sensini
7. Sergio Conceicao
8. Alen Boksic
9. Marcelo Salas
10. Roberto Mancini (Hiện đang là HLV Inter)
11. Sinisa Mihajlovic
12. Emanuele Concetti
13. Alessandro Nesta
14. Diego Simeone
15. Guiseppe Pancaro
16. Daro Marcolin
17. Guerino Gottardi
18. Pavel Nedved
19. Kennet Andersson
20. Dejan Stankovic
21. Simeone Inzaghi
22. Marco Ballotta
23. Juan Sebastian Veron
24. Fernando Couto
25. Matias Almeyda
26. Gasperino Cinelli